Có lẽ biết Dung Từ không muốn nói chuyện với mình, sau khi Dung Từ gọi món xong, Phong Đình Thâm nói với cô về chuyện của Phong Cảnh Tâm:
“Thứ Năm tuần sau Tâm Tâm phải đi thi đấu quan trọng ở tỉnh ngoài, hôm đó em có rảnh không?”
“Đúng rồi ạ, hôm đó mẹ đi cùng con nhé?”
Đã đi tỉnh ngoài thì ít nhất cũng mất hai ngày cả đi lẫn về.
Hiện tại Trường Mặc, Kiệt Hiệu và cả Phong Thị đều có rất nhiều việc quan trọng chờ cô giải quyết, cô chưa chắc đã có thời gian.
Dung Từ suy nghĩ, đang định mở miệng thì Phong Cảnh Tâm nhìn sắc mặt cô, cơ bản đã đoán được cô định nói gì.
Cô bé không nhớ nổi Dung Từ đã bao nhiêu lần nói với mình là bận công việc, hứa có thời gian sẽ đi cùng cô bé.
Thực tế thì dù là thứ Bảy Chủ nhật, dù cô bé đến nhà bà cố ngoại, dù sống chung dưới một mái nhà với cô, cô cũng chẳng dành cho cô bé được bao nhiêu thời gian.
Nghĩ đến những điều này, Phong Cảnh Tâm cầm đũa gõ nhẹ từng cái lên đĩa trước mặt, trước khi Dung Từ kịp mở miệng, cô bé đã cúi đầu nói lí nhí:
“Mấy hôm trước con đi tập huấn ở tỉnh ngoài, các bạn khác đều có ba mẹ đi cùng, chỉ có con...”
Ban đầu, khi biết Phong Đình Thâm bận không đi cùng được, cô bé không cảm thấy gì cả.
Dù sao thì cô bé cũng thường xuyên được người giúp việc đưa đi du lịch.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy các bạn khác thi đấu đều có ba mẹ làm cổ động viên, cổ vũ nhiệt tình, luôn ở bên cạnh, cô bé bỗng cảm thấy cô đơn.
Nhận ra điều này, cô bé gần như ngay lập tức gọi điện cho mẹ nhưng mẹ mãi không nghe máy, may mà ba nghe.
Dung Từ nghe những lời của Phong Cảnh Tâm, miệng hơi hé mở, nhất thời không nói nên lời.
Cô không nói gì, nghĩa là không hứa hẹn với cô bé, Phong Cảnh Tâm cay sống mũi, không kìm được mím chặt môi, quay mặt đi không nhìn cô nữa.
Nếu là trước đây, dù công việc có bận rộn đến đâu, cô cũng sẽ cố gắng sắp xếp chu toàn, tìm mọi cách đi cùng Phong Cảnh Tâm.
Nhưng bây giờ...
Trong lòng cô đã tự nhủ phải buông bỏ Phong Cảnh Tâm nhưng nhìn con bé buồn bã như vậy, Dung Từ gần như ngay lập tức mềm lòng.
Tuy nhiên, tuy nhiên...
Cô thầm hít sâu một hơi cũng quay mặt đi, một lúc sau mới nhìn Phong Đình Thâm: “Hôm đó anh cũng không rảnh à?”
“Bà nội xảy ra chuyện, tôi đã hoãn rất nhiều lịch trình, thứ Ba tuần sau là hạn chót, tôi buộc phải đến thành phố J...”
Dung Từ cau mày, nắm chặt tay trầm ngâm, không nói gì.
Phong Cảnh Tâm thấy hai người đùn đẩy nhau, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
Cô bé ném đôi đũa xuống bàn, quay đầu trừng mắt nhìn họ: “Đã bận thì thôi đừng đi nữa, con tự đi!”
Nói xong, cô bé quay người chạy ra khỏi phòng bao.
Nói thật, Phong Cảnh Tâm lớn thế này, Dung Từ gần như chưa bao giờ thấy con bé giận dữ như vậy.
Dung Từ nhìn theo, sững sờ.