Phòng Livestream Của 'Trùng Đực Ảo' Thế Hệ Đầu Tiên

Chương 76

Beta: Cục tạ 0.1

Tinh lịch năm 2911.

--------------------

Dữ liệu của Trùng đực giả lập bị hủy, Carl định kết thúc sớm thử nghiệm lần 3.

Đề án thì vẫn đang được thảo luận nội bộ nhưng dư luận trên mạng internet Tinh Vực lại càng lúc càng gay gắt.

"Phiền phức rồi đây."

Dù đã sớm lường trước nhưng hắn và Nolan vẫn đánh giá thấp ảnh hưởng của Trùng đực giả lập.

Hàng loạt Player Trùng cái bắt đầu công kích không phân biệt, họ chỉ trích hệ thống an ninh của Trừng Định Công Nghệ quá rác rưởi, không chỉ bị Hắc Vực tinh bẻ khóa mà còn bị chúng lợi dụng cổng Loại Trùng Chủng để đăng nhập vào game mới gây ra hậu quả nghiêm trọng là dữ liệu Trùng đực giả lập bị hủy.

Điều này cũng không phải không có lý.

Trong thực tế, nếu Trùng đực các hạ gặp chuyện, Đội Hộ vệ có thể thoát khỏi trách nhiệm truy cứu không? Hiệp hội bảo vệ Trùng Đực có thể trốn tránh trách nhiệm không?

Không thể!

Cách xử lý mọi việc của Trùng tộc xưa nay vẫn luôn như vậy. Bất cứ điều gì không thỏa đáng liên quan đến trùng đực đều sẽ bị phóng đại vô hạn.

Vào thời điểm then chốt này, Carl càng không dám đổ thêm dầu vào lửa, tuyên bố kết thúc sớm thử nghiệm lần 3.

Carl nặng nề lướt qua các bài đăng –

[Lầu 4023: Ai mà chả biết nửa đầu cốt truyện game là ở Quân đoàn 8, nửa sau là ở Quân đoàn Ong Bắp Cày. Ngay tại tiết điểm lớn nhất khi Trùng đực giả lập sắp đến Quân đoàn Ong Bắp Cày, dữ liệu Trùng đực giả lập lại đột ngột bị hủy. Bọn tôi, những player ở điểm đăng nhập Quân đoàn Ong Bắp Cày, còn chưa thấy mặt mũi Trùng đực giả lập đâu! Bảo tôi làm sao mà không tức? Làm sao mà không đau lòng cho được?]

Trừng Định Công Nghệ giờ nghèo đến mức ngay cả việc tăng cường bảo mật cũng không làm nổi à? Sớm nói một tiếng, tụi này hùn lúa cho.

[Lầu 4024: Thím trên kia nói chuyện hơi vô lý rồi đó, dữ liệu Trùng đực giả lập bị hủy, Trừng Định Công Nghệ muốn thấy điều đó chắc? Muốn trách thì sao thím không đi trách Hắc Vực tinh ấy?]

[Lầu 4025: Tôi chỉ là không cam lòng thôi, rõ ràng là sắp được gặp Trùng đực giả lập rồi mà. Thử nghiệm lần 3 chúng tôi đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu công sức để giành tài khoản, để quay gacha chứ, kết quả chỉ đổi lại được mỗi thế này thôi ư?]

[Lầu 4026: Mấy cái khác thì tôi có thể nhắm mắt cho qua, nhưng điều tôi lo lắng nhất bây giờ lại là không có Trùng đực giả lập thì game cũng không thể tiếp tục.

Tôi đã thử chơi mấy cái game thay thế được giới thiệu trong bài đăng rồi, toàn cái quái gì đâu, hầu hết là chạy theo trend, Trùng đực được dùng làm điểm nhấn thì cứng đờ đến mức không thể tả, nhìn phát biết ngay AI, làm sao mà sánh bằng "Hẹn hò cùng Trùng đực giả lập" được!]

[Lầu 4027: Giờ không phải nên đợi Trừng Định Công Nghệ lên tiếng sao? Nếu bọn họ mà đóng cửa game, tôi nhất định sẽ đến Đông 42 Sào biểu tình!]

Dưới áp lực khổng lồ, Carl bất đắc dĩ gửi tin nhắn cho Nolan: [Giờ phải làm sao đây? Có nên tiếp tục đẩy mạnh theo kế hoạch không?]

Nolan: [Mạng internet Tinh Vực ồn ào đến vậy, chẳng qua là do dữ liệu Trùng đực giả lập bị hủy quá bất ngờ, chỉ cần kéo dài thêm một chút thời gian chơi game là có thể giải quyết được.]

Carl: [Dữ liệu Trùng đực giả lập đều bị hủy rồi, làm sao mà kéo dài thời gian chơi game được?]

Nolan: [Hãy nói với họ rằng, 'Nolan' sẽ tạo một tài khoản Trùng đực mới để đăng nhập vào game, và trong vòng 3 giờ cuối cùng trước khi game đóng cửa hoàn toàn, sẽ tạm thời thay thế thân phận của Trùng đực giả lập. Nếu player thật sự không thể chấp nhận, thì hãy thông báo cho họ biết dữ liệu thu thập của Trùng đực giả lập có nguồn gốc từ 'Nolan'.]

Carl nghe xong mắt sáng rực: [Ý hay đó!]

Cứ như vậy, Trùng đực giả lập sẽ trở thành trùng đực thật, lại còn là trùng đực hot nhất hiện nay, các player Trùng cái đương nhiên sẽ vui vẻ chấp nhận.

Ngay cả khi vẫn còn một bộ phận fan cứng của Trùng đực giả lập, khi nghe nói dữ liệu của Trùng đực giả lập được thu thập từ Nolan, hẳn là cũng sẽ không còn quá nhiều ác ý nữa.

Nolan: [Còn về việc trong 3 giờ có thể chơi ra bao nhiêu cốt truyện tình yêu, thì phải xem chính player đó rồi]

[Vậy còn Trùng đực giả lập thì sao?]

Carl lo lắng không yên.

Mục đích giúp đỡ Ong Bắp Cày đã đạt được, thân phận Trùng đực giả lập đối với Nolan mà nói thì không còn tác dụng nữa rồi phải không?

Nhưng đối với hắn, đối với đa số Trùng cái cả đời khó lòng gặp được trùng đực, địa vị của "Hẹn hò cùng Trùng đực giả lập" vẫn là không thể thay thế.

Nolan: [Hãy tuyên bố ra bên ngoài rằng, mặc dù dữ liệu Trùng đực giả lập đã bị hủy, nhưng Trừng Định Công Nghệ vẫn còn giữ lại dữ liệu gốc. Trừng Định Công Nghệ sẽ cho 'hắn' học lại toàn bộ cốt truyện của thử nghiệm lần 1, lần 2 và lần 3, cố gắng hết sức để 'hắn' khôi phục nguyên trạng, và sẽ chính thức ra mắt sau sáu tháng.]

Carl rưng rưng nước mắt: [Được!]

Hóa ra Nolan không hề có ý định sẽ đá văng trò chơi sang một bên sau khi thành công.

Hắn đã nghĩ quá nhiều rồi.

Vừa mới thương nghị xong, Carl lại tiếp tục chú ý đến những bài đăng trên mạng internet Tinh Vực.

Những lời chửi rủa Trừng Định Công Nghệ vẫn đang lớn dần, dù Hắc Vực tinh – kẻ chủ mưu – đã thu hút rất nhiều hỏa lực, nhưng vẫn có một phần chuyển hướng sang Trừng Định Công Nghệ.

Ngay khi sự bất mãn đạt đến đỉnh điểm, Trừng Định Công Nghệ đã đăng thông báo trên trang web chính thức.

[Thử nghiệm nội bộ lần 3 của trò chơi sẽ kéo dài thêm 3 giờ.]

Trùng đực giả lập đã không còn nữa rồi, kéo dài thêm thì có ích gì chứ!

Các Player Trùng cái tức đến sôi máu, vừa định buông lời chửi rủa thì ngay sau đó Trừng Định Công Nghệ lại đăng thông báo thứ hai.

[Để đền bù cho Player, Nolan Các hạ sẽ tạm thời thay thế Trùng đực giả lập.]

[Trùng đực giả lập đã được khởi tạo lại, cần tự học lại từ đầu, trong vòng sáu tháng tới chúng tôi sẽ tái hiện cốt truyện của thử nghiệm nội bộ lần 1, 2 và 3 để khôi phục y như ban đầu.]

[Sáu tháng sau, game sẽ ra mắt công chúng một cách toàn diện]

Trời đất ơi!!!

Các Player Trùng cái không còn làm ầm ĩ nữa.

Không ngờ giá trị của trò chơi lại nằm trọn trong 3 giờ cuối cùng này.

[Lầu 5311: Trừng Định Công Nghệ có lai lịch thế nào vậy!! Thế mà lại thuyết phục được Trùng đực thật đóng vai!!]

[Lầu 5312: Đáng giá quá đáng giá quá, dù là giành tài khoản hay rút thẻ, tất cả đều đáng giá hết!!]

[Lầu 5313: 3 giờ cuối cùng đó, chớ lãng phí dù chỉ một giây!]

Họ không thể chờ thêm một khắc nào nữa, vội vàng đăng nhập vào trò chơi.

Dù chỉ còn 3 giờ cuối cùng, nhưng trò chơi đã tạo cho họ một cơ hội được gặp Trùng đực thật.

Trước đây, những cơ hội như thế này cần phải nộp đơn hẹn hò, xếp hàng chờ đợi vài năm và tốn kém hàng triệu tinh tệ!

Quá đỗi quý giá!

Những Trùng cái không giành được tài khoản chỉ có thể trố mắt nhìn, không ngờ Trừng Định Công Nghệ lại chơi một vố như vậy.

Họ tiếc đến xanh ruột xanh gan, giá như biết trước, thì khi rút số họ đã nên cố gắng hơn.

Đây chính là cơ hội được gặp Nolan Các hạ đó nha!

[Lầu 6010: Giờ rút bù còn kịp không?]

[Lầu 6011: ??? Tỉnh lại đi đằng ấy ơi! Trò chơi chỉ còn 3 giờ cuối cùng thôi đó!]

[Lầu 6012: Vị Các hạ này hiện đang cực kỳ hot, lại sắp tổ chức Nghi lễ Lời hứa Cộng sinh nữa! Đừng nói 3 giờ, một phút cũng là cơ hội vàng!]

Nói có lý.

Các Player Trùng cái trong bài đăng đều câm nín.

Họ lại đổ xô đến trang web chính thức của Trừng Định Công Nghệ ——

Vậy thì khi nào Trừng Định Công Nghệ mới tung thêm tài khoản ra đây?

Carl: "Hả?"

Chỉ còn 3 giờ thôi mà, các người tỉnh lại đi!

Một bên khác, các Player Trùng cái lũ lượt đăng nhập vào trò chơi, bắt đầu khắp nơi tìm kiếm địa điểm đăng nhập của Nolan.

Còn về Nolan, hắn sử dụng một tài khoản hoàn toàn mới, ngoại hình hoàn toàn dựa theo dáng vẻ ngoài đời thực của hắn.

Hắn xuất hiện tại dãy núi Monra, nơi Trùng đực giả lập đã ngắt kết nối.

Tuyết trắng xung quanh chất đống dày đặc, lúc này lại bắt đầu rơi xuống, sương mù mịt mờ, trời đất khó phân.

Nơi này cách địa điểm hẹn gặp mặt với Ong Bắp Cày đã rất gần, chỉ còn lại mấy km cuối cùng.

Sau khi nhìn thấy bóng dáng ai đó cách đấy không xa, Nolan giả vờ ngạc nhiên: "Alfonso?"

Alfonso lộ vẻ mặt thất vọng, y vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện dữ liệu Trùng đực giả lập bị hủy hoại, ngay cả khi Trừng Định Công Nghệ tuyên bố sẽ khôi phục 'ngài ấy' như ban đầu, Alfonso vẫn lo lắng đến mức sợ hãi.

Y sợ Trùng đực giả lập sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Hóa ra y lại để tâm đến vậy.

Vì vậy, sau khi Nolan cất lời hỏi, Alfonso đã lâu không trả lời, thậm chí buột miệng hỏi ngay: "Trừng Định Công Nghệ tuyên bố Trùng đực giả lập tự học lại từ đầu rốt cuộc là thật hay giả? Không phải chỉ là cách để bịt miệng dư luận thôi chứ?"

Nolan: "Đương nhiên là thật rồi, sáu tháng sau sẽ chính thức công khai thử nghiệm."

Khi Alfonso thả lỏng, y lại khẽ th* d*c.

May quá.

Vẫn còn có thể cứu vãn.

Nếu không thì, y có lẽ đã thật sự mất đi lý trí, chống lại mệnh lệnh mà đuổi theo, rồi đánh Neville một trận nữa.

Xem ra việc vừa giao Neville cho quân đội là một phán đoán chính xác. Việc trò chơi ngừng hoạt động chỉ nhắm vào các Player Trùng cái, chứ không phải nhắm vào Neville và quân đội đang thẩm vấn gã ta.

Sau khi gạt bỏ nỗi lo về Trùng đực giả lập, Alfonso cuối cùng cũng nhớ đến Nolan: "3 giờ cuối cùng này, ngài muốn làm gì?"

Nolan: "Cứ đi theo cốt truyện của game thôi. Chẳng phải điểm đến của Trùng đực giả lập là Quân đoàn Ong Bắp Cày sao? Ta cần đến địa điểm cách đây hai cây số, ở đó hẳn là sẽ có xe thiết giáp của quân đoàn Ong Bắp Cày đến đón."

Alfonso: "Có cần tôi Trùng hóa rồi bay không? Như vậy sẽ nhanh hơn một chút."

Nolan: "Không cần."

Alfonso: "Vâng."

Nolan bước đi trong tuyết lớn, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên người Alfonso.

Hắn công khai đăng nhập game bằng thân phận Nolan, lại cố ý kéo dài thời gian đến điểm hẹn là muốn tạo cơ hội cho Alfonso lên tiếng. Hắn vẫn chưa quên, Alfonso từng có vẻ muốn nói lại thôi, về một chuyện nhất định phải nói cho 'Nolan' biết.

Trời càng lúc càng âm u, vô số bông tuyết xoay tròn bay xuống, phủ kín mặt đất một màu bạc trắng.

Trong tuyết trắng mênh mông, bọn họ khó nhọc lê từng bước chân, xuyên qua những tảng đá và rừng cây phủ tuyết, thẳng tiến đến điểm hẹn.

Hai cây số.

Đây là khoảng thời gian Nolan dành cho Alfonso.

Khi sắp đến điểm hẹn nơi Quân đoàn Ong Bắp Cày sẽ đến đón, từ xa đã có thể nhìn thấy chiếc xe bọc thép kia.

Đây là cơ hội cuối cùng để nói ra.

"Thưa các hạ."

Alfonso đột nhiên lên tiếng, đứng sừng sững giữa gió tuyết, "Ngài vẫn còn tin tưởng vào Alois sao?"

Ý gì đây?

Nolan kinh ngạc hiện rõ trong đáy mắt, chuyện y muốn nói với mình , lẽ nào sẽ làm lung lay sự tin tưởng của mình vào Alois sao?

Hắn không cho rằng Alfonso sẽ nói dối.

Nolan nín thở, bỗng nhiên có chút không muốn nghe tiếp nữa.

Alfonso hoàn toàn không nhận ra cảm xúc của Nolan, y tiếp tục nói: "Hồi đó ở Khu Vứt bỏ của Đông 42 Sào từng xuất hiện một Loại Trùng Chủng, chuyện này Ngài còn nhớ không?"

Nolan khó nhọc gật đầu.

Đó là khởi đầu của mọi chuyện, hắn và Emos còn suýt chết, làm sao có thể không nhớ?

"Anh đã điều tra ra được gì?"

Alfonso: "Tôi vẫn luôn nghĩ là do Horn làm chuyện này, dù sao trước và sau bữa tiệc của Gia tộc Vichy, Horn vẫn luôn nghiên cứu Loại Trùng Chủng. Nhưng trước khi Thư phụ của tôi qua đời, ông ấy lại phủ nhận chuyện này. Tôi đã điều tra, hôm đó..."

Alfonso vừa định nói ra thì một đòn tấn công sắc bén ập đến.

Vô số bông tuyết trắng tinh bắn tung, Alfonso tuy nhanh nhẹn nghiêng người né tránh, nhưng sau lưng vẫn để lại vết thương.

Nolan nhìn vết lõm sâu hoắm trên mặt đất liền biết đối phương ra tay nặng đến mức nào, thật sự đã hạ sát tâm. Một khi chết đi, Alfonso sẽ thực sự chỉ có thể thoát game.

Nolan ngẩng đầu nhìn, lại phát hiện Trùng xuất hiện chính là Alois đang ẩn mình trong chiếc xe bọc thép.

E rằng Alois đến đây là muốn hội hợp với hắn.

Vết thương sau lưng Alfonso sâu đến tận xương, y không đổi sắc mặt quay đầu nhìn lại: "Alois."

Tách, tách.

Máu của y thấm ướt quân phục, khi nhỏ xuống, vừa vặn rơi trúng tảng đá phủ tuyết, phát ra âm thanh nặng nề như tiếng đá vỡ, nghe thật chói tai.

"Ngươi quả nhiên đã nhận ra ta, thật nực cười khi ta lại không nhận ra ngươi."

Giọng Alois lạnh băng, "Ngươi muốn ly gián điều gì?"

Gân xanh dưới hàm Alfonso nổi lên: "Đó là ly gián sao? Ngươi sẽ không thật sự quên những gì mình đã làm chứ?"

Sắc mặt Alois hơi biến đổi, cuối cùng y cũng nhận ra Alfonso quả thật đã nắm giữ được thông tin gì đó.

Y vội vàng nhìn về phía Nolan, cổ họng khô khốc đến lạ.

Hãy nói gì đi.

Dù chỉ là một lời biện minh.

Cảm xúc trong lòng sắp bùng nổ, nhưng y lại không thốt nổi một lời nào.

Alfonso: "Nolan Các hạ, Loại Trùng Chủng đó, thật ra là..."

"Câm miệng!"

Sắc mặt Alois khó coi, hoàn toàn mất bình tĩnh.

Ánh mắt Alfonso sâu thẳm: "Bây giờ ngươi hối hận rồi sao? Ngươi cũng có chuyện phải hối hận à?"

Trong trận chiến Yarda, phó quan của Alfonso đã chết vì Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên, y cũng từng có lúc tuyệt vọng, nhưng chưa bao giờ thấy kẻ đứng trước mặt này có bất kỳ tia hối hận nào.

Để Alois hối hận, e rằng là chuyện mà mấy tháng trước Alfonso nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

Nhưng giờ đây y đã được như ý nguyện.

Thật khó mà tưởng tượng nổi.

Trùng tộc vốn là cỗ máy giết chóc vô cảm thế mà lại vì một Trùng đực mà để lộ ra một mặt yếu ớt đến vậy.

Nếu là Trùng cái khác nắm giữ được thông tin này, chắc chắn sẽ hưng phấn vì đã khống chế và nắm thóp được một tồn tại mạnh mẽ đến thế.

Nhưng Alfonso thì không.

Y chỉ cảm thấy phẫn nộ thay cho vị Các hạ này.

Alfonso chịu đựng cơn đau dữ dội, lảo đảo bước về phía trước: "Nolan Các hạ không thể chọn một Trùng cái như ngươi. Đêm hôm đó, lúc ở Đông 42 Sào, rõ ràng là vì muốn tạo cơ hội để g**t ch*t con Loại Trùng Chủng kia nên ngươi mới..."

Lời còn chưa dứt, Alois đã bùng nổ sát ý mãnh liệt, gần như ngay lập tức hoàn thành Trùng hóa.

Một tổ nhện khổng lồ cũng từ đó xuất hiện trong trò chơi.

Những sợi tơ nhện dính nhớp nháp hòa lẫn với màu tuyết trắng, hoàn toàn không thể nhìn rõ. Alfonso không may giẫm phải, liền trở thành 'thức ăn' của nhện, bị vô số tơ nhện trói chặt.

Rất nhanh sau đó —

Alfonso bị quấn chặt thành một cái kén khổng lồ, sắp bị phong kín hoàn toàn.

Tơ nhện bỗng nhiên kéo thẳng, treo cái kén khổng lồ lơ lửng lên trên

Uy lực tơ nhện của Alois vô cùng khủng khiếp. Nếu đây không phải trò chơi mà là thế giới thực, trước khi Alfonso nhiễm Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên, chỉ cần cơ thể chạm vào tơ nhện sẽ lập tức tan chảy.

Alois muốn y không thể nói được lời nào sao?

Sau khi nhận ra điều này, Alfonso cũng hoàn thành bán Trùng hóa, lớp giáp cứng cáp chặn kín miệng kén khổng lồ.

Đồng tử của y biến thành màu vàng kim, trên mặt hiện lên những Trùng văn tuyệt đẹp, sức phòng ngự của bọ cánh cứng vàng đã giúp y thoát chết trong gang tấc.

Cuộc đối đầu giữa hai bên sắp bùng nổ, chiến trường mạng nhện trên tuyết đã hình thành.

Hai mắt Alois đỏ ngầu, đột nhiên mất kiểm soát mà vận dụng dị năng của Chuẩn Vương trùng.

Axit tiêu hóa trong cơ thể y phân tách cực nhanh, tạo thành một bức tường Axit tiêu hóa khổng lồ giữa hư không, một khi dính phải, sẽ tan biến không còn xương cốt.

Giây cuối cùng, Nolan đã chắn ở giữa.

Tay Alois run lên, không dám thực hiện bất kỳ đòn tấn công nào nữa.

Y sợ làm Nolan bị thương dù chỉ một chút.

Nolan liếc nhìn Alois một cái, trong đôi mắt hắn đầy những tia máu đỏ.

Chỉ là một ánh mắt của Trùng đực.

Alois toàn thân lạnh toát, tơ nhện đang căng chặt bỗng chốc chùng xuống, chiếc kén khổng lồ liền rơi từ giữa không trung.

Alfonso nhanh chóng gỡ bỏ tơ nhện. Bởi vì bị Alois tấn công, vết thương sau lưng y rất khó lành; nếu là đòn tấn công của Trùng cái khác thì sao y có thể thảm hại đến mức này chứ?

"Loại Trùng Chủng tuy đều là thể khảm của chủng tộc Trùng cái, nhưng chỉ có con Loại Trùng Chủng xuất hiện ở Đông 42 Sào đêm hôm đó là đặc biệt. Nó là sản phẩm mô phỏng gene của Alois, là một sản phẩm kém chất lượng của Alois."

"Con Loại Trùng Chủng đó hẳn là vô tình trốn thoát, Alois vì muốn tiêu hủy nó một cách quang minh chính đại nên mới cố tình tạo ra vụ tai nạn đó."

"Tôi từng phỏng đoán, Alois đã tạo ra sản phẩm kém chất lượng của mình ở đâu? Nhưng Alois chịu sự giám sát nghiêm ngặt, căn bản không có cơ hội tổ chức nghiên cứu. Khả năng tồi tệ nhất là Alois đã sớm bán thông tin gene của mình cho Hắc Vực tinh."

"Sau khi nghiên cứu, Hắc Vực tinh vẫn không tìm được cách chữa trị Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên nên đã dứt khoát từ bỏ, chuyển sang lựa chọn chế độ Ong Bắp Cày."

"Vậy nên, tôi kết luận rằng: thời điểm Alois giao gene của mình cho Hắc Vực tinh, hẳn là vào 7 năm trước. Y cũng là một thành viên gián tiếp thúc đẩy cuộc vây quét Ong Bắp Cày."

"Nolan Các hạ, xin ngài hãy suy nghĩ thật kỹ, ngài thật sự muốn dung túng một Trùng cái như vậy sao? Thật sự muốn lựa chọn một Trùng cái như vậy sao?"

"Có thể nói, việc ngài bị Hắc Vực tinh để mắt tới ngày nay cũng một phần là do Alois."

Alfonso thở hổn hển, từng lời từng chữ đều gay gắt.

Sắc mặt Alois tái nhợt: "Không hoàn toàn là như vậy..."

Y không ngờ rằng Alfonso lại điều tra kỹ lưỡng đến thế.

Alois gần như không dám nhìn biểu cảm của Nolan, y sợ mình sẽ nhìn thấy sự chán ghét của Nolan.

Dù sao thì trong vụ tai nạn ở Đông 42 Sào, y suýt chút nữa đã hại chết Nolan.

Trong lần tính toán đó, y nào hay biết sau này mình sẽ yêu sâu đậm con Trùng đực này đến thế.

Trong đầu Alois bỗng hiện lên lời của thầy giáo —

Trùng cái đều sợ y đến mức này, huống chi là những trùng đực được cưng chiều hết mực, có lẽ cả đời y sẽ khó lòng gặp được trùng đực nào đối xử với mình một cách bình thường.

Nhưng rồi Nolan đã xuất hiện.

Chỉ duy nhất một cá thể đặc biệt này.

Y trân trọng sự tồn tại của Nolan hơn bất kỳ trùng cái nào.

Nolan nhìn Alois: "Nếu không nghe Alfonso nói, vậy em sẽ kể cho ta nghe chứ?"

Alois nín thở, đứng cô độc giữa trời tuyết lớn.

Nolan nhíu chặt mày rồi dùng quyền hạn của mình: "Alfonso, ngắt kết nối đi, ngươi nên tiêm một liều Pheromone trùng đực rồi."

Dù dùng lời nói để k*ch th*ch Alois, nhưng đến giây phút cuối cùng, Nolan vẫn không đành lòng.

Hắn không chọn hỏi Alfonso, dù đã biết sự thật, hắn vẫn muốn cho Alois một cơ hội.

Lời Nolan vừa dứt, bóng dáng Alfonso đã biến mất trước mắt Nolan và Alois.

Tuyết rơi nặng hạt, vỗ vào người Nolan và Alois, mang theo cảm giác bất lực khi mặc cho bản thân bị vùi lấp.

Họ nhìn nhau qua tổ nhện khổng lồ.

"Nói gì đi."

"Phủ nhận đi, giải thích đi, đều được, hãy dùng hết sức để lay động ta."

Cơ thể Alois cứng đờ như bị một tảng đá lớn đè nặng, nặng nề đến mức đôi chân y cũng không thể nhúc nhích: "Em..."

Phủ nhận chính là lừa dối.

Y không thể.

Bởi vậy, câu nói ấy mắc kẹt trong cổ họng Alois, mãi không thốt ra được âm thứ hai.

Nhưng y càng ngạc nhiên hơn trước những lời Nolan nói.

Không phải chất vấn, không phải lời lẽ tổn thương, không phải trách móc.

Mà là... muốn y phủ nhận, muốn y giải thích...

Alois vô cùng khó chịu, điều này còn khiến y khó chịu hơn cả việc bị chất vấn, tựa như hàng ngàn mũi kim nhỏ đâm vào tim y.

Trước đây, gia tộc Vichy luôn lo lắng, tình cảm của Alois dành cho Nolan quá nhiều, quá sâu đậm, đã đạt đến mức độ nguy hiểm. Nolan có thể thao túng Alois, một cỗ máy chiến tranh, dễ như trở bàn tay. Chỉ cần hắn có thêm chút dã tâm, trùng tộc sớm muộn cũng sẽ long trời lở đất.

Nghe những lời này quá nhiều, Alois cũng giữ lại một tia phòng tuyến tâm lý cuối cùng.

Y sợ rằng tình cảm của Nolan dành cho y chưa đủ sâu đậm.

Nhưng y đã sai rồi.

Trong Thử nghiệm nội bộ lần 3, Nolan không để y tham dự toàn bộ hành trình .

Rõ ràng chỉ cần lợi dụng y là được rồi.

Nhưng ngài ấy lại chọn con đường khó khăn hơn.

Khi Nolan sắp đẩy y ra, y mới hiểu ra Nolan cũng yêu y sâu đậm không kém.

Nhận thức này cứa vào lòng Alois.

Y thậm chí còn tức giận với chính mình.

—- Sao mày có thể... sao mày có thể không tin tưởng trùng đực của mình dù chỉ một chút?

"Em có biết tại sao thử nghiệm nội bộ lần 3 đã đạt được mục đích của Ong Bắp Cày rồi mà sao ta vẫn chọn kéo dài thêm 3 giờ cuối cùng không?"

Giọng Nolan hòa vào trong gió tuyết, đáy mắt hắn tràn đầy mệt mỏi, "Bởi vì ta muốn mượn thân phận 'Nolan' này để làm những video tình yêu thuần khiết, để dọn đường cho việc ta cầu hôn em trong Nghi lễ Lời hứa Cộng sinh."

Hỏi Alfonso chỉ là nguyên nhân phụ, nguyên nhân chính là cầu hôn.

Đồng tử Alois co rút.

Cầu... hôn?

Đại não y choáng váng, nghe thấy hai từ mà y hằng mơ ước nhất.

Y cũng... y cũng đã lên kế hoạch sẽ cầu hôn Nolan trong Nghi thức Lời hứa Cộng sinh...

Họ rõ ràng tâm ý tương thông, đã đưa ra cùng một quyết định.

Sẽ không còn trùng đực nào như vậy nữa.

Y thật sự hối hận rồi.

Y có thể cảm nhận được, dấu ấn tinh thần vững chắc giữa họ đang dần suy yếu.

Điều này là bởi vì, ngoài dấu ấn khoang sinh sản, dấu ấn tinh thần dù có vững chắc đến mấy, cũng sẽ thay đổi theo cảm xúc của trùng đực.

Sự lay động của dấu ấn tinh thần, khiến Alois cũng bị ảnh hưởng sâu sắc.

Đối với trùng cái, dấu ấn tinh thần của trùng đực chính là cột mốc định hướng giúp họ ổn định, chỉ một chút biến động cũng sẽ khiến họ cảm thấy khó chịu.

Alois hoàn toàn không muốn dùng năng lượng Trùng nguyên để hồi phục, vết thương của y vẫn không ngừng chảy máu.

Nghe lời Nolan nói, y đột nhiên biến thành dạng trùng, cố chấp bước về phía Nolan, mấy chiếc chân nhện của y yếu ớt, loạng choạng mấy bước.

Trên nền tuyết trắng, toàn là những vệt máu dài.

Y muốn đến gần Nolan.

Con đường này gần đến thế, mà y lại đi xa đến vậy.

"Hãy vào biển tinh thần của em đi, xem xem khoảng thời gian đó đã xảy ra chuyện gì."

"Ít nhất, ít nhất em muốn ngài biết thân phận của Loại Trùng Chủng kia."

Nolan: "......"

Nolan không lập tức đồng ý. Trong khoảng thời gian này, cảm xúc của Alois bị lay động mạnh mẽ, dường như thêm một giây thôi cũng giống như một hình phạt đối với y.

Cơ thể Alois đột nhiên run rẩy, y lo lắng Nolan sẽ không cho y dù chỉ một chút cơ hội.

Nolan thở dài một hơi: "Được."

Cuối cùng Nolan cũng chịu cất bước, thẳng tiến về phía y.

Tinh thần hải của Alois là một biển đen cuộn trào, y chưa từng hé lộ thêm điều gì với hắn.

Ngay cả khi đánh dấu tinh thần, hắn cũng chỉ có thể khó khăn lắm mới tìm được một điểm hạ cánh, rồi chìm sâu vào biển đen.

Bên trong còn ẩn giấu điều gì?

Nolan đứng trước mặt Alois, nhìn ánh mắt đầy hy vọng của y, không khỏi thở dài một hơi: "Đừng khiến bản thân thảm hại đến vậy. Năng lượng Trùng nguyên của em đâu? Hãy mau chóng hồi phục vết thương đi."

Alois từ hình dạng Trùng cái trở lại hình người, y bướng bỉnh mím chặt môi.

Nolan: "Ta phải làm sao để vào tinh thần hải của em?"

Ngay cả khi hắn đã trải qua ba lần lột xác Pheromone, có thể tùy ý tiến vào tinh thần hải của hầu hết các Trùng cái, Alois vẫn là cá thể đặc biệt nhất trong số đó.

Nolan đoán rằng, điều này là do sự cường hãn của Alois, y gần như có thể được coi là Chuẩn Vương trùng mạnh nhất trong lịch sử.

Có lẽ hắn cũng phải đạt đến cấp độ tương đương lột xác Pheromone lần 4; hoặc đánh dấu khoang sinh sản của Alois thì mới có thể ở cấp độ thấp hơn mà tiến vào tinh thần hải của y.

Alois kiên định nói: "Em sẽ để ngài vào."

Vậy thì cứ xem sao.

Nolan vươn sợi tinh thần ra, tiến vào tinh thần hải đen kịt của Alois.

Sau khi mở mắt, Nolan nhìn thấy biển đen cuộn trào.

Thật sự đã vào được rồi sao?

Bầu trời âm u, vẩn đục đến tột cùng, tựa như một khay màu bị đổ tung, khiến thế giới này trông đặc biệt u ám.

Nolan chân trần giẫm trên bãi cát mềm mại, khi quan sát xung quanh hắn hơi có chút xuất thần.

Trước đây, cấp bậc của hắn quá thấp, vốn rất khó để trấn an hoặc trực tiếp tiến vào tinh thần hải của Alois, kẻ vốn là một Chuẩn Vương trùng.

Lần đánh dấu tinh thần thứ nhất và thứ hai, đều chỉ là cưỡng ép cạy mở một điểm trong tinh thần hải.

Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, hắn tiến vào vùng biển sâu trong tinh thần hải của Alois.

Kia là...?

Trước vách đá ở nơi xa xăm, sừng sững một kiến trúc duy nhất giữa biển đen — ngọn hải đăng.

Những đợt sóng dữ dội như dầu mỏ từng lớp vỗ tới, điên cuồng va đập vào vách đá, cũng khiến tường ngoài của ngọn hải đăng bị ăn mòn, lở loét bong tróc.

Tinh thần hải của Trùng cái thường sẽ thể hiện nội tâm của chủ nhân.

Ngọn hải đăng kia, có lẽ là điểm tựa quan trọng của Alois.

Nolan di chuyển về phía đó, sau khi mở cánh cửa lớn của ngọn hải đăng, thế mà lại nhìn thấy Nicole, người thầy mà Alois từng nhắc đến.

Bên trong truyền ra đoạn đối thoại —

"Thầy ơi, đủ rồi, có lẽ những gì Horace nói căn bản không hề tồn tại!"

Nicole đang tranh cãi với ai?

Nolan bước thêm một bước về phía trước, muốn quan sát kỹ hơn, nhưng lại phát hiện biển đen đột ngột thấm vào.

Chúng không ngừng nuốt chửng mọi thứ.

Dưới chân dính nhớp như muốn kéo sợi, không thể tiến thêm một bước nào nữa.

Nolan đành dừng lại ở cửa ngọn hải đăng, sau khi quan sát một lát, cuối cùng hắn cũng nhận ra, bên trong ngọn hải đăng chỉ có Nicole, y đang đối thoại với một Trùng cái nào đó thông qua quang não.

Phía trước, cuộc đối thoại vẫn tiếp diễn —

Nicole: "Ngay cả khi có nửa phần hy vọng cũng không nên từ bỏ."

Giọng nói từ quang não: "Thầy ơi, cứ để Alois giữ nguyên trạng thái này không phải rất tốt sao? Với khuyết tật của Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên, Horace mới không thể động ý đồ gì với y. Thầy giao thông tin gene của Alois cho Horace chẳng phải là để Horace từ bỏ ý định sao?"

Nolan nghe mà mí mắt giật liên hồi, kinh ngạc đến mức lòng hắn dậy sóng.

Không phải Alois tự mình bán thông tin gene cho Horace mà là Nicole sao?

Giọng quang não: "Trùng khiến Alois trở nên tê liệt là ngài, Trùng muốn cứu vớt y cũng là ngài, em không hiểu."

"Có lẽ ta của trước kia quả thật đã nghĩ như vậy, nhưng sau trận chiến Yarda, ta nhận ra mình đã sai rồi."

"Khi Alois còn rất nhỏ, ta đã gieo vào đầu thằng bé trách nhiệm của một quân thư, muốn dùng nó để chấm dứt Loại Trùng Nguyên Thủy. Dùng tiêu chuẩn đạo đức cao để yêu cầu rồi lại để đứa bé ấy trở nên chết lặng, điều này chẳng phải rất nực cười sao?"

"Quả nhiên, sự cân bằng này đã bị phá vỡ trong trận chiến Yarda."

"Phó quan của Alfonso đáng lẽ không phải mắc Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên, thế mà khi chiến đấu Alois lại hoàn toàn mặc kệ, mở rộng chiến trường đến khu vực trú đóng của Quân đoàn 9, vậy nên Alfonso mới căm hận Alois đến thế."

"Đây chính là hậu quả mà sự chết lặng mang lại, về sau chỉ có thể ngày càng nghiêm trọng hơn."

"Không có bất kỳ một trùng đực hay Trùng cái nào có thể trở thành vỏ bọc kiềm chế đứa bé đó, ta không thể, gia chủ Gia tộc Vichy cũng không thể. Để Alois biến thành như vậy, ta có trách nhiệm không thể chối bỏ. Vậy nên, ta không thể trơ mắt nhìn Alois sa đọa vào giết chóc và sự chết lặng. Kurt, ta nghĩ con sẽ hiểu thôi."

Kurt!?

Nolan cảm thấy cái tên này thật quen tai, hắn trầm tư hồi lâu, cuối cùng cũng moi ra được thân phận của hắn từ một góc trong ký ức.

Alois từng nhắc đến cái tên này, đó là là nguồn tin biết đi của quân đội, vô cùng trung thành với Alois, lại còn là một trong số ít Trùng cái từng có giao tình sinh tử với y.

Alois vô cùng tin tưởng Kurt.

Hóa ra, giữa bọn họ còn có mối quan hệ sâu sắc đến vậy.

"Ta sai không chỉ ở chuyện này mà còn ở chuyện để lộ gene của Alois."

Sắc mặt Nicole tái mét. "Sau khi phân tích gene của Alois, Horace quả thật đã từ bỏ nhưng hắn lại chuyển ý đồ sang Eugene Bethune. Ta thật không thể ngờ, ngay cả Vương trùng mà Horace cũng dám tơ tưởng! Kỳ suy yếu của Eugene Bethune ngày càng diễn ra nhanh hơn, Horace sớm muộn gì cũng sẽ lợi dụng kỳ suy yếu của Eugene Bethune để đoạt lấy hoàn chỉnh bộ gene của y. Dùng nguyên lý Loại Trùng Chủng, dung hợp một phần của Eugene Bethune, để tái tạo cơ thể cho chính gã."

Kurt: "Vậy chẳng phải gã đang tự biến mình thành quái vật sao! Liệu lúc đó Horace còn có ý thức không!?"

Nicole: "Việc thăng cấp thành Chuẩn Vương trùng thậm chí là Vương trùng có sức hấp dẫn mạnh mẽ vậy đó. Điều này bắt nguồn từ gene của Trùng cái, luôn luôn khao khát trở nên mạnh mẽ hơn. Không chỉ Hắc Vực tinh, ngay cả Horn cũng như hổ rình mồi. Ta vốn tưởng Hắc Vực tinh sau khi giải mã gene khiếm khuyết của Alois không thành công sẽ từ bỏ ý định thay đổi chế độ Sào,... ai ngờ bọn chúng lại dám lên kế hoạch vây quét Ong Bắp Cày, muốn đoạt lấy Eugene Bethune."

Giọng nói của Kurt hằn rõ vẻ mệt mỏi: "Bảy năm trước, em đã cố gắng ngăn cản hết sức trên chiến trường rồi nhưng vẫn không thể..."

Nicole: "Không cần tự trách đâu Kurt, Trùng nên tự trách là ta mới phải. Việc Eugene Bethune vào nhà tù tối cao là điều kiện mà quân đội đưa ra. Chỉ có như vậy bọn họ mới ngừng cuộc vây quét Ong Bắp Cày."

Kurt tức giận nói: "Bọn họ thật sự không sợ Eugene Bethune sẽ nổi cơn thịnh nộ mà mất kiểm soát sao! Thế mà lại dám tính kế Vương trùng như vậy!"

Nicole: " Lúc đó Eugene Bethune đang trong kỳ suy yếu, vì Ong Bắp Cày mà y không còn lựa chọn nào khác."

Đồng tử Nolan co rút lại, hắn đã nghe thấy một chuyện khiến mình vô cùng chấn động.

Trong kỳ suy yếu của bảy năm trước, vì muốn bảo vệ Ong Bắp Cày mà Eugene Bethune đã tự nguyện vào nhà tù tối cao.

Hóa ra, kỳ suy yếu thứ hai của Eugene Bethune lại xảy ra bảy năm sau đó và còn bị Horace lấy đi thông tin gene.

Horace muốn dùng nguyên lý Loại Trùng Chủng để tái tạo cơ thể cho chính gã ư...?

Nolan nhớ tới việc Horace thăng cấp thành Chuẩn Vương trùng cách đây không lâu, chẳng lẽ đã lấy đi một phần của Eugene Bethune sao?

Lượng thông tin này quá lớn.

Nolan cảm thấy da đầu tê dại: "Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên của Alois và cuộc vây bắt Ong Bắp Cày bảy năm trước hóa ra lại có mối liên hệ như vậy."

Bên kia——

Kurt lo lắng hỏi: "Thầy ơi, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?"

Nicole: "Có lẽ ngay từ đầu chúng ta đã sai, phương hướng đúng căn bản không phải mỗi việc chữa trị cho Trùng cái mắc Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên mà là bổ sung gene khiếm khuyết của Alois. Chỉ cần giải quyết vấn đề này, Trùng tộc cũng sẽ dần chấp nhận Alois! Thằng bé cũng không cần phải tự làm mình tê liệt nữa!"

Kurt nghe mà mặt đầy kinh ngạc, hắn không nhịn được mà khuyên nhủ: "Thầy muốn nghiên cứu trên người Alois sao? Y vừa trở về từ chiến dịch Yarda chưa lâu, đang trong trạng thái cuồng bạo giết chóc lại bị giam trong hầm ngầm nhà Vichy, chúng ta căn bản không thể tiếp cận y, làm sao có thể nghiên cứu trên người y được?"

Nicole: "......"

Thấy Nicole không chút động lòng, Kurt lại tiếp tục khuyên: "Hơn nữa, gia chủ nhà Vichy trông thì có vẻ đang xem Alois như một công cụ, nhưng thực chất lại vô cùng bảo vệ y. Gia chủ nhà Vichy đã cống hiến cả đời mình cho gia tộc, lại chưa từng kết hôn, ông ấy sớm đã coi Alois như con trai của mình rồi. Nếu mà biết có ai đó muốn làm thí nghiệm trên người Alois, dù Trùng cái đó là ngài, ông ấy cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu!"

Giọng Nicole trầm xuống: "Thầy đương nhiên biết không thể làm thí nghiệm trên người Alois, ý thầy là ...dùng một Loại Trùng Chủng - phiên bản gene hạ cấp của Alois, không phải là cũng có thể thực hiện sao?

Kurt: "Phiên bản gene hạ cấp á? Ở đâu cơ?"

Nicole: "Ta."

Y đã có được thông tin gene của Alois.

Kurt phản ứng cực kỳ gay gắt: "Không! Không được! Có lẽ chúng ta vẫn còn cách khác!"

"Mọi biện pháp đều đã thử hết rồi."

Nicole nở một nụ cười cay đắng: "Kurt, kì thực thầy và Thư phụ của Alois là bạn thân, ông ấy đã để lại lượng lớn dữ liệu, đó cũng là thứ duy nhất ông ấy có thể để lại cho Alois — các dữ liệu thí nghiệm khác nhau được thực hiện trên cơ thể của ông ấy khi mắc Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên. ..Nhưng cuối cùng, vẫn không thu được gì, thuốc đặc trị Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên hoàn toàn không phải là thứ mà thời đại của chúng ta có thể đột phá. Trước khi chết, ông ấy đã nhờ ta một việc,... đó là cho Alois dù chỉ một lần được tự do."

Giọng Kurt nghèn nghẹn: "Vậy nên, nhất định phải là ngài sao?"

Nicole: "Nếu một thời gian sau, con đường này vẫn không thông, thì hãy công bố tin tức thầy từng tiếp xúc với Horace ra ngoài. Trước đó, đừng nói cho Alois biết."

Đoạn ký ức dừng lại.

Nolan đột nhiên nhận ra camera giám sát, nó nhấp nháy ánh đỏ u ám, cực kỳ bất lành trong bóng tối.

Có lẽ Alois cũng đã nhìn thấy cảnh này nên mới để lại những ký ức còn sót lại trong Tinh thần hải của y.

Mọi việc Nicole làm đều không muốn Alois biết, nhưng cuối cùng Alois vẫn nhìn thấy.

Lòng Nolan đau nhói, Alois sẽ đau khổ đến nhường nào?

Người thầy duy nhất mà em ấy quan tâm, sắp phải vì em ấy mà chết rồi.

Nolan cố gắng bước đi, nhưng nước Biển Đen đã dâng đến bụng hắn, mỗi bước đi đều nặng nề như đeo chì.

Mặt nước mỗi lúc một dâng cao, cao đến mức toàn thân Nolan đều chìm trong nước, cảm nhận được sự ác ý lan tràn và cái lạnh không thể chống đỡ.

Hắn sắp nghẹt thở, không thể tìm thấy lối ra.

Không thể ở lại đây nữa, phải đổi chỗ khác thôi!

Trong biển sâu, một ánh sáng xanh băng yếu ớt phát ra, như thể đang chỉ dẫn hướng đi cho hắn.

Nolan nhận ra, đó là dấu ấn tinh thần của hắn và Alois, một điểm hạ cánh dưới biển sâu.

Lẽ nào đang chỉ dẫn hắn sao?

Nên đi xuống dưới ư?

Xuống sâu hơn nữa?

Nolan liều mạng bơi về phía điểm đó, một đoạn ký ức khác được bao bọc trong một bong bóng khổng lồ.

Hóa ra, toàn bộ nước biển Biển Đen đều chứa đựng vô số bong bóng dưới hình thức như vậy.

Nolan cố gắng chui vào, một mạch xuyên qua màng ngoài của bong bóng, cuối cùng cũng có thể hít thở và bất ngờ nhìn thấy Alois —

Núi "xác" Trùng máy

Alois thất thần vung nắm đấm, Trùng máy dễ dàng tan vỡ, các bộ phận bên trong văng tứ tung, chất đống thành một ngọn núi 'xác' cao ngất.

Đó là lúc Alois vừa trở về từ chiến dịch Yarda, cũng là chuyện trước khi Alois và hắn gặp nhau.

Nolan đứng sững tại chỗ, chăm chú nhìn y.

Bỗng chốc, ký ức chuyển biến.

Hôm đó, sau khi có kết quả thí nghiệm, Kurt đã đến tầng hầm nhà Vichy.

Mắt Kurt đong đầy lệ nóng, không tuân theo lời dặn dò của Nicole mà lại kể hết mọi chuyện cho Alois: "Alois, tỉnh lại đi, cậu hoàn toàn không biết thầy đã làm những gì vì cậu đâu."

Thật quá đỗi tuyệt vọng.

Dẫu cho đã hy sinh tất cả, nhưng đáp án tìm thấy lại là vô phương cứu chữa.

Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên căn bản không có lời giải, khiếm khuyết gen của Alois cũng vậy.

Thầy muốn kéo Alois một tay, nhưng cuối cùng lại tự mình sa xuống địa ngục.

Kurt bật khóc nức nở: "Di nguyện cuối cùng của thầy là công bố những việc thầy đã làm ra bên ngoài, nhưng tôi không muốn. Tôi biết cậu cũng không muốn, phải không?"

Alois vẫn không ngừng động tác giết chóc, chỉ là khi nghe những lời này, tần suất tấn công Trùng máy đã giảm đi.

"Sự ra đời của cậu là do Hắc Vực tinh và quân bộ cùng chủ đạo. Một bên muốn thỏa mãn tư dục thăng tiến, một bên lại muốn Trùng tộc có công cụ để chống lại Loại Trùng Nguyên Thủy."

"Nhưng thầy lại không nghĩ như vậy, thầy đã đánh đổi cả bản thân vì cậu. Chúng ta hãy cùng nhau bù đắp những sai lầm mà thầy ấy đã gây ra, được không?"

Kurt tuyệt vọng cầu xin: "Tỉnh lại đi, cầu xin cậu hãy tỉnh lại. Tôi đã không thể giấu được nữa rồi, gen của cậu đã khiến thầy trở thành Loại Trùng Chủng đặc biệt hung hãn. Ngày hôm qua thầy đã trốn khỏi phòng thí nghiệm, đã bị quân đội phát hiện, họ còn ra lệnh bắt giữ."

"Tôi chỉ có thể cầu xin cậu thôi."

"Dù có giết thầy, cũng đừng để quân đội bắt được, quân đội sẽ nhận ra Loại Trùng Chủng đó chính là thầy."

"Thầy từ trước đến nay đều là kiểm sát trưởng của tòa án quân sự mà..."

Tuân thủ quy tắc cả đời, đến cuối cùng lại biết luật mà phạm luật, danh dự của thầy sắp sửa bị hủy hoại.

Đó không nên là kết cục của thầy.

Nhưng đợi rất lâu, Alois vẫn không hề có phản ứng.

Mặt đầy Kurt thất vọng, quay đầu rời đi, lại không thấy được Alois đã có khoảnh khắc hồi thần.

Nolan trầm mặc hồi lâu rồi lại thấy núi xác Trùng máy bắt đầu sụp đổ, hóa thành nước biển đen, tràn về phía hắn.

Thời gian nhanh chóng trôi đi, thẳng đến ngày Nolan chữa khỏi bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên cho Alfonso.

Alois có thể cảm nhận được từng Trùng cái mà y đã lây nhiễm, cuối cùng y cũng tỉnh lại từ sự k*ch th*ch của việc cắt đứt, kết thúc 'giấc ngủ đông' dài đằng đẵng ba tháng.

Nhìn đến đây, cuối cùng Nolan cũng hiểu ra: hóa ra không phải mình cắt đứt liên hệ giữa Trùng cái bị nhiễm và nguồn lây nhiễm, k*ch th*ch sự tỉnh lại của Alois, mà là ngay trước đó một ngày, Alois đã có dấu hiệu tỉnh lại.

Đây là lần đầu tiên, Nolan với góc nhìn thứ nhất, chứng kiến khoảnh khắc Alois bắt được hy vọng.

"Cắt đứt rồi..."

"Lần đầu tiên cắt đứt."

Trong mắt Alois ánh lên vẻ điên cuồng.

Nolan chưa từng biết rằng, chính trong hoàn cảnh tuyệt vọng đến thế, Alois lại có thể nắm bắt được khả năng giải quyết vấn đề Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên.

Đã trả giá quá nhiều, đã mất đi quá nhiều, cuối cùng vào khoảnh khắc sụp đổ tột cùng, lại tìm thấy hy vọng.

Hy vọng này, thật tàn nhẫn biết bao.

Ký ức trong Tinh thần hải vẫn tiếp tục chuyển biến——

Sau khi Alois tỉnh lại, y lập tức đi tìm Kurt, và nhìn thấy tài liệu video mà Kurt đã gửi cho y.

Đó là Nicole, người đã hóa thân thành sản phẩm kém chất lượng của Alois.

Nước mắt của Alois rơi xuống màn hình quang học, y hiếm khi mất bình tĩnh đến thế.

"Thầy ơi, sao thầy lại thành ra thế này?"

"Không phải thầy luôn dạy em phải chết lặng với thế giới này sao? Sao thầy lại không thể tự mình chết lặng được?"

"Thầy ơi... thầy muốn giải thoát sao?"

"Thầy ơi, em nhất định sẽ để thầy tận mắt chứng kiến... khoảnh khắc em, với tư cách là nguồn lây nhiễm bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên, tìm ra giải pháp..."

Y đã đồng ý yêu cầu của Kurt và ra lệnh cho Kurt dẫn Nicole đến Đông 42 Sào.

Cảnh tượng lại một lần nữa điên cuồng chuyển tiếp, đi đến đêm xây tổ quen thuộc của Nolan và Alois.

Alois diễn rất đạt, dù là Chấp sự Trùng hay đội hộ vệ thành phố có mặt ở đó...không một Trùng cái nào phát hiện ra ý đồ chân chính của y.

Ngay trong đêm hôm đó, y đã g**t ch*t Nicole một cách vô cảm, ban cho thầy ấy sự giải thoát.

Tất cả Trùng cái đều lên án gay gắt sự tàn bạo của Alois, chỉ có Kurt là đau đớn khóc thương cho y.

Nolan nhắm mắt lại, cảm nhận làn da bị Biển Đen thiêu đốt, cũng bị điều này ảnh hưởng sâu sắc

Đây là cảm xúc gì?

Một nỗi đau quặn thắt lòng.

Hóa ra cuộc gặp gỡ của họ, đã bị Alois đơn phương gán cho một ý nghĩa nặng nề đến vậy.

"Đêm hôm đó, hẳn là Nicole đã nhận ra ta là trùng đực rồi."

"Ta muốn nói cho em biết Alois, sự tiếc nuối của thầy ấy đã được bù đắp trước khi chết."

"Em cứ định để tinh thần hải của mình mãi như thế này sao?"

Lời trấn an của Nolan không hề khiến tình trạng tinh thần hải của Alois khá hơn.

Trừ phi tái tạo lại tinh thần hải của Alois, nếu không y sẽ mãi mãi bị Biển Đen ăn mòn, y sẽ phải đi trên dây thép suốt phần đời còn lại, phải kiểm soát bản năng giết chóc của bản thân mình.

Bỗng nhiên—

Biển Đen nổi sóng, rồi chớp mắt ập tới Nolan.

Nolan mở mắt, quan sát những thay đổi xung quanh.

Chuyện gì thế này?

Đang... thoái hóa sao?

Sắc mặt Nolan trở nên ngưng trọng, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy tình trạng này trong tinh thần hải của một Trùng cái.

Hắn cố sức bước tới, dưới chân hắn, Biển Đen vì thoái hóa mà lực cản cũng dần suy yếu.

Hắn nhìn thấy Alois cách một tấm kính bảo hộ nhỏ, bóng lưng y cô độc lạ thường, như thể bị một lực lượng khổng lồ nào đó giữ chặt lại, không thể nhúc nhích.

Rõ ràng Alois đã bước ra khỏi tầng hầm của gia tộc Vichy, nhưng dáng vẻ của y lại như thể chưa từng bước ra vậy.

Nolan cảm thấy đau lòng.

Điểm tựa trong thế giới của Alois dường như chưa bao giờ nhiều, nếu mình đẩy em ấy ra, em ấy lại sẽ trở về dáng vẻ trước kia.

Hắn... không nỡ.

Cuối cùng Nolan cũng chạm vào Alois, cơ thể y tan chảy thành nước Biển Đen, tất cả đều trút xuống Nolan.

Trong khoảnh khắc cơ thể ướt đẫm, vô vàn cảm xúc của Alois cũng theo đó mà ùa đến—

Để mình có thể đi vào tinh thần hải của em ấy, Alois đã không ngần ngại tự khiến bản thân thoái hóa.

Hóa ra là vậy.

Ánh mắt Nolan thất thần.

Nhưng Nolan cũng hiểu, đó chỉ là nguyên nhân bề ngoài, nguyên nhân sâu xa nhất là vì Alois yêu hắn.

Bầu trời đột nhiên đổ mưa.

Tinh thần hải là cảnh trong suy nghĩ của chủ nhân, tình trạng của nó cũng đại diện cho tình trạng của chủ nhân.

Những sợi mưa lạnh lẽo táp vào mặt Nolan, rồi men theo làn da hắn mà nhỏ giọt xuống, khi ấy Nolan mới nhìn rõ...  hóa ra những giọt mưa này cũng là màu đen.

Cuộc gặp gỡ của họ quả thực bắt nguồn từ sự tính toán, nhưng càng thích hắn thì em ấy càng sợ hãi và hối hận.

"Vậy nên sau đó, em không còn hỏi ta về chuyện Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên nữa sao?"

"Rõ ràng em là Trùng cái muốn biết nguyên nhân nhất mà."

Giọng Nolan khàn đi, trong lòng vô cùng khó chịu.

Đồ ngốc.

Từ mọi khía cạnh, hắn bắt đầu cảm nhận được tình yêu y dành cho mình.

Nolan phóng ra sợi tinh thần, muốn ngăn chặn trận thoái hóa này nhưng căn bản không có tác dụng.

Sao lại thế này?

Lòng Nolan nóng như lửa đốt, bước nhanh vài bước về phía trước, quan sát thấy tinh thần hải của Alois vẫn đang thoái hóa.

Phạm vi của Biển Đen đang thu hẹp lại, đã đạt đến một mức độ nguy hiểm nào đó.

Điều này cũng tương tự như việc Nolan hủy diệt tinh thần hải của Loại Trùng Chủng.

Cuối cùng của sự thoái hóa đều là tự mình hủy diệt.

Biểu tình của Nolan cứng đờ: "Thoái hóa không phải do em vừa mới làm mà là... từ rất lâu trước đây rồi sao?"

Alois đang dùng cách này, để kiểm soát bản năng giết chóc của mình.

Chẳng trách từ sau khi họ gặp nhau, Nolan chưa từng thấy Alois rơi vào cơn cuồng bạo giết chóc kéo dài mấy tháng nữa.

Khi biết được ngày càng nhiều sự thật, thần kinh Nolan cũng dần căng thẳng.

"Dừng lại!!"

Nolan biết không còn thời gian nữa, điên cuồng lao về phía trước.

Ở đâu?

Ký ức Alois muốn bảo vệ nhất?

Đó là hạt nhân của biển tinh thần.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Nolan cũng không biết mình đã chạy bao lâu. Hắn càng lúc càng sốt ruột, cứ tưởng tượng đến hậu quả đáng sợ khi Alois có thể chết là hắn lại không ngừng sợ hãi.

Phạm vi Tinh thần hải quá rộng lớn, Nolan có chút kiệt sức.

Hệ thống không nhịn được mà nhắc nhở: [Ngài ở trong Tinh thần hải của y quá lâu rồi, hơn nữa Tinh thần hải của y cũng liên tục thoái hóa, cấp bậc của ngài vốn đã không ổn định, ngài sẽ bị ảnh hưởng đấy.]

Nolan: [Ý ngươi là ta cũng sẽ thoái hóa sao?]

Hắn biết hậu quả, nhưng lại không muốn bận tâm quá nhiều.

Nolan vẫn đang tìm kiếm, nhưng đúng lúc này, hắn chợt nhận ra một điều.

Ký ức trung tâm nhất, ký ức quý giá nhất của Alois, liệu có phải là...?

Nolan thả ra vô số bướm thay hắn tìm kiếm dấu ấn tinh thần của bọn họ.

Đó là điểm duy nhất mà Nolan đã khắc ấn thành công.

Một con bướm xanh băng đã chìm vào nơi sâu nhất.

Tìm thấy rồi!

Nolan theo con đường đó lao tới, biển đen tạo thành một lối đi bằng màn nước, hai bên toàn là những ký ức thoái hóa của Alois trong khoảng thời gian này——

Mỗi lần kiềm chế bản năng giết chóc, đều khiến Tinh thần hải của Alois thoái hóa một lần.

Để khống chế bản thân, y đã tự hành hạ mình như thế.

Giờ đây, đã đến thời thơ ấu của Alois.

Nolan đứng trước Alois lúc nhỏ, nhưng trong mắt Alois, hắn không phải hình người mà là một con bướm mà y nhìn thấy khi ra ngoài lúc nhỏ

Alois vẫn đang sốt cao, lưng tựa vào bức tường kim loại lạnh lẽo: "Đừng đi, đừng bỏ lại mình một mình..."

Cuối cùng, Nolan đã hiểu ý nghĩa thật sự của lần đầu tiên hắn đánh dấu tinh thần—con bướm ấy, đối với Alois khi còn nhỏ, đại diện cho điều gì.

Mọi lời cảnh báo của Alfonso đều sụp đổ vào khoảnh khắc này.

Hắn đã mềm lòng với y.

Dù cho Alois có che giấu điều gì đi chăng nữa, nhưng... thì đã sao?

Nolan từng bước tiến lên, điều khiển con bướm dấu ấn tinh thần của mình, không để nó bay đi nữa. Lần đầu tiên, nó rơi xuống lòng bàn tay của Alois.

"Lần này không phải em níu giữ ta, mà là ta tự nguyện hạ cánh xuống thế giới của em."

Trong trò chơi, Nolan mở bừng mắt.

[Còn 10 phút cuối cùng cho đến khi Thử nghiệm nội bộ lần 3 kết thúc.]

Nhanh vậy, đã sắp hết 3 giờ rồi sao?

Nolan nhìn về phía xa——

Xa xa là một biển lửa, khói đặc cuồn cuộn. Loại Trùng Chủng đang vây công tàu mẹ cũng đã đuổi tới vào lúc này.

Nolan nhìn thấy một núi xác chết khổng lồ, tất cả đều là Loại Trùng Chủng bị tàu mẹ truy đuổi. Alois vừa máy móc kết liễu một con, vẻ mặt lạnh lùng, tàn bạo.

Loại Trùng Chủng?

Đây là những gì vừa diễn ra trong tinh thần hải của y ư?

Nolan đã ngăn chặn sự thoái hóa của Alois, đồng thời cũng kích hoạt bản năng giết chóc toàn diện của y. Nếu không được giết chóc thỏa thuê, kéo dài đến mấy tháng trời, e rằng Alois sẽ không thể tỉnh táo lại được.

Nolan bỗng thấy lòng quặn thắt.

Có lẽ đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến nút gene giết chóc của Alois mất kiểm soát.

"Alois, nhìn ta này."

Sợi tinh thần của Nolan lan rộng hoàn toàn, những đàn bướm xanh băng lớn lao vào mạng nhện, bao vây lấy Alois đang ở xa hơn.

Xưa nay, mạng nhện vẫn luôn là thứ trói buộc con mồi. Nhưng lần này chính cánh bướm - thân phận vốn là con mồi, đang trói buộc nhện.

Hành vi công kích đến thế, tự nhiên đã kích hoạt cơ chế tự bảo vệ mình của Alois. Y đang giết Loại Trùng Chủng, nhưng cuối cùng lại chuyển hướng về phía Nolan.

Điều này bắt nguồn từ gene khiếm khuyết của y, vốn chẳng thể thay đổi .

[Cắt đứt tất cả giám sát.]

Carl kinh ngạc hỏi: [Cậu muốn làm gì thế? Bây giờ rất nguy hiểm! Tình trạng của Alois không ổn chút nào, phải lập tức báo cáo quân bộ, nếu không...]

Nolan: [Cắt đứt.]

Carl: [Không được, lần này tôi không thể nghe cậu. Cậu là trùng đực, khi tỉnh táo, Alois dù có đáng sợ đến mấy cũng sẽ không làm gì cậu, cậu cũng chưa bao giờ thấy Alois đối xử với trùng cái như thế nào. Nhưng bây giờ thì khác rồi, nút giết chóc trong gene của Alois đã được kích hoạt!]

Nolan: [Tôi sẽ đánh thức em ấy dậy.]

Carl: [Cậu định làm cách nào?]

Nolan: [Đánh dấu, đánh dấu khoang sinh sản.]

Carl hơi thở rối loạn: [Trong trạng thái này sao?]

Nolan không trả lời, nhưng thái độ của hắn đã vô cùng kiên định.

Carl thầm rủa một tiếng "đồ điên" trong lòng, đôi khi hắn thực sự cảm thấy bản chất của Nolan và Alois đều tương đồng.

Hắn tuân theo mệnh lệnh của Nolan, cắt đứt hệ thống giám sát của trò chơi.

Trong quá trình họ đối thoại, Alois đã vọt đến trước mặt Nolan.

Đáng lẽ đây phải là một cuộc chạm trán đầy tính công kích, nhưng lại bị sợi tinh thần của Nolan xiềng chặt.

Alois vẫn đang giãy giụa, động tác đầy hung bạo. Những cánh bướm xanh băng vỗ cánh trước đôi đồng tử đỏ rực của y, ngay khi thu hút được một thoáng chú ý, Nolan đột nhiên chạm vào tuyến thể sau gáy y.

Alois tức khắc phản ứng kịch liệt, không biết là đau hay là sướng

Nolan mỉm cười: "Đây là cách em đã dạy ta đó —, tuyến thể là nơi yếu ớt nhất của trùng cái. Phải chăng ngay lúc ấy em đã dự liệu được mình sẽ mất kiểm soát trước mặt ta?"

Cung cấp Pheromone thích hợp có thể trấn an trùng cái, nhưng quá liều sẽ dẫn đến kỳ ph*t t*nh.

Nếu Pheromone được truyền trực tiếp vào khoang sinh sản, sẽ có thể hoàn thành dấu ấn khoang sinh sản.

Xem ra, hắn phải điều động Pheromone trùng đực của mình.

Nolan đã hạ quyết tâm.

Alois không thể thoát ra, ngược lại, động tác của y càng lúc càng thô bạo, chẳng hề giảm bớt tính công kích.

Năng lượng Trùng nguyên của y đang cuồng loạn, dị năng cũng vượt ngoài tầm kiểm soát, gây ra những chấn động cực lớn lan khắp xung quanh. Ngay cả vài con Loại Trùng Chủng còn sót lại đang lao về phía họ cũng bị tiêu diệt dưới dị năng của Alois.

Những Axit tiêu hóa ấy xếp hàng tựa bức tường, càng giống những tia laser cắt xẻ. Sau khi g**t ch*t Loại Trùng Chủng, chúng tức thì đổi hướng, chậm rãi di chuyển về phía Nolan và cả chính Alois.

Đây chính là sự đáng sợ của Alois, trong chiến đấu y hoàn toàn không hề e sợ bị thương.

Dù cho sử dụng năng lượng Trùng nguyên khổng lồ trong một lần, y cũng chẳng cần trùng đực trấn an mà có thể tự mình cưỡng đoạt năng lượng Trùng nguyên từ những cá thể nhiễm Bệnh ô nhiễm Trùng Nguyên.

"Em luôn dùng kiểu tấn công đồng quy vu tận này ư?"

"Sau này đừng như vậy nữa, được chứ?"

Khi axit tiêu hóa sắp tràn đến trên diện rộng, Nolan đột ngột điều động dấu ấn tinh thần đồng thời phóng thích một lượng lớn Pheromone trong không gian thực.

Dưới sự k*ch th*ch song song, Alois từ trạng thái giết chóc chuyển thẳng vào kỳ đ*ng d*c.

Alois tỉnh lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Trong một giây ấy, y thấy được ánh mắt dịu dàng mà kiên định của Nolan, và cũng trong một giây ấy, Nolan đã hôn lên môi Alois.

[ 3 giờ đã hết, Thử nghiệm nội bộ lần 3 của game đã kết thúc.]

[Toàn bộ Player offline.]

Nolan và Alois cùng lúc tỉnh lại trong trang viên Trùng Đực.

Cùng lúc đó, dấu ấn trên khoang sinh sản từ trong game đã xuất hiện ngoài đời thực.

Bình Luận (0)
Comment