Một lần tắm kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ, đến mức cuối cùng khiến cả người Giang Bạch ngất đi. Lúc tỉnh lại, cậu phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường lớn, đối diện là cửa sổ sát đất bao trọn cả bức tường.
Hoàng hôn đã buông xuống, bầu trời nhuộm ánh ráng đỏ rực rỡ đến ngẩn ngơ. Giang Bạch ngồi đó, nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, ngẩn người ra không biết bao lâu. Cửa đột ngột bị mở ra, Tạ Hối bước vào, hỏi: "Tỉnh rồi?"
Giang Bạch liếc anh một cái, rồi nhìn cửa sổ: "Đây là đâu?"
Tạ Hối: "Văn phòng tôi."
Giang Bạch nghĩ, võ đài, nhà tắm, phòng ngủ mà gọi là văn phòng? Anh ta hiểu sai đinh nghĩa văn phòng à?
Tạ Hối nghiêng người, nâng cằm cậu, môi khẽ lướt qua môi cậu, giọng trầm thấp: "Đói không?"
Giang Bạch trừng mắt. Tốt nhất là anh đang hỏi về cái đói... chính tông.
Tạ Hối lùi lại một chút: "Trình Tăng đã đặt chỗ rồi, em thay đồ đi, chúng ta ra ngoài ăn."
Giang Bạch đói thật, chủ yếu là vì... thể lực tiêu hao quá lớn.
Đúng giờ tan làm, phòng chat công ty nhộn nhịp. Ai cũng tò mò người được Trình Tăng đưa vào chiều nay ra sao. Cho đến khi có người tận mắt chứng kiến cửa thang máy chuyên dụng tầng 22 mở ra, Tạ Hối nắm tay Giang Bạch bước ra ngoài, đi nhanh về phía trước, từng người đứng xung quanh đều tự giác dạt sang hai bên nhường đường.
Bước chân Tạ Hối gấp gáp khiến Giang Bạch cảm giác không phải được "dắt đi", mà rõ ràng là đang bị kéo lê, cậu phải chạy mới theo kịp bước chân anh.
Những người xung quanh nhìn mà thấy thương thay. Dù sao thì người này cũng còn sống mà bước ra khỏi tầng 22, nhưng nhìn qua cũng chẳng giống được sủng ái gì cho cam. Cái nắm tay ấy, chẳng hề lãng mạn chút nào, thậm chí còn khiến người ta có ảo giác sắp bị vật lộn qua vai.
Nhà hàng Trình Tăng đặt cách công ty mười phút lái xe. Dù Tạ Hối b**n th**, anh vẫn tốt với người của mình. Thấy Trình Tăng và Phổ Mạn tự nhiên ngồi cùng bàn, đủ biết bình thường họ ăn chung không ít lần.
Trong lúc ăn, miệng Trình Tăng không kìm được tò mò mà hỏi Giang Bạch: "Anh dâu này, mỗi ngày anh đều trốn trong phòng không ra, anh làm gì vậy?"
Một chiếc dĩa bay thẳng tới, Trình Tăng nghiêng đầu tránh kịp. Đến khi thấy rõ đó là gì, cậu ta hoảng hốt quay lại: "Anh à, làm gì thế, nguy hiểm lắm đó!"
Tạ Hối nghiến răng: "Im miệng."
Giang Bạch chẳng buồn ngẩng đầu, tiếp tục cắt phần bít tết trước mặt, giọng đều đều: "Sao cậu biết tôi không ra khỏi phòng?"
Phổ Mạn liếc nhìn Trình Tăng như nhìn thằng ngốc. giỏi lắm, thích nói chuyện cơ mà? Nói nữa đi, tôi xem!
Trình Tăng sợ nhất giọng điệu bình tĩnh này của Giang Bạch, giống hệt như hôm đón đi lãnh chứng . Trình Tăng ngay lập tức quay sang nhìn cầu cứu Tạ Hối.
Tạ Hối vừa định trừng mắt với Trình Tăng thì Giang Bạch bất ngờ quay đầu hướng thẳng ánh nhìn về phía anh, khiến anh có chút chột dạ. Đến lúc này Tạ Hối mới hiểu vì sao Trình Tăng nói là sợ cậu, không phải vì Giang Bạch hung dữ, mà là vì ánh nhìn của cậu quá mức thuần khiết. Thuần khiết đến mức nếu lừa cậu, chính bản thân cũng thấy tội lỗi.
Tạ Hối "chậc" một tiếng: "Nhà có gắn camera giám sát."
Giang Bạch nhướng mày: "Vậy anh xem camera từ sáng đến tối? Không có việc gì làm à?"
Tạ Hối: "..."
Hiếm khi Tạ Hối bị hỏi mà im lặng. Anh lấy dao nĩa từ tay cậu, cắt thịt bò: "Quan sát em là việc của tôi. Nếu không, sao biết em ăn như mèo?"
Giang Bạch liếc anh một cái: "Vậy nếu tôi ra ngoài thì anh nhìn bằng cách nào? Không lẽ gắn camera theo dõi tôi cả ngày?"
Tạ Hối cười: "Em nghĩ tôi không sắp xếp người theo em?"
Giang Bạch gật đầu: "Đúng vậy." Cậu cầm miếng thịt, như thông báo: "Mai tôi ra ngoài. Anh tìm người trông trừng tôi."
Tạ Hối không hỏi cậu làm gì: "Phổ Mạn đi cùng."
Giang Bạch biết đây là điều kiện trước khi được Tạ Hối tin tưởng, nên cậu khẽ gật đầu, tiếp tục ăn phần bò bít tết đã được cắt gọn gàng.
Ăn xong, Giang Bạch vào nhà vệ sinh. Trình Tăng tò mò hỏi: "Anh, anh không biết anh dâu chưa gặp người bên kia à? Sao còn để Phổ Mạn trông?"
Tạ Hối châm thuốc: "Từ Khải bị tôi bắt, phía sau hắn chắc chắn sẽ có động tĩnh. Nếu bên này không ra tay được, bọn chúng có thể chuyển sang nhắm vào Giang Bạch."
Trình Tăng nhịn không được cười khúc khích, bị Tạ Hối lườm cho một cái: "Cười cái gì?"
Trình Tăng nén cười, hạ giọng đầy vẻ mờ ám: "Anh à, anh có phải thật sự thích Giang Bạch này rồi không? Mới có mấy ngày mà nhìn như bị bỏ bùa mê ấy."
Tạ Hối không rõ, mím môi: "Tôi thấy em ấy lợi hại. Nhìn nhút nhát, thành thật, nhưng thực ra là con cáo nhỏ."
"Cáo... kiểu hồ ly tinh ấy hả?" Trình Tăng híp mắt trêu.
Tạ Hối gõ đầu hắn: "Loại cáo chuyên âm mưu hại người."
Trên đường về, qua cầu vượt, Trình Tăng đạp phanh hai lần, phát hiện bất thường, liếc Phổ Mạn ở ghế phụ.
Phổ Mạn nhìn chân anh, nói: "Sếp."
Nghe giọng Phổ Mạn, Tạ Hối đoán được chuyện. Trình Tăng nghiêng đầu nhìn về phía sau: "Anh."
Tạ Hối không lên tiếng. Nếu là bình thường, anh chắc chẳng để vào mắt cái trò vặt này. Nhưng hiện tại Giang Bạch cũng đang ngồi trên xe. Tạ Hối quay sang nhìn cậu một cái và phát hiện cậu cũng đang nhìn anh.
Giang Bạch nhận ra bầu không khí không ổn: "Có chuyện gì?"
Tạ Hối cười khẽ: "Dám nhảy xe không?"
Giang Bạch nhìn anh như nói: bệnh thần kinh của anh lại tái phát à
Tạ Hối nắm tay cậu, khẽ đặt một nụ hôn lên mu bàn tay: "Em cùng tôi nhảy."
Giang Bạch rút tay: "Đừng điên. Xe có vấn đề gì sao?"
Tạ Hối xoa tóc cậu: "Thông minh."
Có lẽ do bị cái kiểu rởm đời của Tạ Hối làm cho phát cáu, Giang Bạch chẳng cảm thấy sợ hãi chút nào. Cậu gạt tay anh: "Nghiêm túc chút."
Tạ Hối nhún vai, vẫn giữ nguyên bộ mặt không đứng đắn: "Em đoán xem hôm nay chúng ta có sống nổi không?"
Giang Bạch thật sự chịu hết nổi rồi: "Tôi không biết anh có sống nổi không, nhưng nếu tôi chết, tôi chắc chắn sẽ là ma bám anh đến cùng."
Nói rồi cậu quay đầu, kéo cửa xe, gió bên ngoài rít qua mặt, mặt đường trôi vun vút dưới chân. Lòng bàn tay cậu toát mồ hôi lạnh.
Cái thế giới chó má này, vất vả lắm mới sống lại được một lần, chẳng lẽ lại phải chết vì nhảy xe lần nữa?
Nhưng nếu không nhảy thì sao? Xe sẽ lao khỏi cầu, cho dù không nổ cũng sẽ chìm, chết đuối là cái chắc.
Ngay lúc đó, phía sau truyền đến một tiếng cười khe khẽ. Giang Bạch chưa kịp phản ứng thì đã bị kéo mạnh một cái, cả người ngã vào lòng Tạ Hối, vòng tay anh siết chặt, trong chớp mắt cả hai rời khỏi ghế—gió rít bên tai, tiếng đập mạnh xuống đất vang lên "bịch" một tiếng, rồi cả hai lăn mấy vòng liền. Giang Bạch không cảm thấy đau, thứ duy nhất khiến cậu khó chịu là cánh tay vòng chặt lấy cậu như kìm sắt. Đầu cậu mấy lần đập xuống đất, nhưng đều được tay Tạ Hối đỡ lại.
...Sống rồi. Giang Bạch âm thầm trả lời câu hỏi ban nãy.
Chiếc xe như dự đoán lao khỏi cầu, âm thanh va chạm vang lên. Tạ Hối vẫn ôm đầu Giang Bạch trong ngực, nên âm thanh cậu nghe được chỉ là những tiếng hỗn loạn mơ hồ.
Tiếng Trình Tăng và Phổ Mạn vọng từ xa:
"—Anh!"
"—Sếp!"
Tạ Hối đỡ cậu ngồi dậy. Giang Bạch choáng váng, nhìn hai người chạy tới, tò mò họ nhảy xe kiểu gì mà không sao.
Tạ Hối vẫn đỡ lấy vai cậu, xác nhận cậu không sao, sau đó lại giở cái bộ dạng thần kinh ra cười một cái: "Thấy chưa, sống rồi."
Giang Bạch nhìn bàn tay anh—toàn là vết trầy xước, máu chảy đầm đìa, nhìn mà cũng thấy đau. Cậu không hiểu Tạ Hối lấy đâu ra sức mà còn cười được.
Giang Bạch bỗng cúi người, bấm mạnh một cái vào hông anh: "Anh không có cảm giác đau à?"
Cậu hỏi nghiêm túc như bác sĩ. Tạ Hối rít lên: " Em Lấy oán báo ân à?"
"Không, nếu không vì anh, tôi đâu gặp chuyện này. Anh cứu tôi là chuyện hiển nhiên." Giang Bạch đứng dậy. Ngoài chiếc quần có chút bẩn, toàn thân chẳng có dấu hiệu gì của người vừa thoát chết. Trái lại, Tạ Hối thì thảm hại hết sức, bộ đồ cao cấp rách tả tơi.
Cậu tức, không phải vì bị liên lụy, mà vì cậu cẩn thận sống sót, vậy mà có kẻ coi mạng cậu như trò đùa. Người muốn sống không được sống, kẻ muốn chết không chết.
Giang Bạch quay người bỏ đi.
Trình Tăng khó hiểu: "Anh dâu sao thế? Anh cứu rồi mà còn giận sao?"
Tạ Hối tắt cười, nhìn Giang Bạch chặn xe, lẩm bẩm: "Đồ sói con trắng mắt."
Tạ Hối không đến bệnh viện ngay. Trình Tăng gọi bác sĩ tư đến nhà. Tạ Hối bị thương khắp người, bàn chân sưng xương có thể đã nứt, sưng to. Bác sĩ khuyên ngày mai đi chụp X-quang.
Giang Bạch: "Đi ngay."
Bác sĩ chưa gặp cậu, nghe cậu nói, quay lại: "Được, nhưng..." Sao gọi tôi đến nếu đi bệnh viện ngay?
Tạ Hối vừa định mở miệng: "Ngày mai—"
"Anh mà thành tàn phế thì cả đời tôi phải hầu hạ anh chắc?" Giọng Giang Bạch phẳng lặng, nhưng đủ để trong phòng lạnh đi vài độ. Bác sĩ nghe xong cũng phải hít sâu một hơi.
Tạ Hối dù có muốn giận cũng không giận được, đang bị thương, nửa người tàn phế tạm thời, nói cũng chẳng dám to. Giang Bạch thì lợi dụng cơ hội, muốn nói gì thì nói.
Tạ Hối l**m môi, rồi bật cười: "Nghe em ấy đi."
Nửa đêm, cả nhóm đến bệnh viện. X-quang cho thấy không gãy xương, chỉ bong gân.
Nhìn tấm phim, trong lòng Giang Bạch có chút không phục—đây chính là cái gọi là "tai họa lưu thiên niên" sao? Té xe như thế mà không gãy lấy một cái xương, nếu là cậu thì chắc đã mất mạng sớm rồi.
Tạ Hối ngồi vắt chân trong chiếc xe lăn mà Trình Tăng mượn về, đưa tay khẽ nắn ngón tay Giang Bạch, nheo mắt cười như không:
"Nhìn vẻ mặt em thế kia, hình như hơi thất vọng vì chân tôi không gãy nhỉ?"
Giang Bạch liếc anh một cái, mặt không đổi sắc: "Không, tôi chỉ tò mò thôi—anh có luyện Kim Chung Tráo hay Thiết Bố Sam gì đó không? Chỉ cho tôi với, tôi cũng muốn thử cái cảm giác bị văng khỏi xe đang chạy như điên mà chỉ trầy da sơ sơ."
Tạ Hối hơi sững người, rồi phá lên cười: "Ồ, nhảy khỏi xe xong còn mở miệng châm chọc được thế này à? Bình thường không phải em kiệm lời sao, sao giờ lanh lợi thế? Té một cú mà thông não rồi hả?"
Giang Bạch hất tay Tạ Hối ra, mặt tỉnh bơ bước theo xe lăn:
"Không có, chẳng qua là tôi biết bây giờ anh ngồi xe lăn, có đuổi cũng không kịp tôi, nên mới dám ngông cuồng một chút."
Tạ Hối lần đầu tiên thấy có người dám nhìn thẳng vào anh, gương mặt không cam lòng như thế mà lại ngang nhiên nhận mình đang "ngông cuồng".
Trình Tăng cười đến sặc cả tiếng:
"Anh dâu à, biểu cảm 'ngông cuồng' của anh chưa đủ đâu, ít nhất cũng phải có tí đắc ý chứ. Giờ nhìn chẳng khác nào đang làm nũng thì có."
Giang Bạch quay đầu lườm Trình Tăng một cái: "Đẩy xe cho anh trai anh đi."
Trình Tăng lập tức ngậm miệng, nhịn cười đến tím mặt.
Phổ Mạn chưa bị "dạy dỗ", lặng lẽ rời Trình Tăng, đi sau Giang Bạch. Cô nhận ra Giang Bạch giờ là người có tiếng nói nhất, ngay Tạ Hối bị thương cũng phải nghe lời.