Tạ Văn Châu kinh ngạc nhìn Giang Bạch — chỉ dùng một câu đã khiến hai anh em kia lập tức ngoan ngoãn, ánh mắt như thể đang nhìn thấy một vị thần.
Tạ Văn Châu biết Tạ Hối rất để tâm đến Giang Bạch, nhưng không ngờ lại để tâm đến mức này. Tên Tạ Tam gia kia nổi tiếng gần xa, ai mà tin nổi có ngày cậu ta lại có thể vì câu nói nhẹ nhàng của một người mà thu lại cơn thịnh nộ?
Còn Hình Lạc, tại sao trông cậu ta cũng có vẻ sợ Giang Bạch như thế? Giang Bạch đáng sợ lắm sao? Chẳng lẽ lúc người khác không nhìn thấy, cậu ta còn dữ hơn cả Tạ Hối?
Giang Bạch nhìn máu trên đầu Tạ Thượng Uy, nhíu mày đầy khó chịu.
Cậu vừa nhíu mày, tim Tạ Hối đã nhảy thót lên, anh vội vã chắn trước tầm mắt của Giang Bạch, nói: "Chưa đánh chết đâu."
Hình Lạc không dám lại gần, đứng yên tại chỗ cũng gật đầu lia lịa: "Còn... còn thở, vẫn thở được."
Mấy lời này nếu không nói thì còn đỡ, vừa nói xong đã bị Giang Bạch trừng mắt một cái: "Gọi xe cấp cứu đi."
Tạ Hối thầm nghĩ gọi xe cấp cứu làm gì, sống chết của anh ta thì liên quan gì đến anh?
Mặc dù nghĩ vậy, Tạ Hối vẫn nhanh chóng đáp lời: "Trình Tăng, gọi xe cấp cứu."
Trình Tăng cũng chẳng muốn gọi, trong đầu chỉ muốn gọi cho xe tang đến đón. Nhìn Tạ Thượng Uy đang nằm bất tỉnh dưới đất, trong lòng Trình Tăng như mở cờ, đáng đời! Còn không tiếp tục lải nhải đi?
Tạ Văn Châu liếc nhìn Trình Tăng vẫn đứng yên như tượng: "Không cần, để tôi gọi bác sĩ riêng đến là được."
Giang Bạch cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi, tránh để người ta xảy ra chuyện gì lại đổ hết lên đầu bọn họ. Bây giờ Tạ Văn Châu đã lên tiếng gọi bác sĩ riêng, cậu cũng không quan tâm nữa.
Giang Bạch: "Đi thôi."
Từ đầu đến cuối Giang Bạch không hề tỏ ra kinh ngạc trước hành vi của hai anh em kia, thậm chí chẳng buồn nổi giận, thế mà hai người họn lại ngoan ngoãn như bị trúng tà, răm rắp theo Giang Bạch rời khỏi tầng lầu này.
Những nhân viên chứng kiến toàn bộ quá trình lập tức tạo một group chat không có lãnh đạo —
【Chính thất đúng là chính thất. Khí thế này, đỉnh thật đấy!】
【Đỉnh thật sự, có thể nắm Tiểu Tạ tổng trong lòng bàn tay, tôi chưa từng thấy Tiểu Tạ tổng nghe lời ai như vậy.】
【Trước kia ai bảo người ta thất sủng cơ? Đây gọi là thất sủng à? Với vị thế thế này, người bị thất sủng phải là Tiểu Tạ tổng mới đúng!】
【Chỉ mình tôi thắc mắc cái người đi cùng Tạ thiếu là ai à? Người đó được dự họp cổ đông, còn vào phòng tổng giám đốc đánh người, cuối cùng vẫn bình an rời đi, cũng đỉnh phết đấy chứ!】
【Tôi hình như vừa nghe thấy cậu ta gọi chính thất là anh.】
【Đệt, thế chẳng phải là em vợ của Tiểu Tạ tổng sao? Bảo sao dám ngông nghênh như thế!】
Hình Lạc đúng là cũng muốn làm em vợ thật, nhưng đáng tiếc thân phận này chẳng giữ được bao lâu đã bị công khai.
Tạ Hồng Kỳ cho Hình Lạc 5% cổ phần, Tạ Hối lại chia tiếp 10% từ phần mình cho Hình Lạc. Với tư cách là cổ đông nắm giữ 15% cổ phần công ty, chuyện Hình Lạc là em ruột Tạ Hối tất nhiên không thể giấu được, mà Tạ Hối cũng không định giấu.
Tài khoản chính thức của công ty liên tiếp đăng hai thông báo mới, chỉ cách nhau một giờ: một là tuyên bố chính thức về Tiểu Tạ tổng hiện tại, một là công bố có thêm một Tiểu Tạ tổng mới.
Thế nhưng hai vị "Tiểu Tạ tổng mới và cũ" lúc này chẳng ai buồn để tâm đến mấy chuyện đó.
Trong văn phòng tầng 22
Giang Bạch đang đứng trước cửa sổ phòng nghỉ nhận điện thoại, giọng nói vẫn ôn hòa như gió xuân.
Tạ Hối và Hình Lạc ngồi ngoài ghế sofa, da đầu căng chặt, không ngừng trao đổi ánh mắt.
Hình Lạc cau mày: Không phải anh bảo em muốn làm gì thì làm sao? Lát nữa bị mắng thì anh phải đỡ đòn đấy nhé!
Tạ Hối liếc cậu ta một cái: Người ra tay là em, anh đỡ không nổi, em tự lo đi.
Hình Lạc trợn tròn mắt: Đệt, anh còn là người không đấy? Nói mấy lời kiểu đó không sợ anh em đòi ly hôn à?
Tạ Hối liếc về phía phòng nghỉ: Anh mà đỡ giúp, em ấy mới đòi ly hôn với anh.
Hình Lạc: ......
Giang Bạch vừa nhận điện thoại của Giang Tuấn. Anh ta vừa nhìn thấy ảnh giấy kết hôn của cậu và Tạ Hối đăng trên trang chủ của Tạ thị, liền gọi điện đến hỏi chuyện gì đang xảy ra.
"Tạ Hối bị thần kinh à? Hai đứa kết hôn bao lâu rồi, giờ mới nhớ ra công khai? Anh ta chuẩn bị trước chưa? Kiểu công khai qua loa như vậy, chẳng có tí tâm huyết nào, đến một cái văn bản cũng không có. Bên công ty họ không có phòng PR à? Viết thêm vài chữ thì chết chắc?"
Tình hình lúc đó, e là bộ phận PR cũng bị dọa cho choáng váng, đâu còn dám hỏi Tạ Hối có muốn thêm gì vào bài đăng không?
Giang Bạch nghe Giang Tuấn lải nhải, quay đầu liếc nhìn hai người kia ngoài kia... Tốt lắm, lại bắt đầu trao đổi bằng ý nghĩ rồi.
Từ khi hai người họ nhận ra nhau là anh em, đúng là cho cậu thấy rõ thế nào là "huyết mạch tương liên" đến cãi nhau còn không cần mở miệng.
Giang Tuấn lải nhải một hồi lại bắt đầu nói mục đích chính: "Mẹ bảo anh hỏi em hôm nay có rảnh không, muốn gọi em về ăn cơm... Alo? Sao em im lặng thế?"
Giang Bạch hoàn hồn: "Mai nhé."
"Nếu em bận thì—" Giang Tuấn vốn quen bị từ chối, tưởng cậu lại khất lần nữa, nói được nửa câu thì khựng lại: "Hả? Em nói gì cơ?"
Giang Bạch: "Tôi nói mai đi, hôm nay có việc."
Giang Tuấn vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ: "...Ờ được... Vậy mai anh đến đón em."
Giang Bạch cúp máy rồi bước ra khỏi phòng nghỉ, Tạ Hối và Hình Lạc vừa thấy cậu ra liền lập tức ngồi thẳng người.
Giang Bạch nói: "Hai người..."
Hình Lạc lập tức bật dậy: "Anh ơi em...em sai rồi... thật sự sai rồi!"
Tạ Hối cũng gật đầu theo: "Nó sai thật đấy."
Hình Lạc quay đầu lườm Tạ Hối một cái.
Không có chút nghĩa khí gì hết!
Tạ Hối thấy Giang Bạch đang nhìn mình thì chột dạ, đưa tay kéo cậu: "Anh cũng sai rồi..."
Giang Bạch không hiểu tại sao hai người này đang yên đang lành lại đua nhau nhận sai với mình, liền tò mò hỏi: "Sai cái gì?"
Hình Lạc nhanh miệng tự thú: "Em không nên đánh... đánh người."
Tạ Hối cũng hối lỗi theo: "Anh không nên không ngăn nó lại."
Giang Bạch thầm nghĩ: ngăn cái gì, rõ ràng là còn đứng đó cổ vũ.
Giang Bạch cũng không giận vì chuyện này, tính Tạ Hối xưa giờ vẫn vậy, cậu chưa từng mong Tạ Hối sẽ giải quyết mọi chuyện bằng hòa bình. Khi Tạ Thượng Uy nói năng xấc xược, cậu đã biết Tạ Hối chắc chắn không tha cho anh ta. Chỉ là Giang Bạch không ngờ người ra tay lại là Hình Lạc, còn Tạ Hối thì đứng bên cổ vũ, cười đến là đắc ý.
Nghĩ đến nụ cười lúc đó của Tạ Hối...
Giang Bạch cảm thấy mình đúng là bị anh ta "nuôi hư" rồi, đến cái kiểu cười ấy mà cậu cũng thấy có sức hút.
Giang Bạch nói: "Đã biết sai thì ngồi đây tự kiểm điểm đi, em ra ngoài một lát."
Cậu vừa đi vừa kéo Trình Tăng theo. Trình Tăng nhìn rõ tình hình hiện tại: anh dâu là trời, anh dâu làm chủ, anh dâu lớn nhất. Không hề chần chừ, lập tức ngoan ngoãn đi theo.
Chỉ còn lại Tạ Hối và Hình Lạc. Anh nhìn tôi, tôi nhìn anh...
Hình Lạc đột nhiên lo lắng: "Anh ...anh ấy sẽ không thật sự.... ly... ly hôn với anh đấy chứ?"
Tạ Hối vừa định bảo cậu ta ngậm cái miệng quạ lại, đã nghe Hình Lạc lắp bắp nói tiếp: "Hai người mà... mà ly hôn thì em sẽ... theo... theo anh ấy... không theo anh đâu."
Tạ Hối nuốt hết những lời mắng mỏ vào bụng, lạnh lùng nhìn Hình Lạc: "...Anh thấy phong cảnh trên núi cũng không tệ lắm, sau này em cứ ở trên đó luôn đi."
—
Trong xe, Trình Tăng hỏi:
"Anh dâu, mình đi đâu vậy ạ?"
Trình Tăng thấy may mắn vô cùng vì vừa rồi không hùa theo hai người kia, thoát được kiếp liên đới chịu phạt. Bằng không giờ chắc cũng đang phải tự kiểm điểm như anh trai với Hình Lạc rồi.
Giang Bạch đáp: "Tiệm trang sức."
Trình Tăng sửng sốt: "Tiệm trang sức gì cơ?"
Giang Bạch nói: "Cậu gọi tôi đến chẳng phải vì có người trong công ty nghi ngờ Tạ Hối à? Tôi nghĩ rồi, tôi với anh ấy kết hôn đúng là thiếu mấy thủ tục. Mà mấy thứ đó giờ có làm cũng muộn, lại phiền phức. Mua cặp nhẫn đi, tôi với Tạ Hối còn chưa có nhẫn cưới."
Trình Tăng biết tính anh dâu xưa nay luôn bình tĩnh điềm đạm, nhưng không ngờ là điềm đạm đến mức này. Anh nhìn Giang Bạch qua gương chiếu hậu:
"Anh dâu, chẳng phải anh đang giận anh em sao? Sao còn đi mua nhẫn cho anh ấy?"
Giang Bạch ngơ ngác nhìn lại: "Tôi nói tôi giận khi nào?"
Trình Tăng: "......"
Không giận á? Nhưng khi nãy anh rõ ràng nghiêm mặt nói "hai người"...!
Giang Bạch không hiểu vì sao họ lại nghĩ thế. Cậu có phải người vô lý đâu — rõ ràng biết hai người kia ra tay là vì mình, sao có thể giận được?
Giang Bạch: "Tôi không giận, chỉ là... thấy máu hơi buồn nôn."
Quay về Phong Lâm Hoa Lý, đúng lúc tới bữa tối.
Vừa bước vào cửa, Giang Bạch đã bị hai tên "chó săn" chặn ở lối vào, đến cả Tiểu Hoa cũng bị họ chen lấn ra rìa. Con mèo to đùng đi qua đi lại sau lưng họ, không được Giang Bạch ôm mà "phì phì" bất mãn.
Tạ Hối hỏi: "Về rồi à? Em đi đâu vậy?"
Hình Lạc lập tức chỉ vào Tạ Hối tố cáo: "Anh ấy nói anh bỏ.... bỏ nhà đi."
Giang Bạch cúi đầu thay giày, tự nhiên đưa tay ra để Tạ Hối đỡ: "Nếu thật sự bỏ nhà đi thì hai người định đứng đây đợi đến bao giờ?"
Hình Lạc mặt dày cười hì hì: "Không thể để.... để anh đi một mình... em.... em phải đi.... đi với anh."
Tạ Hối không mấy vui vẻ, nắm chặt tay Giang Bạch, không nói gì.
Từ lúc ở bên Giang Bạch, anh chỉ để cậu nhìn thấy hai lần cảnh máu me. Một là ở phòng đấu tầng 22, lần kia là vụ đua xe. Mỗi lần Giang Bạch đều tái xanh mặt, Tạ Hối biết cậu không thích mấy cảnh đó nên về sau không để cậu thấy nữa.
Hôm nay anh vốn cũng không định làm gì trước mặt Giang Bạch, nếu không phải Hình Lạc đi theo, anh đã đợi lúc cậu không có mặt rồi mới xử lý Tạ Thượng Uy. Chuyện này bị Giang Bạch tận mắt chứng kiến thật sự là ngoài dự đoán.
Giang Bạch nhấn nhẹ tay Tạ Hối: "Đau, đừng bóp mạnh thế."
Tạ Hối nới lỏng tay, nhưng vẫn chưa buông hẳn: "Anh..."
Trình Tăng tiện thể ghé ăn cơm, đứng ngoài cửa góp lời: "Anh dâu không giận đâu."
Tạ Hối ngẩn ra, liếc nhìn Giang Bạch, định xem có thật không giận. Nhìn rồi mới thấy, Giang Bạch đúng là không giận thật, thậm chí còn đang cười.
Giang Bạch: "Em nói em giận lúc nào? Hai người làm chuyện mờ ám rồi tự thấy tội lỗi thôi."
Hình Lạc để ý thấy túi nhỏ Giang Bạch đang xách, hỏi: "Cái đó là gì... gì vậy?"
Giang Bạch: "Mua cho hai người chút đồ."
Tạ Hối nhận ra là túi của tiệm trang sức, bèn theo Giang Bạch vào nhà: "Mua gì vậy?"
Giang Bạch lấy từ một túi ra một chiếc hộp nhung vuông nhỏ, Tạ Hối chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy, vừa nhìn đã đoán ra nhìn cậu: Đây là...?
Giang Bạch nói: "Nhẫn, Trình Tăng bảo anh bị bàn tán nhiều ở công ty, hôm nay còn gọi em đến giải vây. Em nghĩ rồi, dán cho anh cái nhãn chính thức, chắc họ không dám bàn tán bậy bạ nữa."
Tạ Hối nhìn đôi nhẫn bên trong, cau mày, cảm thấy lời Diệp Thiếu Lễ có lý — não anh đúng là bị lợn ủi rồi. Chuyện như vậy lại để Giang Bạch chủ động đi làm?
Tạ Hối: "Chuyện này lẽ ra phải là anh chuẩn bị."
Giang Bạch ngồi trước bàn trà, ngẩng lên nhìn anh: "Ai chuẩn bị chẳng như nhau?"
"Không như nhau." Tạ Hối đột nhiên cố chấp. "Phải là anh."
Giang Bạch không hiểu sao người này lại bắt đầu cố chấp vô lý nữa. Cậu liền gập hộp nhung lại: "Không thích thì thôi, mai em đem trả."
Tạ Hối hoảng hốt, vội giữ tay cậu lại:"Đừng, thích, rất thích!"
Trình Tăng bên cạnh nhìn Tạ Hối bằng ánh mắt khinh bỉ, thầm nghĩ: "Anh trai bị sao vậy, Đang yên đang lành lại cứ thích đi chọc anh dâu giận."
Giang Bạch trừng mắt với Tạ Hối.
Nói chuyện đàng hoàng không chịu nghe, cứ phải đến lúc cậu cáu mới biết nghe lời.
Hình Lạc nhìn nhẫn cưới trong tay Giang Bạch, mắt sáng rỡ: "Anh không cần thì... thì cho em đi.... em muốn."
Cậu vừa nói vừa thò tay tới, bị Tạ Hối gõ ngay một cái vào mu bàn tay.
Giang Bạch cười: "Đừng vội, em cũng có."
Tạ Hối và Hình Lạc đồng thời lộ vẻ khó tin:
Hình Lạc: "Em cũng có?"
Tạ Hối: "Tiểu Lạc cũng có?"
Trước khi nhận nhau là anh em, hai người này đã hay tính toán, nhận nhau rồi thì càng tệ hơn, chuyện "anh có mà em không" như thể xé to gấp mười lần. Bình thường ăn cơm mà Giang Bạch gắp cho ai nhiều hơn một miếng thôi cũng bị mang ra so đo, huống gì là mua đồ? Giang Bạch nào dám không chia đều?
Vật tặng Hình Lạc không phải nhẫn mà là vòng tay. Ban đầu Giang Bạch định mua dây chuyền, nhưng thấy con trai đeo dây chuyền hơi kỳ, mà Hình Lạc lại hay chạy nhảy mùa hè, đeo dây chuyền cũng không tiện. Đúng lúc thấy mẫu vòng tay nam khá đẹp nên cậu mua luôn.
Mắt Hình Lạc sáng rực, nhưng khi nhìn thấy Tạ Hối đeo nhẫn cưới vào tay, vẻ mặt lại xị xuống: "Sao của em không... không phải nhẫn?"
Tạ Hối lườm: "Muốn chết hả?"
Hình Lạc liền giơ tay chỉ thẳng vào Tạ Hối, suýt thì chọt vào mặt, rồi quay sang Giang Bạch mách: "Anh ơi... anh ấy... anh ấy mắng em... anh xem... xem đi."
Giang Bạch đè tay Hình Lạc xuống: "Thấy rồi, lát nữa anh xử lý, em đừng chọc vào mặt."
Tạ Hối được Giang Bạch bênh, đắc ý, đeo nhẫn còn lại vào ngón áp út Giang Bạch, nắm tay cậu cúi đầu hôn lên ngón tay.
Hình Lạc nhìn mà nhăn mặt, nhớ lại lần trước Giang Bạch nói cưới Tạ Hối vì mặt anh đẹp. Cậu liếc sang mặt Tạ Hối, khinh bỉ hừ một tiếng: "Anh cũng chỉ... chỉ nhờ cái mặt ...này thôi... chứ không thì đừng... đừng nói nhẫn cưới... đến giấy ly hôn cũng phát cho một xấp."
Tạ Hối chẳng sao cả — dù Giang Bạch chỉ thích mỗi gương mặt anh, thì cũng là thích.
Hình Lạc thích vòng tay Giang Bạch tặng, nhưng vẫn thấy thòm thèm nhẫn. Cậu nhìn chằm chằm vào nhẫn của Tạ Hối: "Hay ta, ta đổi đi? Của em to hơn."
Tạ Hối: "......"
Trình Tăng thấy anh mình sắp phát điên, vội túm lấy Hình Lạc lôi đi: "Phải rồi phải rồi, của em to mà, anh dâu chọn riêng cho em đó, giữ lấy mà dùng. Cái nhẫn nhỏ xíu kia có gì hay ho, không để ý còn chả thấy đâu."
Tạ Hối càng nghe càng tức: "Cậu mù à?!"