Khi nghe Tạ Hối nói Hình Lạc là Tiểu Bùi, Trình Tăng sốc đến đứng hình mất mấy phút... " Hình Lạc hóa ra không phải con riêng của Diệp Thiếu Lễ."
Lúc này Trình Tăng mới phản ứng lại, còn mấy lời bàn tán trong nhóm công ty...
Trình Tăng nói: "Anh, có cần em xử lý không?"
Tạ Hối đang cầm điện thoại của Trình Tăng xem cái gọi là "nhóm nội bộ công ty", càng đọc lông mày càng nhíu chặt lại, nhất là lúc thấy người ta nói kiểu "người cũ thất sủng", "người mới trẻ hơn"...Tạ Hối chỉ muốn lôi mấy người đó ra mà đạp cho vài cái.
Tạ Hối chỉ vài cái tên:" Tìm mấy người này, mai bảo bọn họ cút khỏi công ty."
Trình Tăng mang điện thoại đi xử lý. Tạ Hối quay đầu nhìn Hình Lạc, người vừa rồi cũng chen lại gần xem chung. " Nhìn gì?"
Hình Lạc nheo mắt nhìn anh: " Sao bọn họ... nói thế về... anh thế?"
Tạ Hối nhăn mặt: "Anh cũng muốn biết đây!"
Hình Lạc nghi hoặc nhìn Tạ Hối: "Trước giờ... anh dẫn bao nhiêu... người đến đây rồi?"
Tạ Hối:" ...Dẫn cái đầu em ấy!"
Tạ Hối quát xong thì Trình Tăng quay lại: "Anh, Tạ Hồng Kỳ lên rồi.
Tạ Hối nhướng mày, cuối cùng cũng đến.
Hình Lạc còn chưa hiểu đầu đuôi, hỏi: " Tạ H- Hồng Kỳ là... ai?"
Tạ Hối ấn Hình Lạc ngồi xuống chiếc ghế da to của mình, thản nhiên đáp:
"Người cha về mặt sinh học của em"
Trình Tăng vừa chạy đi báo tin, giờ đứng ngay cửa. Tạ Hồng Kỳ bước vào liền thấy cảnh tay Tạ Hối đang đặt trên vai một thanh niên trẻ, mà ghế cậu ta ngồi là chỗ mà ngay cả Giang Bạch cũng chưa từng được ngồi.
Tạ Hồng Kỳ cau mày.
Tạ Hối nháy cằm ra hiệu Trình Tăng đi xử lý việc vừa rồi, không cần lo chuyện ở đây.
Trình Tăng lui ra, cửa cũng không đóng lại.
Ánh mắt Tạ Hồng Kỳ rời khỏi Hình Lạc, chuyển qua Tạ Hối: "Con có biết mình đang làm gì không?"
Tạ Hối thản nhiên, bỏ tay khỏi vai Hình Lạc, chống tay lên thành ghế: "Tôi làm gì?"
Tạ Hồng Kỳ cau mày: "Ta đã nói, đây là công ty, không phải chỗ để con đùa giỡn. Ánh mắt ông ta quét về phía Hình Lạc "Lần này con lại định làm gì nữa?"
Hình Lạc mặt không biểu cảm nhìn Tạ Hồng Kỳ, đầu vẫn đang lặp lại câu "cha về mặt sinh học" mà Tạ Hối vừa nói.
Tạ Hối thấy Hình Lạc – người mà vừa rồi còn nói muốn "gây chuyện" – giờ lại im lặng, liền cúi tay gõ vào trán cậu một cái.
Hình Lạc ngẩng đầu trừng mắt: "Làm ...làm gì đó?!
Tạ Hối nhướng mày: "Không nói mấy câu à?"
Hình Lạc hiểu ra ẩn ý "gây chuyện", liếc mắt nhìn Tạ Hồng Kỳ, hỏi Tạ Hối:
"Ở đây... ông ta nói là... xong à?"
Để giữ khí thế, Hình Lạc cố kéo dài âm, giảm bớt sự lắp bắp.
Nhưng cái giọng kéo dài ấy lại kéo huyết áp của Tạ Hồng Kỳ tăng vọt.
Tạ Hồng kỳ nhớ rõ – lần trước trên điện thoại, cái giọng này cũng nói chuyện kiểu đó!
Tạ Hồng Kỳ khựng lại, hỏi Tạ Hối: " Đây... là người đang sống ỏ nhà con?"
Tạ Hối liếc ông, không trả lời, mà đáp lại câu hỏi của Hình Lạc: "Em không nhắc tôi suýt quên, nơi này đâu phải một mình ông ta là quyết định hết, triệu tập hội đồng quản trị đi."
Tạ Hồng Kỳ đang định nổi giận vì bị ngó lơ, nghe tới "hội đồng quản trị" liền sững người: " ...Gì cơ? Hội đồng quản trị?"
Tạ Hối cuối cùng cũng bố thí cho ông một ánh mắt: " Việc thay đổi cổ đông công ty chẳng phải phải họp hội đồng sao? Triệu tập đi, Gấp"
Lần gần nhất thay đổi cổ đông công ty chính là lúc Tạ Hối quay lại. Hồi ấy có người phản đối, anh liền dùng biện pháp cực đoan khiến cả hội đồng không ai dám nói "không". Giờ lại muốn mở hội đồng, chẳng lẽ...
Tạ Hồng Kỳ đột nhiên nhìn chằm chằm vào Hình Lạc.
Tạ Hối: "Xem ra ông đoán được rồi."
Ánh mắt Tạ Hồng Kỳ nhìn Hình Lạc đầy sửng sốt...
Tạ Hối: "Năm đó công ty này được mẹ tôi rót tiền cứu sống. Giờ con trai út của bà ấy quay về, chia cho em ấy một nửa cổ phần, không quá đáng chứ?
Tạ Hồng Kỳ dù đã đoán trước, nhưng khi nghe lời khẳng định từ miệng Tạ Hối vẫn ngỡ ngàng.
" Không, không thể nào! – miệng thì nói vậy, nhưng mắt thì vẫn dán vào mặt Hình Lạc – Con lấy gì chứng minh nó là..."
Chưa nói xong, Tạ Hối đã cầm tờ giám định huyết thống trên bàn ném sang.
Tạ Hồng Kỳ đứng gần cửa, cách bàn làm việc một khoảng, mấy tờ giấy bay lả tả rơi xuống đất, không hề có chút tôn trọng nào đối với ông ta.
Tạ Hồng kỳ bước tới vài bước, mãi mới chịu cúi người xuống, như thể nhận lỗi trước, từ từ nhặt giấy lên.
Hình Lạc ngồi, Tạ Hối đứng, cả hai cùng cúi mắt nhìn xuống theo động tác của ông ta, biểu cảm giống hệt nhau – lạnh lùng, dửng dưng.
Trình Tăng từ tầng 22 đi xuống, càng nghĩ càng thấy mấy lời trong nhóm công ty thật chối tai. Chỉ trừng phạt vài người thì có ích gì? Tin đồn sẽ không chấm dứt hoàn toàn nếu chưa được làm sáng tỏ.
Việc thu mua Viện nghiên cứu tạm thời bị hoãn lại. Dạo gần đây, Giang Bạch thỉnh thoảng vẫn ghé qua phòng thí nghiệm. Hôm nay vừa đến đã bị Châu Bình Giang kéo thẳng vào văn phòng.
Hiện giờ, Châu Bình Giang nhìn Giang Bạch chẳng khác gì nhìn báu vật: "Cục Dược đã liên hệ với cháu chưa?"
Giang Bạch: "Rồi ạ."
Lần trao đổi trước, phía Cục Dược đã có ý định mời Giang Bạch về làm việc. Lần này lại thêm đống tài liệu về một số loại thuốc cấm của viện nghiên cứu của viên P quốc mà Giang Bạch cung cấp, cẩn thận sắp xếp lại, các thành phần thuốc có thể ứng dụng đều được phân loại rõ ràng.
Châu Bình Giang sớm đã nhận ra Giang Bạch là một nhân tài trong lĩnh vực dược phẩm, giờ bên Cục Dược cũng nhận ra điều đó, đưa cành ô liu ra cũng là điều dễ hiểu.
Châu Bình Giang đã gắn bó với cái viện nghiên cứu hấp hối này bao năm, giờ khó khăn lắm mới tìm được người có thể khiến viện vực dậy, thực sựu ông rất không nỡ để Giang Bạch đi. Nhưng nếu cứ giữ người tài ở cái viện nhỏ bé này thì lại thấy thật phí phạm.
Châu Bình Giang hỏi: "Cháu định đi thật à?"
Giang Bạch: "Trước mắt thì chưa."
Châu Bình Giang sững ra một chút: "Cơ hội tốt như thế, sao lại không đi?"
Giang Bạch đương nhiên biết đây là cơ hội hiếm có, cậu đáp: "Vì cháu vẫn còn đi học."
Châu Bình Giang nghi hoặc nhìn cậu: "Chỉ vì vậy thôi sao?"
Giang Bạch bật cười.
Tất nhiên, không phải chỉ vì lý do đó.
Trên thực tế, Giang Bạch vẫn chưa hoạch định cuộc đời mình đến mức ấy. Không chỉ vì bản thân vẫn đang là sinh viên, mà quan trọng hơn là... vì Tạ Hối.
Làm việc ở Cục Dược chắc chắn không nhàn nhã như ở viện nghiên cứu. Một khi đã tham gia vào các dự án mật, có khi phải bị nhốt trong phòng thí nghiệm mấy tháng trời không ra ngoài. Trong khi hiện giờ Tạ Hối chỉ chấp nhận để cậu khuất khỏi tầm mắt tối đa ba ngày, quá ba ngày... cái tên điên đó e là chịu không nổi.
Tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột.
Giang Bạch bắt máy, chỉ nghe được hai giây, lông mày đã khẽ nhíu lại.
Trong điện thoại, Trình Tăng gấp gáp nói: "Anh dâu, có chuyện rồi, anh mau tới công ty đi!"
Giang Bạch không hỏi thêm gì, chỉ nói "được" rồi cúp máy.
Trời tuyết nên bắt xe không dễ. Thấy Giang Bạch có vẻ vội, Châu Bình Giang đích thân lái xe đưa cậu tới tập đoàn Tạ thị.
Trước nay mỗi lần Giang Bạch đến công ty đều có Tạ Hối theo sát, không thì cũng có Trình Tăng hoặc Phổ Mạn đi cùng. Lần này cậu đến một mình, trong mắt người ngoài không khỏi mang theo vài phần "thất sủng", nhất là khi vừa nãy Tạ Hối còn đích thân đi thang máy lên tầng 22 cùng một thanh niên trẻ tuổi khác.
Tất nhiên, bản thân Giang Bạch không nghĩ vậy. Cậu chỉ thấy hơi lo.
Mỗi lần cậu đến, Trình Tăng đều xuống sảnh đón, lần này lại không thấy, khiến người ta càng thêm nghi hoặc về mức độ nghiêm trọng của cái gọi là "có chuyện".
Giang Bạch cau mày, vẻ mặt nghiêm túc bước vào thang máy lên tầng 22.
Lễ tân công ty thấy cậu thì không dám cản, vội vàng báo lên nhóm chat nội bộ.
【Toang rồi, người cũ tới rồi kìa!】
【Má ơi, sao giống tu la trường vậy?】
【Chắc là đến bắt gian rồi?!】
【Gan cũng to thật đấy.】
【Không cam lòng chứ gì nữa, dù sao cũng là kim chủ to bự.】
【Suỵt, đừng nói nữa, vừa nãy trợ lý Trình xuống dẫn người bên bộ phận tụi mình đi rồi, nghe bảo là vì dám nói linh tinh trong nhóm đấy.】
【Gì cơ?! Bộ phận tụi mình cũng bị lôi đi một người, còn tưởng được lên chức!】
【Bên tôi cũng có người bị gọi đi, còn nghe thấy người đó hỏi trợ lý Trình có chuyện gì, Trình trợ lý chỉ cười lạnh...】
【Là sao? Họ nói gì trong nhóm vậy?】
Có người quay lại lục lại tin nhắn, chụp lại lời mấy người bị dẫn đi và gửi vào nhóm. Xem xong, nhóm chat im bặt...
Những người bị "mời đi" là: người đầu tiên nói Giang Bạch "thất sủng", người đầu tiên nói "Tổng Tạ thay người rồi", người nói "người mới trẻ hơn", và người dám nhận xét Tạ Hối "không chung thủy".
Nhóm chat bỗng im ắng như thể cả đám vừa đồng loạt rời nhóm. Không ai dám nói gì thêm.
Khi Giang Bạch đến tầng 22 thì phát hiện không có ai. Cậu gọi cho Trình Tăng, mãi sau người kia mới bắt máy.
Trình Tăng khàn giọng hỏi: "Anh dâu, anh đến rồi à?"
Giang Bạch: "Người đâu cả rồi?"
"Ở phòng họp tầng 16," Trình Tăng sợ cậu không tìm được, vội nói: "Anh chờ chút, em lên đón anh."
Trình Tăng lặng lẽ rời khỏi phòng họp mà không khiến ai chú ý.
Ra đến hành lang, anh liếc mắt nhìn nhóm chat nội bộ của công ty. Trong khung trò chuyện im lặng đến kỳ lạ là vài tin nhắn đã bị thu hồi, xen kẽ mấy dòng chưa kịp xóa liên quan đến việc Giang Bạch đến công ty. Trình Tăng cười hài lòng.
Trong phòng họp, ngoài Tạ Hồng Kỳ và vài cổ đông của công ty, còn có hai ông bác của Tạ Hối, cùng với Tạ Văn Châu và Tạ Thượng Uy bị lôi đến cho đủ người.
Bình thường, Tạ Hối rất hiếm khi từ tầng 22 xuống dưới. Trước khi bị gọi tới cuộc họp mấy vị cổ đông còn đang xem chuyện nào nhiệt của anh. Đến khi thấy người thật xuất hiện, ai nấy đều thấy nhói nhói như thể xương sườn bị ai đạp cho một cái.
Nhưng đến khi họ phát hiện ra bên cạnh Tạ Hối còn có một gương mặt lạ, thì sự hiếu kỳ đã tạm thời lấn át nỗi sợ bị Tạ Hối "nói đạp là đạp".
Quả thật là một cậu trai trẻ tuổi, nhưng điều khiến họ thắc mắc không phải là vì sao cậu lại có mặt ở đây, mà là—sao cậu lại ngồi ngay chính giữa đầu bàn? Ngay cả Tạ Hối cũng phải ngồi sang bên cạnh.
Nhìn cậu thiếu niên ngồi vững vàng ở vị trí trung tâm, mấy cổ đông liếc mắt nhìn nhau.
Bác cả của Tạ Hối lên tiếng trước: "Tạ Hối, cháu đang làm cái gì đấy? Bình thường cháu muốn làm trò gì sau lưng thì cũng thôi đi, nhưng sao giờ lại dẫn người tới đây? Đây là phòng họp đấy, cháu"
Tạ Hối ngắt lời, khẽ lấy mũi giày đá vào ống chân Hình Lạc: "Đây là bác cả, chào đi."
Trước khi đến, Tạ Hối không hề giải thích cho Hình Lạc biết tình hình nhà họ Tạ ra sao. Dù lần trước gặp Thạch Mẫn ở trường, Hình Lạc cũng đã đoán được phần nào, nhưng lúc nhìn thấy Tạ Hồng Kỳ vừa ngó kết quả ADN vừa lẩm bẩm "không thể nào", cậu bắt đầu hối hận vì đã theo tới đây.
Cứ như thể cậu muốn bám víu vào nhà họ vậy. Người ta không thèm thì thôi, cậu cũng chẳng cần!
Hình Lạc bị Tạ Hối kéo vào phòng họp. Cái tính bướng bỉnh nổi lên, Tạ Hối cũng phải vất vả lắm mới ép cậu vào được.
Từ lúc ngồi xuống đến giờ, mặt Hình Lạc cứ hằm hằm, nhìn ai cũng khó chịu, như thể chỉ muốn rời đi ngay lập tức.
Cậu nhíu mày, phủi phủi chỗ quần vừa bị đá, liếc Tạ Hối một cái rồi lầm bầm:
"Bác cả."
Tạ Hối lại chỉ về phía người khác: " Đó là bác hai."
Hình Lạc nói trống không, thậm chí chẳng biết Tạ Hối đang chỉ ai:" Bác hai."
Tạ Văn Châu nhìn cậu thiếu niên trước mặt, trong lòng bỗng nảy ra một suy nghĩ, liền hỏi: "Cậu nhóc này là ai?"
Tạ Hối gõ nhẹ lên mặt bàn hai cái, giọng điềm tĩnh: " Giới thiệu với mọi người, đây là người con trai út của mẹ tôi, cũng là em trai thất lạc bao nhiêu năm của tôi — Tạ Bùi."
Nghe vậy, bác cả và bác hai của Tạ Hối đều sững người, ngay cả Tạ Văn Châu – người đã có linh cảm từ trước – cũng hơi khựng lại.
Tạ Thượng Uy nhìn chằm chằm Hình Lạc một lúc rồi khịt mũi: "Cậu nói là em trai thì là em trai à? Người mất tích mười tám năm rồi, có khi chết từ lâu rồi cũng nên. Biết đâu cậu lôi ra một thằng nhóc giả mạo?"
Sắc mặt Tạ Hối trầm xuống. Ngay lúc anh định đứng dậy, cửa phòng họp bỗng bị đẩy ra từ bên ngoài...
Giang Bạch không ngờ trong phòng họp lại có đông người như vậy. Cậu bước chân khựng lại, ánh mắt đảo qua Tạ Hối đang đứng, và Hình Lạc đang ngồi ở chính giữa với vẻ mặt cực kỳ khó chịu.
Hình Lạc bật dậy. Cả hai như đổi mặt, dưới bao ánh mắt, nở nụ cười, tiến đến đón Giang Bạch...
Hình Lạc: "Anh!"
Tạ Hối nói: "Sao em lại đến đây?