Pháo Hôi Phật Hệ Bị Ép Cứu Rỗi Phản Diện Điên Loạn

Chương 75

Thạch Huy mất tích rồi.

Từ hôm có người phát trực tiếp bóc trần mối quan hệ giữa Bệnh viện Bình Giang 2 và Cô nhi viện Thánh Tâm, Thạch Mẫn đã mơ hồ cảm thấy bất an. Kết quả là, ngay ngày hôm sau, bà không thể liên lạc được với Thạch Huy nữa.

Trong hai ngày qua, cảnh sát liên tục tới nhà hỏi thăm tung tích của Thạch Huy. Bây giờ không chỉ công ty, mà cả nhà họ Tạ đều đã biết chuyện anh ta từng có liên hệ với Bệnh viện Bình Giang 2.

Nhà họ Tạ xưa nay chưa từng dây vào mấy chuyện nhơ nhớp này, giờ vì một mình Thạch Huy mà bị lôi theo chịu vạ miệng, cổ phiếu cũng bị tụt dốc. Nhưng điều Tạ Hồng Kỳ để tâm lại không chỉ là mấy chuyện đó.

Ông ta hỏi Thạch Mẫn:" Thạch Huy bắt đầu dính dáng tới Bệnh viện tâm thần đó từ khi nào?"

Tim Thạch Mẫn khẽ giật mình, bà lập tức phản bác: "Ý ông là sao? Giờ em trai tôi mất tích, ông không giúp tôi đi tìm nó mà còn dùng giọng điệu như thế chất vấn tôi? Tôi làm sao biết bọn họ dính líu từ lúc nào? Muốn biết thì đi tìm Thạch Huy mà hỏi!"

Tạ Hồng Kỳ nhìn chằm chằm Thạch Mẫn hồi lâu, ánh mắt khiến bà phát run.

Thạch Mẫn nói: "Tôi biết ông đang nghĩ gì. Năm xưa Tạ Hối bị đưa tới cái nơi đó đúng là do ý của tôi. Giờ xảy ra chuyện này, ông nghi ngờ tôi cũng phải thôi. Nhưng tôi thật sự không biết gì cả... Tôi cũng rất muốn tìm được Thạch Huy để hỏi rõ ràng rốt cuộc chuyện này là thế nào. Trước tiên phải tìm được người đã!"

Thấy bà chủ động nhắc tới chuyện năm xưa, Tạ Hồng Kỳ cuối cùng cũng mềm lòng: "Bà nói đúng. Giờ phải tìm được người đã, cảnh sát cũng đang điều tra rồi, bà đừng quá lo."

Thạch Mẫn làm sao mà không lo cho được. Bà liếc nhìn Tạ Hồng Kỳ, không rõ ông là đang vờ không biết hay thực sự không nhận ra khả năng rất cao vụ mất tích của Thạch Huy có liên quan đến Tạ Hối.

Nhưng bà không dám nói. Càng không dám để ông ta đi tìm Tạ Hối.

Lỡ như... lỡ như Tạ Hối thật sự biết điều gì đó... Bà ta không dám nghĩ tiếp. Nếu để Tạ Hồng Kỳ biết chuyện năm xưa Diệp Thanh phát điên, Tạ Hối mắc bệnh đều là do bà bày trò, thì ông ấy sẽ phản ứng thế nào... bà ta thật sự không dám chắc.

Từ khi trở về từ huyện Mang Sơn, Tạ Hối vẫn đi làm và tan làm đều đặn mỗi ngày, không hề có hành động gì nhằm vào nhà họ Tạ. Nhưng chính cái sự "bình thường" ấy lại là điều bất thường nhất.

Bệnh viên Bình Giang 2 vừa dậy sóng lớn như vậy, vậy mà Tạ Hối không quan tâm. Thái độ giống như một người đã hoàn toàn quay đầu hoàn lương, không hề có ý gây phiền phức gì.

Tạ Văn Châu từng nhiều lần tới thăm dò, ngoại trừ lần tình cờ thấy cậu ta từ ngoài văn phòng quay về, tay Phổ Mạn cầm một chiếc khăn trông như đã thấm máu, thì điều kỳ lạ duy nhất dạo này là Trình Tăng rất hiếm khi xuất hiện ở công ty nữa.

Sau khi kéo Diệp Thiếu Lễ vào danh sách đen, Giang Bạch được sống mấy ngày bận rộn mà thoải mái. Cậu sắp xếp lại toàn bộ tài liệu về loại thuốc thử nghiệm từ viện nghiên cứu nước P rồi gửi cho Cục Nghiên cứu Dược.

Dù rằng những loại thuốc này là kết quả của các thí nghiệm vô nhân đạo, nhưng trong đó có chứa thành phần hữu dụng. Những loại thuốc không chính quy như vậy, Giang Bạch không thể tiếp tục nghiên cứu với tư cách cá nhân. Nhưng bỏ đi thì phí, nên cậu quyết định giao cho Cục, để họ tự quyết định giữ lại hay hủy bỏ.

Còn Tạ Hối, Giang Bạch cảm thấy anh dạo này rất kỳ lạ, đặc biệt là việc anh không còn cãi nhau với Hình Lạc nữa. Hình Lạc cũng không còn cà khịa anh như trước. Hai người cứ như thể từ "đối đầu" chuyển thành "xa lánh", chẳng ai thèm đếm xỉa đến ai.

Ngày mai là ngày có kết quả xét nghiệm, cả Tạ Hối và Hình Lạc đều cảm thấy hồi hộp.

Lúc ăn tối, Trình Tăng – người đã "biến mất" vài hôm – ngửi mùi thơm mà mò đến. Vừa ngồi xuống bàn, không khí bỗng trở nên náo nhiệt hẳn.

Hình Lạc cũng nói nhiều hơn: " Anh Trình... Trình Tăng, mấy ngày nay... anh đi đâu... vậy?"

Trình Tăng ra vẻ thần bí:
"Anh đi làm một việc lớn! Em chắc chắn không tưởng tượng nổi đâu, anh cũng bị sốc luôn khi biết chuyện!"

Hình Lạc tò mò: "Việc lớn gì... vậy?"

Trình Tăng suýt không nhịn được, nhưng vẫn quay sang nhìn Tạ Hối, như đang hỏi có thể nói ra không.

Tạ Hối cũng muốn biết hắn đã tra ra chuyện gì: "Nói đi."

Trình Tăng hắng giọng một cái: "Vậy anh nói nha. Anh à, em trai anh... thực ra không có quan hệ huyết thống gì với anh cả!"

Tạ Hối: "......"

Hình Lạc: "......"

Trình Tăng vẫn không nhận ra sắc mặt ba người còn lại đều thay đổi rõ rệt, tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Bất ngờ chưa? Trời đất ơi, anh xem kết quả ADN xong mà sững người luôn! À mà, báo cáo giám định anh mang tới rồi, hai người có muốn xem không"

Cả Tạ Hối và Hình Lạc – người đã lo lắng cả tuần nay vì chuyện xét nghiệm – đồng thanh quát lên:

"Không xem!"

"Không cần!"

Giang Bạch cũng hơi sững người, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, cảm thấy có vẻ "em trai" mà Trình Tăng nói không Hình Lạc. Cậu hỏi: "Cậu nói ai cơ?"

Trình Tăng bị hai người kia gào lên làm cho choáng váng, hoang mang nhìn vẻ mặt lạnh tanh của Tạ Hối mà không hiểu mình nói sai ở đâu. Từ bao giờ anh mình lại không ghét hai đứa "tạp chủng" nhà họ Tạ nữa vậy?

Trình Tăng đành nhìn về phía người duy nhất có vẻ thân thiện là Giang Bạch: "Là... là hai đứa sinh đôi nhà họ Tạ ấy, Tạ Vân Tiêu với Tạ Vũ Tình."

Quả nhiên... Giang Bạch thở phào nhẹ nhõm. Lúc quay sang nhìn Tạ Hối, sắc mặt anh cũng không còn giận dữ nữa.

Hình Lạc cúi đầu, không thèm nhìn mâm cơm, cứ gắp đại rồi nhét vào miệng. Cậu nhai được nửa miếng thì nhăn mặt nhổ ra.

Tạ Hối liếc qua, cau mày: "Cậu không thấy ghê à?"

Giang Bạch vội vàng vỗ lưng Hình Lạc: "Em làm sao vậy? Dị ứng cà tím mà còn dám ăn à?"

Hình Lạc nhíu mày nói nhỏ: "Không... không để ý."

Tạ Hối nhìn Hình Lạc, sắc mặt càng khó coi hơn: "Cậu bị dị ứng cà tím?"

Hình Lạc gật đầu: "Ừm."

Tạ Hối như muốn nói gì đó, môi khẽ động nhưng cuối cùng lại im lặng.

Diệp Thanh cũng từng dị ứng cà tím. Một dạng dị ứng hiếm gặp như vậy – là trùng hợp hay là do di truyền?

Tạ Hối bỗng thấy hối hận vì lúc trước không làm xét nghiệm khẩn cấp. Bị Trình Tăng hù dọa như vậy, anh thật sự bắt đầu sốt ruột, muốn biết rốt cuộc Hình Lạc có phải là Tiểu Bùi không.

Trình Tăng mang tới "tin động trời" mà không gây được một chút sóng gió nào. Mọi người nghe xong cứ như chưa từng nghe thấy gì. Cậu tốn bao công sức, cuối cùng chẳng ai quan tâm. Tin đó chẳng phải rất chấn động sao?

Thực ra đúng là chấn động. Nhất là sau khi Giang Bạch hoàn hồn suy nghĩ lại, chuyện này không chỉ "động trời", mà là đủ sức nổ tung cả nhà họ Tạ.

Sau bữa cơm, Trình Tăng bị Tạ Hối gọi vào thư phòng.

Trong thư phòng, Tạ Hối hỏi: "Cậu còn tra được gì nữa không?"

Chuyện lúc nãy chẳng khiến Tạ Hối sốc lắm, nên Trình Tăng cũng chẳng còn hào hứng nữa. Cậu lấy ra một xấp ảnh.

Dạo gần đây Thạch Mẫn hay ra ngoài. Tạ Hồng Kỳ không giúp bà ta, nên bà ta chỉ có thể tự tìm người nhờ vả.

Trước nay bà ta luôn kín đáo, nhưng chắc vì sốt ruột nên gần đây mấy lần gặp gỡ gã tình nhân đã bị thám tử tư mà Trình Tăng thuê chụp lại được.

Trình Tăng chưa kịp xem kỹ, giờ cùng Tạ Hối lật ra mới thấy trong đó có mấy tấm chụp Thạch Mẫn đi vào khách sạn với một người đàn ông.

Trình Tăng nhăn hết cả mặt lại, ném đống ảnh lên bàn: "Con mẹ nó, đồ đàn bà lăng loàng? Em trai thì mất tích mà bà ta vẫn còn tâm trạng hú hí."

Mấy câu này Trình Tăng chỉ dám nói khi Giang Bạch không có ở đây. Chứ có Giang Bạch, Trình Tăng không bao giờ nói ra những câu th* t*c đó.

Tạ Hối chỉ liếc qua mấy tấm ảnh rồi ném sang một bên.

Anh để Trình Tăng theo dõi Thạch Mẫn vốn không phải để xem chuyện bà ta hú hí với gã tình nhân kia, bà ta có ngủ với ai hay có đẻ thêm hai đứa con nữa anh cũng chẳng quan tâm. Điều anh để ý là Quan Thích đến giờ vẫn chưa rõ tung tích. Anh nghi ngờ chuyện đó có liên quan đến Thạch Mẫn, nên mới nhờ Trình Tăng theo dõi bà ta.

Sáng hôm sau, Tạ Hối đến bệnh viện lấy kết quả xét nghiệm. Tối qua vì cái tin động trời Trình Tăng mang tới mà anh mất ngủ cả đêm, sáng sớm tỉnh dậy vẫn còn bực mình, trong bụng không ngừng chửi Trình Tăng mấy câu.

Khoảnh khắc cầm được tờ kết quả, tim anh như bị bóp nghẹt. Khi mắt anh lướt qua dòng chữ: "Xác nhận có quan hệ huyết thống anh em ruột", Tạ Hối bất giác bật cười khẽ, nhưng mắt đã đỏ hoe, tay cầm tờ giấy cũng khẽ run.

... Mẹ kiếp... giờ làm sao đây?

Giờ anh phải mở miệng thế nào để nói với thằng nhóc kia rằng: "Tôi là anh ruột của cậu"?

Ở một bệnh viện khác, Hình Lạc hai tay kẹp lấy tờ kết quả, nhắm mắt khấn vái lung tung, chẳng biết là đang cầu xin ai, cũng chẳng rõ đang cầu xin điều gì. Trước ánh mắt khó hiểu của bác sĩ, cậu vừa khấn vừa cúi đầu vái tứ phương, sau đó mới dám hít sâu, từ từ mở mắt nhìn vào kết quả.

Sau khi đã làm đủ mọi bước chuẩn bị tâm lý, cậu cúi đầu xem — mới phát hiện tờ giấy cầm ngược. Cậu vội vàng xoay lại.

Ngay khi nhìn thấy dòng "khả năng tương thích: 99%", môi Hình Lạc lập tức méo xệch, nước mắt tức thì rơi lã chã:

Mẹ nó! Giờ phải làm sao mà nói với tên già kia rằng mình là em ruột của anh ta chứ?!

Hình Lạc không quay về trường mà cầm theo kết quả đi lên núi tìm sư phụ.

Tối hôm đó khi cậu về Phong Long Hoa Lý, Giang Bạch và Tạ Hối đã có mặt. Thấy mắt Hình Lạc sưng đỏ như bị ong đốt, Giang Bạch sửng sốt:
"Sao thế?"

Tạ Hối cũng liếc cậu một cái, chân mày cau lại.

Thằng nhóc này... bị ai bắt nạt à?

Hình Lạc đã ngừng khóc từ lâu, bản thân cũng không rõ vì sao mắt lại sưng thành thế này. Cậu len lén liếc nhìn Tạ Hối, vừa vặn đụng phải ánh mắt anh, liền vội quay đi, nói lảng: "Không có gì."

Giang Bạch kéo cậu lại: "Mắt sưng thế này mà bảo không có gì? Không phải nói lên núi thăm sư phụ sao, sao lại khóc?"

Hình Lạc ấp úng: "Nhớ... nhớ sư phụ... nên khóc... khóc một chút."

Giang Bạch nhìn đôi mắt sưng tấy như quả hạch của cậu: "Khóc một chút mà ra cái dạng này? Phải khóc cả ngày mới sưng được thế chứ?"

Thực ra Hình Lạc chỉ khóc một lát, cậu dụi dụi mắt: " Chắc... chắc em bị... dị ứng nước mắt..."

Tạ Hối tin mới lạ, dị ứng cà tím đã đành, dị ứng nước mắt là cái gì?

Ban đầu anh còn định chuẩn bị thêm vài ngày mới chính thức đối mặt với sự thật: Hình Lạc chính là Tiểu Bùi. Nhưng khi thấy thằng nhóc mắt đỏ hoe trở về, anh lập tức thấy bực mình: "Ai bắt nạt cậu? Khóc gì mà khóc? Bị bắt nạt không biết đánh lại à?"

Hình Lạc trừng mắt nhìn Tạ Hối, trong lòng bực bội, nghĩ nghĩ lại thấy anh nói cũng đúng — ai dám bắt nạt cậu thì cậu phải bắt nạt lại! Sao lại để chuyện này mỗi mình mình biết? Phải để Tạ Hối cũng biết, để lòng anh ta cũng phải khó chịu!

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Hình Lạc lại chẳng nói gì.

Trong bữa ăn, Hình Lạc cứ len lén liếc nhìn Tạ Hối, mỗi lần nhìn lại thở dài một cái — Chết thật rồi, sao lại là anh ruột của mình chứ? Đồ phiền phức!

Mà phía bên kia, Tạ Hối cũng thở dài.

Giang Bạch ăn được vài miếng đã bỏ đũa xuống, nghe hai người thở dài mãi mà mất hết khẩu vị. Cậu khoanh tay, nghiêm mặt nói: "Hai người có chuyện gì thì nói mau. Một tuần rồi, chuyện to đến mấy thì cũng giải quyết xong rồi chứ? Nếu hôm nay không nói rõ ràng, tối nay cả hai ra cửa ngủ."

Giang Bạch vốn rất ít khi nổi giận, cho dù giận cũng chỉ trừng mắt một cái là hết. Nhưng lúc này cậu ngồi đó, mặt nghiêm nghị, tay khoanh trước ngực — đừng nói Tạ Hối với Hình Lạc, ngay cả Jack đang bưng canh cũng không dám nhúc nhích.

Nồi canh nóng bỏng tay, mặt Jack cũng bắt đầu biến sắc, nhưng vẫn không dám đặt xuống.

Giang Bạch liếc Jack một cái: "Đặt canh xuống đi."

Jack vội đặt nồi canh xuống, sợ bị vạ lây nên vội vàng chuồn vào bếp, rồi lén nhắn tin cho Trình Tăng:【Anh dâu nổi giận rồi.】

Trình Tăng trả lời:【Không sao, anh dâu giận cũng chẳng tới lượt cậu bị đánh, cậu cứ né xa ra, để trận pháo bắn thẳng vào anh trai thôi.】

Trong phòng ăn, Tạ Hối cố gắng chống đỡ:
"Anh không có chuyện gì cả."

Giang Bạch liếc anh một cái: "Ra ngoài."

Tạ Hối: "......"

Giang Bạch quay sang nhìn Hình Lạc, cậu lập tức ngồi thẳng người, liếc sang Tạ Hối đang cúi đầu, rồi cũng cúi đầu xuống: " Anh... em... em..."

Giang Bạch: "Nghĩ kỹ rồi hãy nói."

Hình Lạc mím môi.

Giang Bạch đột ngột đẩy ghế đứng bật dậy: "Được rồi, không nói thì thôi, hai người cũng khỏi phải ra cửa ngủ nữa, tôi đi. Hai người cứ tiếp tục ngồi đây mà thở dài."

Giang Bạch chưa bao giờ chỉ nói suông, cậu đã bảo đi thì chắc chắn sẽ đi. Tạ Hối và Hình Lạc lập tức đứng dậy, một người dang tay chặn trước mặt, một người thì vội kéo tay cậu lại.

Hình Lạc: "Đừng... đừng đi mà."

Tạ Hối: "Anh nói."

Hình Lạc chẳng quan tâm Tạ Hối định nói gì, cũng chẳng muốn biết. Dù anh ta nói gì cũng không lớn bằng chuyện của cậu.

Hình Lạc quyết định phải nhận lỗi trước Tạ Hối, giành lấy sự tha thứ từ Tiểu Bạch ca.

Cậu quay lưng chạy ra phòng khách, lục từ trong ba lô ra tờ giấy xét nghiệm. Lưỡng lự một lát, cậu mới quay lại bàn ăn.

Nhưng khi vừa đến nơi, cậu đã thấy trong tay Tạ Hối cũng đang cầm một thứ trông rất giống thứ mình đang cầm. Hình Lạc liếc mắt nhìn, Tạ Hối cũng liếc xuống tay Hình Lạc...

Đến khi cả hai cùng thấy rõ chữ "Kết quả giám định quan hệ huyết thống" trên tờ giấy của đối phương, họ cùng lúc sững người, rồi ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn nhau.

Hình Lạc lắp bắp: "Anh... anh...giám định... ai?"

Tạ Hối nhíu mày: "Còn cậu, cậu giám định ai?"

Giang Bạch rút cả hai bản xét nghiệm từ tay họ ra xem. Thời gian lấy mẫu đều là tuần trước – đúng ngày hôm sau khi họ từ huyện Mang Sơn trở về.

...Vậy nên lúc ở trên máy bay, khi Diệp Thiếu Lễ hỏi anh liệu bọn họ đã nhận lại nhau chưa, thì thực ra cả hai người đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của đối phương rồi?

Giang Bạch không khỏi cảm thán: quả nhiên là cậu ruột của họ. Dù đang ở cách xa cả ngàn cây số vẫn có thể linh cảm chính xác như thế.

Tạ Hối cầm lấy bản xét nghiệm của Hình Lạc.

Hình Lạc cũng không chịu kém, giật lại bản của Tạ Hối từ tay Giang Bạch.

Cả hai xem xong, không ai nói gì nữa. Hình Lạc cau mày hỏi Tạ Hối:
"Anh... anh...lấy cái gì của tôi... đi xét nghiệm thế?"

Tạ Hối vẫn chưa nghĩ ra cách nào để nói với Hình Lạc rằng bọn họ là anh em ruột, tâm trạng phức tạp vô cùng.

Tạ Hối: "Tóc."

Hình Lạc sững người: "Tóc... lấy ở đâu?"

Tạ Hối liếc l*n đ*nh đầu Hình Lạc: "Nhổ từ trên đầu cậu đấy."

"..." Hình Lạc lập tức nhớ lại hôm ở huyện Mang Sơn, Tạ Hối từng giật một nắm tóc của mình. Cậu trừng mắt hét lên: "Không phải... anh bảo... là... là sợi lông mà?!"

"Cậu có tin đâu." Tạ Hối thản nhiên như thể người nói dối chẳng phải là mình. Anh hỏi ngược lại: "Còn cậu? Cậu lấy gì của tôi đi xét nghiệm?"

Hình Lạc đang hùng hổ là thế, đột nhiên câm nín. Cậu liếc nhìn Giang Bạch, rồi ấp úng trả lời: "B... bàn chải... đánh răng... ở khách sạn..."

Tạ Hối: "..." Vậy là hôm đó đúng là cậu không phải đi vệ sinh thật rồi!

Bình Luận (0)
Comment