"Đang nói chuyện gì vậy?"
Châu Bình Giang đến muộn, chỉ vừa kịp gặp Chu Minh Lễ trước cổng lên máy bay. Vừa tới nơi đã thấy Chu Minh Lễ đang thao thao bất tuyệt kể gì đó.
Giáo sư Chu : "Đang nói chuyện về hôn nhân của Giang Bạch ấy mà, nhìn không ra đúng không? Trẻ thế mà đã kết hôn rồi đấy."
Châu Bình Giang đúng thật không ngờ, ngạc nhiên nhìn sang Giang Bạch: "Cháu kết hôn rồi à?"
Lương Hách và Châu Bình Giang gần như cùng lúc lên tiếng, nhưng phản ứng của Lương Hách còn dữ dội hơn: "Cậu kết hôn rồi sao?"
Châu Bình Giang liếc sang Lương Hách: "Tiểu Giang kết hôn thôi mà, cậu phản ứng lớn thế làm gì?"
Lương Hách ho khẽ một tiếng, có phần ngượng ngập: "Chỉ là thấy bất ngờ thôi."
Chu Minh Lễ cười nói: "Đúng không? Lúc nãy tôi gặp cũng thấy ngạc nhiên, đối phương còn trẻ, rất bảnh bao, phong độ, nhìn rất xứng đôi với Giang Bạch."
Nghe chữ "phong độ, bảnh bao", không giống miêu tả một người phụ nữ cho lắm. Châu Bình Giang sững lại: "Là... đàn ông à?"
Châu Bình Giang tuy không phải kiểu cổ hủ lạc hậu, nhưng vừa nghe người yêu Giang Bạch là đàn ông, suy nghĩ cũng hơi lệch về hướng bảo thủ, cảm thấy có chút... tiếc nuối.
Chu Minh Lễ trừng mắt nhìn ông : "Đàn ông thì sao? Đừng có bày cái mặt cổ hủ ra đấy."
Châu Bình Giang vội vàng giải thích: "Tôi đâu có ý đó."
Châu Bình Giang ngồi xuống cạnh Chu Minh Lễ, chuyển sang chủ đề khác.
Lương Hách đặt túi xuống, ngồi cạnh Giang Bạch, thấp giọng hỏi: "Cậu kết hôn rồi à? Anh cậu sao không nói gì với tôi?"
Giang Bạch liếc anh ta một cái: "Có khi đợi đến khi anh ấy kết hôn thì sẽ nói cho anh biết."
Lương Hách ngạc nhiên: "Cậu mới được nhà đón về chưa lâu mà, sao lại kết hôn nhanh thế? Là kết hôn trước khi về nhà à?"
Giang Bạch thấy hai người họ cũng chẳng thân thiết gì, thậm chí quan hệ còn không tốt, chẳng có gì đáng để chia sẻ mấy chuyện riêng tư thế này.
Thấy Giang Bạch không nói gì nữa, Lương Hách cũng nhận ra mình hơi nhiều lời. Anh ta liếc nhìn sang Đường Thiên Minh ngồi bên kia – người học cùng khóa với Trương Triết, nên Lương Hách cũng từng gặp, chỉ là do tính cách Đường Thiên Minh khá khép kín nên họ không thân.
Lương Hách hỏi: "Giáo sư Chu, sao thầy không dẫn Trương Triết theo?"
Giang Bạch cũng không hiểu sao Lương Hách EQ thấp như vậy mà ra ngoài xã hội mấy năm chưa bị ăn đấm.
Chưa nói tới chuyện Lương Hách có biết chuyện của Trương Triết không, chỉ riêng việc Giang Bạch và Đường Thiên Minh đang ngồi ở đây cũng đủ để hiểu: nếu Chu giáo sư dẫn Trương Triết theo thì một trong hai người này sẽ không được đi. Ngay trước mặt họ lại nhắc đến, không biết là vô tâm hay cố ý.
Nhắc đến Trương Triết, Chu Minh Lễ không khỏi thở dài: "Trương Triết đã nghỉ học rồi."
Lương Hách sững người: "Nghỉ học? Vì sao?"
Đường Thiên Minh nói thẳng: "Vì mưu sát không thành, sau đó bỏ trốn để tránh tội, đến giờ vẫn chưa tìm thấy."
Lương Hách: "......"
Trương Triết biến mất không lý do, giáo sư Chu đã nhiều lần liên hệ mới tìm được nhà cậu ta. Nhưng nhà không có ai, hàng xóm cũng không biết cậu ta đi đâu. Giáo sư Chu lo lắng nên báo cảnh sát. Không lâu sau, cảnh sát đến trường xác minh tình hình, còn nói Trương Triết có hành vi mưu sát, hiện giờ đang bị truy nã.
Lương Hách: "......Giết người? Cậu ta định giết ai chứ?"
Giang Bạch thản nhiên: "Tôi."
Lương Hách quay phắt đầu lại nhìn người đang ngồi cạnh mình.
Giang Bạch liếc anh ta, kể lại một cách vắn tắt: "Mẹ cậu ta từng làm việc ở nhà tôi, bị người mua chuộc bỏ thuốc độc vào đồ ăn. Tôi báo cảnh sát bắt bà ta, sau đó cậu ta thuê xe máy tông tôi rồi bỏ trốn. Anh còn muốn hỏi gì nữa không?"
Lương Hách tròn mắt nhìn Giang Bạch: "Vậy... hồi ở viện nghiên cứu, khi tôi hỏi cậu..."
Giang Bạch: "Khi đó cậu ta vừa mới bỏ trốn, chân tôi cũng là do cậu ta đâm bị thương."
Lương Hách: "......"
Bảo sao, bảo sao lúc đó khi nhắc đến Trương Triết, em gái của Giang Bạch lại muốn đánh anh .
Giờ đây Lương Hách chỉ cảm thấy mình đúng là phá hoại, chẳng giúp được việc gì mà toàn phá hỏng chuyện. Rốt cuộc anh đã làm cái gì vậy? Sau khi Trương Triết suýt hại chết Giang Bạch, anh còn đi tâng bốc, thậm chí nghi ngờ Giang Bạch cướp công của Trương Triết nữa chứ.
Lương Hách cảm thấy áy náy vô cùng. Anh ta định mở miệng xin lỗi, nhưng Giang Bạch lại không để ý tới anh ta nữa.
Lương Hách rút điện thoại, soạn tin nhắn gửi cho Giang Tuấn: 【Tôi hình như đã làm chuyện có lỗi với em cậu.】
Giang Tuấn vẫn đang chưa biết nên phản hồi sao với tin nhắn trước đó nhắc cậu ta cẩn thận với Tạ Hối, thì nửa tiếng sau đã nhận thêm một tin nữa.
Giang Tuấn: 【???】
Giang Tuấn: 【Cậu mẹ nó đã làm gì em trai tôi rồi hả?!】
Tạ Hối quay lại khu Phong Lâm Hoa Lý thì Hình Lạc vẫn chưa đi, cậu ta mặc kín mít đứng trước cổng lớn, qua cửa đang nói chuyện với ai đó.
"Anh tôi... đi công tác rồi, không... không có... ở nhà."
Hạ Lâm mặc áo khoác mỏng, chỉ quàng mỗi cái khăn, "Vậy Tam gia có ở nhà không?"
Hình Lạc nhìn cậu ta một cái, vẻ nghi ngờ: "Anh rốt cuộc tìm ai?"
Tạ Hối bấm còi hai cái.
Hạ Lâm quay đầu lại, nhìn thấy người trong xe, sự vui mừng trong khoảnh khắc ấy không kịp giấu đi, Hình Lạc thấy rõ, cau mày.
Tạ Hối hạ kính xe xuống, nói với Hình Lạc đang đứng thộn ra ở cửa: "Mở cửa, đứng đơ ra đó làm gì."
Hình Lạc mở cổng lớn, Hạ Lâm cũng nhích qua một bên.
Tạ Hối lái xe vào sân, Hạ Lâm tranh thủ đi theo vào, tuy không đi sâu vào trong nhưng cũng không đứng ngoài nữa.
Tạ Hối bước xuống xe, liếc nhìn Hạ Lâm: "Tìm Giang Bạch?"
Hạ Lâm bị lạnh đến mức tai và mũi đỏ ửng, trông đáng thương vô cùng, cậu ta gật đầu, nhìn sang Hình Lạc: "Tiểu Bạch không có nhà à? Vậy chắc tôi đến không đúng lúc rồi."
Tạ Hối: "Cậu ấy đi công tác rồi, cậu không liên lạc trước sao?"
Hạ Lâm ngạc nhiên "a" một tiếng: "Đi công tác rồi à? Cậu ấy không nói gì với tôi cả."
Nghe thì như thể Giang Bạch đã hẹn với cậu ta, nhưng do công việc đột xuất nên quên không báo.
Hạ Lâm ôm tay giậm chân: "Anh Tạ, ngoài này lạnh quá, tôi có thể vào ngồi một lúc không?"
Hình Lạc nhìn Tạ Hối, ánh mắt cảnh báo rõ ràng — anh mà dám cho cậu ta vào thì tôi mách anh tôi ngay!
Nhưng Tạ Hối không nhận ra tín hiệu cảnh báo ấy. Vì một câu "chồng ơi" của Giang Bạch trên đường về mà tâm trạng anh vẫn còn lâng lâng, giờ không biết bay tới đâu rồi.
Anh nhìn Hạ Lâm một cái: "Vào đi."
Thấy người đó đi theo Tạ Hối vào nhà, Hình Lạc vốn định đi, nhưng lập tức quay lại theo sau.
Mẹ kiếp, anh tôi vừa mới đi, cái người mặt dày này đã từ đâu mò tới rồi!
Jack thấy Hình Lạc quay lại thì hỏi: "Bỏ quên đồ à?"
Hình Lạc "suỵt" một tiếng, kéo Jack về phía phòng ăn, cởi phăng áo khoác lông vũ vứt lên ghế: "Tôi... không...không muốn đi... nữa."
Cậu ta nhìn chăm chăm hai người ngoài phòng khách như hổ rình mồi...
Hạ Lâm không ngờ mình lại được cho vào dễ dàng thế, cậu ta biết hôm nay Giang Bạch đi với giáo sư nên cố tình chọn giờ này đến, vốn đã chuẩn bị tâm lý bị đuổi, không ngờ lại được vào – lại còn là Tam gia đích thân mời vào!
Tạ Hối cởi áo khoác, ngồi thả lỏng trên ghế sofa, nhìn Hạ Lâm vẫn đứng đấy: "Ngồi đi."
Hạ Lâm mừng rỡ, cười với anh, ngồi xuống ghế đơn bên cạnh, liếc về phía phòng ăn nơi Hình Lạc đang ngồi ngược ghế, tay gác lên lưng ghế chơi điện thoại: "Anh Tạ, người đó là...?"
"Cậu không cần để ý." Tạ Hối bắt chéo chân: "Nói về Giang Bạch đi, những chuyện trước đây, cậu biết gì thì nói hết."
Hạ Lâm sửng sốt, chút ngại ngùng trên mặt lập tức biến mất: "Hả?"
Người khác mà lơ ngơ trước mặt Tạ Hối thì đã bị đuổi từ lâu, nhưng lúc này trong đầu anh toàn là Giang Bạch, chỉ muốn nghe về cậu ấy: "Cậu với Giang Bạch lớn lên cùng nhau đúng không? Kể chuyện cậu ấy hồi nhỏ đi."
Hạ Lâm cứ tưởng mình được mời vào là vì Tạ Hối có chút cảm tình, ai ngờ... chỉ để hỏi chuyện Giang Bạch?
Cậu ta gượng cười: "Tiểu Bạch ấy à, hồi bé nhát gan lắm, tính tình cũng không tốt lắm, ít nói chuyện với ai, chỉ thân với tôi và anh Thiên Minh thôi."
Nhát gan?
Tính tình không tốt?
Tạ Hối thấy thật nực cười.
Hạ Lâm liếc nhìn anh, mím môi: "Không biết Tiểu Bạch có nhắc đến anh Thiên Minh không, bây giờ họ học cùng trường, thân lắm."
Thấy Tạ Hối không phản ứng gì, cậu ta nói tiếp: "Tiểu Bạch hồi nhỏ cứ quấn lấy anh Thiên Minh, ai nói gì cũng không nghe, chỉ nghe lời anh ấy. Tôi nhớ có lần có người trêu cậu ấy, nói sau này anh Thiên Minh cưới vợ sẽ không cần cậu ấy nữa, cậu ấy còn khóc, nói không cho cưới, lớn lên muốn làm vợ anh Thiên Minh cơ."
Hạ Lâm vừa cười vừa nói, vừa quan sát sắc mặt Tạ Hối, thấy anh chẳng còn tí hứng thú nào trên mặt, vội vàng chữa lời: "Toàn là chuyện trẻ con thôi, không tính được đâu, anh Tạ đừng để bụng."
Khoảng cách từ phòng ăn đến phòng khách không xa, Hình Lạc ngồi đó nghe từng chữ, cuối cùng nhịn không được chửi một câu: "Mẹ nó!"
Hạ Lâm thấy không khí gượng gạo, lại lôi kéo đủ chuyện khác ra nói, Tạ Hối không cắt lời, ngồi yên lặng, mắt rủ xuống như ngủ gật. Mãi đến khi Hạ Lâm lôi hết chuyện xưa ra, anh mới nhấc mắt lên nhìn cậu ta một cái.
Tạ Hối: "Hết rồi?"
Hạ Lâm nói khô cả miệng mới nhận ra từ nãy đến giờ không ai rót nước cho mình: "Ừm... chắc là vậy."
Tạ Hối đứng dậy, cầm lấy áo khoác đặt trên ghế: "Ừ, nói xong rồi thì đi đi."
Hạ Lâm: "???"
Tạ Hối gọi Jack tiễn khách.
Hạ Lâm ngồi đó đờ người. Cậu ta nói bao nhiêu là chuyện, vậy mà không có lấy một câu là liên quan đến bản thân – trong khi mục đích đến là để... nói về mình cơ mà.
Tạ Hối chẳng hề giữ lại, Hạ Lâm đành đứng lên: "Anh Tạ, tôi—"
Két....
Tiếng kéo ghế chói tai từ phòng ăn ngắt lời cậu ta. Tạ Hối đang định lên lầu thì quay sang hỏi Hình Lạc: "Cho mèo ăn chưa?"
Hình Lạc trong lòng chửi thầm, cái tên mặt dày kia rõ ràng có ý đồ mà anh còn giả vờ nói chuyện mèo?
"Nhớ cho mèo ăn."
Tạ Hối lại quay sang Jack: "Còn đứng đấy làm gì? Tiễn khách."
Câu "cho mèo ăn" này cũng giống như tiếng kéo ghế của Hình Lạc – đều là để không cho Hạ Lâm tiếp tục nói nữa. Hình Lạc lúc đầu còn không hiểu, nhưng Hạ Lâm thì hiểu rõ.
Cậu ta xấu hổ, đành phải đi trước.
Khi Hạ Lâm ra khỏi nhà , Hình Lạc đã chạy tới chặn Tạ Hối đang định lên lầu: "Không... không thể nào... anh... anh đừng nói là... không nhìn ra... anh ta ly ..ly gián nhá?!"
Tạ Hối không buồn để ý, vòng qua cậu ta đi tiếp.
Hình Lạc quay người đuổi theo: "Anh tôi vừa... mới đi... đồ trà xanh đó đã đến... anh nói có... trùng hợp không?"
"Còn dám nói .....xấu sau lưng... tôi nghe hết rồi đấy!"
Thấy Tạ Hối vẫn lặng thinh, Hình Lạc vọt lên chắn trước mặt anh.
Không đoán ra được sắc mặt Tạ Hối là giận hay không, Hình Lạc quyết định ra tay trước: "Tên đó rõ ràng có... ý đồ với anh... mà anh còn cho vào nhà.... để hắn ba hoa chích chòe cả buổi! Tôi... tôi nói trước nhé, anh mà dám làm... gì có lỗi.... với anh tôi ....là tôi... tôi đốt sạch ....cái nhà này!"
Tạ Hối nhướn mày, đưa tay ấn trán cậu ta đẩy ra: "Nói xong chưa? Cậu lắm mồm quá rồi đấy. Bảo cho mèo ăn mà không nghe à? Lải nhải cái gì vậy."
Hình Lạc nghẹn họng: "Vậy... anh—"
"Im miệng!" Tạ Hối nói: "Tôi chẳng bảo Jack đuổi người rồi sao? Cậu cũng nghe thấy cả đấy, tôi nói câu nào à? Chuyện lộ liễu thế mà tôi không nhìn ra chắc? Cần cậu quanh co dọa tôi?"
Tạ Hối dù gì cũng hơn Hình Lạc gần mười năm kinh nghiệm sống, đừng nói Hạ Lâm, đến cái tâm tư của Hình Lạc anh còn nhìn thấu.
Ngay từ khi Hạ Lâm mở miệng anh đã thấy không đúng, cái "anh Thiên Minh" gì đó chẳng phải chính là người lần trước cùng Diệp Thiếu Lễ đưa Giang Bạch đến bệnh viện sao?
Giang Bạch đã sớm giải thích rõ ràng về mối quan hệ đó, tuy anh chẳng nghe quá kỹ, nhưng biết chắc chắn không phải như lời Hạ Lâm nói.
Nếu không phải người do anh mời vào, thì đã sớm đuổi thẳng rồi. Tâm trạng đang vui thế mà bị phá hỏng, chả nghe được gì hay còn tốn bao nhiêu thời gian.