Pháo Hôi Phật Hệ Bị Ép Cứu Rỗi Phản Diện Điên Loạn

Chương 51

[Giang Tuấn đã chuyển cho bạn 100.000,00. Số dư của bạn là...]

[Giang Tuấn đã chuyển cho bạn 200.000,00. Số dư của bạn là...]

[Giang Tuấn đã chuyển cho anh 300.000,00. Số dư của anh là...]

Ăn tối xong, Giang Bạch đang bàn chuyện công tác với Tạ Hối thì điện thoại liên tục "ting" "ting".

"Em, một sinh viên quèn, công tác gì?" Tạ Hối nghe cậu phải đi ba ngày, đã không vui. Điện thoại cậu kêu không ngừng, anh càng bực: "Ai nhắn suốt thế?"

Giang Bạch vừa trả lời tin nhắn vừa nói: "Giang Tuấn chuyển tiền cho em "

Tạ Hối: "Em thiếu tiền? Thiếu sao không nói với anh ?"

Nói xong, Tạ Hối chuyển ngay một triệu cho Giang Bạch.

Nhìn số tiền đột nhiên xuất hiện trong tài khoản, Giang Bạch lo ngày mai có người đến kiểm tra. Dòng tiền bất ngờ này quá đáng sợ.

Tạ Hối định nói tiếp về chuyện hội thảo, Giang Bạch vẫn cúi đầu bấm điện thoại: "Anh đừng nói vội."

Tạ Hối muốn lôi Giang Tuấn ra ném xuống biển: "Giang Tuấn chuyển bao nhiêu? Anh chuyển một triệu mà không có quyền lên tiếng à?"

Giang Bạch đưa tay xoa xao đầu anh: "Chờ chút."

Tạ Hối bị bàn tay trên đầu làm dịu bớt, chẳng nói được gì. Được rồi, anh đợi!

Giang Bạch: [Sao lại chuyển tiền cho tôi?]

Giang Tuấn: [Anh sợ em không để ý đến anh , nên thử chuyển tiền xem sao.]

Giang Bạch: [?}

Giang Tuấn hiện "đang nhập". Một lúc sau, anh gửi một đoạn dài:[ Du Du, xin lỗi, trước đây là anh sai. Anh không biết làm sao để em tha thứ. Em không tha thứ cũng được, nhưng đừng vì anh mà không về nhà. Ba mẹ lo cho em lắm. Thỉnh thoảng em hãy về thăm họ. Nếu em không muốn gặp anh, cứ nói, anh sẽ ra ngoài, không làm em khó chịu]

Giang Bạch chẳng có kinh nghiệm sống với gia đình, không biết đáp lại thế nào. Giang Tuấn là anh trai tốt? Có lẽ. Nhưng cậu không quen làm em trai.

Giang Bạch: [Anh toàn dùng tiền để chuộc lỗi sao?]

Giang Tuấn thấy tin, nghĩ còn cơ hội, vội trả lời: [Ngoài tiền, em muốn gì? Cái gì cũng được, muốn gì anh cho. Cổ phần công ty? Hay anh nhường ghế tổng giám đốc?]

Giang Bạch:[... Tôi không muốn.]

Giang Tuấn: [Sao không?]

Giang Bạch: [Tôi không làm nô lệ tư bản.]

Giang Tuấn: [Em làm sếp, anh làm nô lệ cho em, được không?]

Giang Bạch cảm thấy mình đã biết vì sao nhà họ Giang trong tiểu thuyết lại sụp đổ. Có lẽ vì vui quá mà nhường luôn công ty: [Tôi không muốn. Sếp chỉ là cách gọi khác của nô lệ cao cấp. Anh tự quản lý công ty đi, đừng tùy tiện nhường ghế cho ai. Đừng để công ty phá sản, lỡ ngày nào tôi hết tiền, còn biết tìm ai.]

Giang Tuấn nhìn tin nhắn, đọc đi đọc lại, phân tích từng chữ, xác định ý cậu. Còn tìm anh xin tiền, nghĩa là tha thứ rồi?

Anh kích động gửi vài tin lộn xộn, Giang Bạch không trả lời.

Cậu đặt điện thoại, nhìn Tạ Hối đang ngoan ngoãn đợi: "Nói tiếp về chuyến công tác của sinh viên quèn này đi?"

Tạ Hối: "... Em không quèn."

Giang Bạch nhếch môi: "Tân Xuyên, ba ngày, đi với giáo sư và một đàn anh"

Vốn định thương lượng, nhưng vì câu "sinh viên quèn", nó thành thông báo.

Tạ Hối xụ mặt: "Chưa nghe nói sinh viên phải đi công tác."

Nghe kiểu thông báo, Tạ Hối thấy mình bị xem nhẹ. Anh muốn cậu chú ý mình, nhưng cậu không chỉ đi học, giờ còn công tác.

Tạ Hối hắng giọng: "Nếu, anh nói nếu, có người thích anh..."

Giang Bạch nhướng mày, nghĩ ai to gan thế?

Tạ Hối thấy cậu nhướng mày, không chắc ý gì, rồi nghe cậu hỏi: "Nếu ly hôn, tôi được chia nửa tài sản của anh không?"

Tạ Hối: "???"

Anh bật dậy: "Vớ vẩn!"

Giang Bạch ngồi xếp bằng trên sofa, ngửa đầu, thản nhiên: "Không được thì thôi, kích động làm gì?"

"Ly hôn?" Tạ Hối tức muốn b*p ch*t cậu, tay nắm chặt rồi thả, lặp lại vài lần: "Em muốn ly hôn? Mơ đi, cả đời này đừng hòng!"

Giang Bạch không hiểu sao anh kích động: "Chẳng phải anh bảo có người thích anh à?"

Tạ Hối gào: "Có người thích anh thì em đòi ly hôn? Người ta thích anh , anh không cản được?"

Giang Bạch bị logic vô can của anh làm cứng họng: "Nếu chẳng có gì, sao anh nhắc với em ? Anh nói, chắc anh cũng có ý, đúng không? Sao lại hung dữ, chột dạ à?"

Tạ Hối nhắc chuyện này đúng là có ý, nhưng không như Giang Bạch nghĩ!

Anh muốn xem cậu có ghen không, ai ngờ... ghen cái khỉ gì!

Không muốn cãi, Giang Bạch định rời sofa. Tạ Hối kéo cậu vào lòng: "Anh không có ý đó. Anh chỉ muốn xem em có giận không."

Giang Bạch liếc: "Tôi giận à?"

Giận... chắc giận, nhưng không như anh nghĩ.

Cảm giác tự chuốc họa khiến Tạ Hối bực bội. Anh kể chuyện hôm nay ở viện, về vị cố vấn chưa gặp, và câu "anh được, Tạ thị thì không" của Châu Bình Giang.

Nghe xong, mặt Giang Bạch càng vô cảm...

Cậu gặp người tự luyến, nhưng chưa thấy ai tự luyến như Tạ Hối. Anh nghe đâu ra mà nghĩ cố vấn "có ý" với mình?

Tạ Hối nói xong đột nhiên thấy ấm ức: "Ban đầu chỉ định thử xem em có ghen không, kết quả thì sao, em tặng thẳng câu 'ly hôn' vào mặt anh. Em thực sự muốn ly hôn với anh đến vậy à? Lần trước cũng thế."

Giang Bạch nhớ lại lần trước là lúc nào, rồi nghĩ đến lần đổi giấy đăng ký kết hôn, nhìn sang Tạ Hối: "Lần trước chẳng phải anh cứ đòi ly hôn trước sao?"

Tạ Hối: "Ly rồi không chịu tái hôn lại chẳng phải em?"

Giang Bạch: "Ly rồi còn kết lại làm gì?"

Tạ Hối: "Vậy em còn muốn kết với ai?"

Giang Bạch nhìn anh vài giây, cuối cùng cũng nhận ra: "Anh cố tình kiếm chuyện không cho em ra ngoài đúng không?"

Tạ Hối không phủ nhận: "Vậy em nói xem vì sao nhất định phải đi? Sinh viên nhà ai lại phải đi công tác? Anh chưa từng nghe bao giờ."

Giang Bạch: "Thế bây giờ anh nghe rồi đó, được mở mang chưa?"

Tạ Hối nào chỉ "mở mang", anh còn được dạy cho một bài học. Sau này nếu lại có ai thích anh, anh thà chết cũng không dám nói ra.

...

Hôm sau, Trình Tăng vừa tới đã nhận ra giữa anh trai và anh dâu có gì đó không ổn.

Tạ Hối ra khỏi nhà từ sớm, bữa sáng cũng chưa ăn, lúc anh đi Giang Bạch vẫn ở nhà, nhưng cả hai chẳng ai nói với ai câu nào.

Trong xe, Trình Tăng nhìn qua gương chiếu hậu: "Anh, hai người cãi nhau à?"

Tạ Hối trông có vẻ mệt: "Không cãi, là em ấy chọc giận tôi."

Trình Tăng bật cười.

Tạ Hối liếc sang: "Cười cái gì?"

Trình Tăng vừa cười vừa nói: "Anh dâu đỉnh thật đấy, bảo sao giờ Phổ Mạn trong mắt cũng chẳng có anh. Anh, anh có nhận ra không, địa vị của anh trong nhà giờ là hạng ba đấy."

Tạ Hối nhíu mày: "Hạng hai là ai?"

Trình Tăng: "Tiểu Hoa chứ ai."

Tạ Hối: "..." Mẹ nó, con mèo xấu đó mà cũng trên mình?

Chính chuyện Tiểu Hoa có "thứ hạng cao hơn" đã khiến cơn giận lẽ ra tan từ tối hôm qua, lại kéo dài thêm một ngày nữa.

Giang Bạch hơi bất ngờ, nhưng cũng thấy buồn cười.

Sống chung lâu rồi, Giang Bạch càng thấy Tạ Hối... trẻ con. Chỉ vì cậu ra ngoài công tác mà nói ra mấy lời buồn cười thế.

Ai thích anh ta chứ? Ngay cả người "cố vấn" kia là ai anh còn chẳng biết!

Đang ôn bài trong thư viện thì Giang Bạch nhận được ảnh Trình Tăng gửi — kiểu ảnh lén, Tạ Hối nhắm mắt tựa trên ghế, chân dài gác lên bàn, mặt hốc hác mệt mỏi.

Giang Bạch thì ngủ cực ngon, tối qua Tạ Hối không lăn qua đòi ôm, cậu hiếm khi ngủ được thoải mái đến vậy.

Giang Bạch nhìn ảnh, chậc một tiếng. Đẹp trai là thật, nhưng cũng nhỏ nhen thật .

Cậu không phải không thể dỗ, cũng không phải không thể bỏ chuyến công tác này. Nhưng cậu biết, những dịp như thế này sau này sẽ còn nhiều, cậu không thể lần nào cũng vì anh ta mà ở nhà.

Hôm nay nhường một lần, ngày mai còn biết bao lần?

Giang Bạch lẩm bẩm: "Trẻ con thật."

Rồi nhắn cho Trình Tăng:【Nói với anh ấy một tiếng, tối nay tôi không về.】

Chưa đầy một phút sau, Tạ Hối đã gọi điện tới.

Giang Bạch đã tắt chuông trước, từ từ đứng dậy, tìm chỗ yên tĩnh nghe máy.

Vừa đặt điện thoại lên tai, còn chưa kịp nói gì, đầu bên kia đã cất giọng đầy bực bội: "Không về em tính đi đâu?"

Giang Bạch cố tình đáp: "Còn chưa nghĩ ra, hay em xin ở ký túc xá luôn nhé?"

Xin ở ký túc nghĩa là không chỉ một ngày không về. Tạ Hối nghe xong, lập tức bùng nổ: "Em dám!"

Qua điện thoại, Giang Bạch chẳng sợ anh chút nào, thậm chí còn muốn bật cười: "Về rồi cũng chướng mắt anh thôi, tốt nhất là tránh xa, biết đâu anh vui hơn."

Tạ Hối nghiến răng: "Nhảm nhí!"

"Chứ sao? Về nhà thì anh mặt mặt nặng mày nhẹ, không buồn nói chuyện. Em nhìn ra rồi, có người để ý anh, Tam gia nhà ta thích đồ mới lạ, vậy thì em nhường vị trí luôn cho rồi."

"Đệch!" Nghe đến đây, Tạ Hối vừa tức vừa... khoái: "Em nhường cái gì? Ai dám để em nhường? Ai có bản lĩnh đó hả?"

Giang Bạch im lặng, giả vờ giận.

Tạ Hối tưởng cậu ngại, dịu giọng dỗ: "Thôi nào, không ai thay em được đâu. Ngoan, đừng giận nữa, tối về sớm nhé?"

"Là em giận sao?" Vòng vo cả buổi, Giang Bạch cuối cùng cũng đưa chủ đề về chỗ cần đến: "Chỉ là đi công tác với giáo sư thôi, ai đang làm quá lên?"

Giang Bạch mà đã ghen thì Tạ Hối còn dám cằn nhằn gì nữa. Huống hồ anh cũng không thực sự muốn giận — nếu thật sự giận, đêm qua đã không thức trắng đêm để tránh nửa đêm vô thức ôm cậu.

Anh tức là tức vì Giang Bạch ngủ ngon quá, không chút bận tâm.

Giờ Giang Bạch "trách ngược" lại, thì anh đành xuống nước thôi.

Tạ Hối ngoan ngoãn nhận sai: "Anh, là anh gây sự. Em đi công tác là chính đáng, anh không nên cản em."

Giang Bạch nhướng mày khẽ: "Vậy sau này nếu trường lại sắp xếp đi nữa thì sao?"

Tạ Hối: "Đi, đi đi . Em vui là được."

Bình Luận (0)
Comment