Hôm nay khai giảng, Giang Bạch đi sớm, Tạ Hối không kịp bắt người, mặt đen sì đến công ty. Vừa đẩy cửa văn phòng, anh thấy một người ngồi trên sofa, quay lưng về phía cửa.
Tầng 22 hiếm ai lên, nếu có cũng phải được anh cho phép. Thấy kẻ không mời mà ngồi trong văn phòng, Tạ Hối định nổi giận, người đó quay lại.
"Cái mặt gì vậy?"
Tạ Hối sững người trong giây lát, sải bước đi vòng qua:"c** nh* về khi nào?"
Cửa văn phòng tự động đóng lại sau khi Tạ Hối bước vào, không có ai đi theo sau. Diệp Thiếu Lễ tặc lưỡi đầy tiếc nuối, quay đầu liếc quanh: "Văn phòng này cậu bày trí kiểu gì mà y như hầm rượu thế?"
Người ta hay bảo cháu giống Cậu, nhưng Tạ Hối và Diệp Thiếu Lễ thì chẳng giống nhau chỗ nào. Tạ Hối thuộc kiểu mặt lạnh một cái là người khác đã muốn tránh xa ba thước, còn Diệp Thiếu Lễ thì phong thái ôn tồn nho nhã, rất dễ đánh lừa người khác
Tạ Hối không đáp nhận xét về văn phòng: " Uống gì?"
Diệp Thiếu Lễ bắt chéo chân, nhìn Tạ Hối đi tới tủ rượu: "Tôi không có thói quen sáng sớm uống rượu."
Tạ Hối mặc kệ, tự rót cho mình một ly: "Sao c** nh* lên được đây?"
Khi rượu vừa rót đến nửa ly, Tạ Hối đột ngột dừng tay, liếc nhìn Diệp Thiếu Lễ... Hôm nay anh tự lái xe đến công ty, nhưng vừa nãy lại không thấy Trình Tăng đâu.
"Cạch" một tiếng, anh đặt mạnh chai rượu xuống.
Diệp Thiếu Lễ nhướng mày: "Gì đấy? Tính trở mặt à? Tôi không phải cậu ruột của cậu sao?"
Tạ Hối giãn nhẹ chân mày: "Ai biết được, tôi với c** nh* đâu có giống nhau, biết đâu Cậu là con nuôi."
Diệp Thiếu Lễ bật cười: "Sao cậu không nói cậu bị trao nhầm từ nhỏ đi. Tôi với chị tôi giống nhau như hai giọt nước, đến cậu thì... lệch hẳn ra."
Tạ Hối nhấp một ngụm rượu, thấy Diệp Thiếu Lễ ngồi yên ổn ở đó thì đoán Trình Tăng chắc lại lẩn đi đâu mất. Mỗi lần gặp nhau, hai người kia như kẻ địch , mấy năm nay Trình Tăng phát sợ, gặp là như thấy ma, trốn được là trốn.
Tạ Hối ngồi xuống đối diện Diệp Thiếu Lễ: "Về bao giờ, sao không báo trước?"
Diệp Thiếu Lễ: "Về được mấy hôm rồi. Thấy cậu ôm mỹ nhân trong lòng, sống sung sướng quá nên không nỡ làm phiền."
Tạ Hối lười biếng liếc mắt nhìn sang.
Diệp Thiếu Lễ thu lại nụ cười trêu chọc, cúi đầu phủi bụi trên quần: "Gan cũng to thật, người nhà họ Tạ sắp xếp cho mà cậu cũng dám giữ bên người."
Tạ Hối nhún vai, chẳng để tâm: "c** nh* không phải mới biết tôi gan to mà."
Diệp Thiếu Lễ cau mày, nhìn anh đầy ẩn ý: "Thế nào, coi trọng rồi sao?"
Sợ anh ta lại đi tìm Giang Bạch gây chuyện, Tạ Hối nhấp một ngụm rượu, buông lửng: "Cũng thấy thú vị, nên tạm thời giữ lại thôi."
Tạ Hối không muốn nói nhiều về Giang Bạch. Cậu ruột này tuy hơn anh vài tuổi, nhưng làm việc tàn nhẫn hơn. Anh không muốn Diệp Thiếu Lễ chú ý Giang Bạch: "Lần này c** nh* về có tin tức của Tiểu Bùi không?"
"Không có." Diệp Thiếu Lễ đáp, "Tìm bao nhiêu năm rồi, thằng bé có khi chết lâu rồi."
Tạ Hối cụp mắt xuống: "Còn sống thì phải thấy người, chết thì phải thấy xác. Chưa tìm thấy xác thì tức là còn sống."
Diệp Thiếu Lễ thở dài: "Mười tám năm rồi, giờ có tìm được thì cũng chỉ còn bộ xương. Cậu nghĩ cậu còn nhận ra được nó là em cậu chắc?"
"Tôi nhận ra được." Tạ Hối ngửa đầu uống cạn ly rượu, ly thủy tinh nặng nề đặt xuống bàn, giọng dứt khoát
Bao năm qua, từ nước ngoài đến trong nước, Tạ Hối gần như đã tìm hết các trại trẻ mồ côi và trung tâm cứu trợ. Hễ nghe ở đâu có đứa trẻ cỡ tuổi đó là anh lại không ngại đường xa đến tận nơi xem có phải em mình không. Ban đầu đến sàn đấu xem Phổ Mạn thượng đài cũng vì nghe nói ở đó có trẻ con tầm tuổi đó bị huấn luyện, anh từng hy vọng trong số đó sẽ có em trai mình- đứa trẻ bị đánh tráo khi còn chưa đầy tháng.
Chuyện này lần nào nhắc đến cũng khiến bầu không khí trở nên như vậy, Diệp Thiếu Lễ cũng lười khuyên thêm.
"Lần này tôi đến cũng chẳng có gì quan trọng." Diệp Thiếu Lễ nói, "Chỉ nghe nói cậu kết hôn, nên đến xem là chuyện thế nào."
Tạ Hối không biết Diệp Thiếu Lễ nghe từ đâu, chuyện này ngoài Tạ gia và Giang gia không ai biết. Nhưng cũng bình thường, từ khi Diệp Thanh bị gọi là điên nhảy lầu ở nhà họ Tạ, Diệp Thiếu Lễ đưa Tạ Hối ra nước ngoài, đặt nhiều người bên Tạ Hối, muốn biết gì cũng không khó.
Nghe đưa chủ đề quay về phía Giang Bạch, Tạ Hối cảnh cáo: " Đừng động vào em ấy."
Diệp Thiếu Lễ lạnh lùng liếc anh một cái: "Cậu đúng là có lớn mà không có khôn. Chuyện nhà họ Tạ sắp đặt mà cậu cũng dám nhận, cậu chán sống rồi à?"
"Tôi tự biết chừng mực," Tạ Hối nhíu mày, "Cậu đừng can thiệp."
Diệp Thiếu Lễ gật đầu: "Được thôi, cậu giao Trình Tăng cho tôi thì tôi không can thiệp."
Tạ Hối trừng mắt nhìn anh: " c** nh* mà thuyết phục được cậu ta đi theo Cậu thì cứ việc. Nói với tôi làm gì."
"Cậu nói đấy nhé." Diệp Thiếu Lễ cười cợt, "Tôi mà chặt cậu ta ra từng khúc rồi mang đi, cậu cũng không ý kiến chứ?"
Tạ Hối: " Có bệnh à? Lớn tuổi thế rồi, cứ nhăm nhe người của tôi, không tìm được ai lên giường nên phát bệnh b**n th** rồi chắc?"
"Cậu thì không hả? Ai cậu cũng lôi về bên cạnh. Đến khi cậu chết bất đắc kỳ tử trên giường thì đừng gọi tôi đến thu xác hộ."
Ngày nhập học đầu tiên, Giang Bạch rất bận vừa phải làm quen với môi trường mới, lại vừa phải lo liệu thủ tục chuyển khoa.
Điều kiện để Tạ Hối đồng ý cho cậu đi học là phải để Phổ Mạn đi theo. Sau hai lần suýt mất mạng trước đó, Giang Bạch không còn từ chối đề nghị này nữa. Dù gì thì cậu cũng từng thấy khả năng đánh nhau của Phổ Mạn, tuy không so được với Tạ Hối nhưng vẫn đủ khiến người khác kiêng dè.
Giang Bạch vừa bước ra khỏi văn phòng giáo sư Chu, thấy ngoài cửa không chỉ có mình Phổ Mạn, còn có thêm một người nữa. Cậu khẽ cau mày: "Sao cậu lại tới đây?"
Trình Tăng cười hì hì: "Em chỉ là chưa từng thấy trường đại học trông thế nào, nên tiện thể qua xem một chút."
Trình Tăng và Phổ Mạn đều chưa từng đi học, hồi bé việc ăn no còn là một vấn đề, chứ đừng nói tới "trường học" – đối với họ, đó là thứ gì đó quá xa vời.
Giang Bạch liếc nhìn Trình Tăng.
Từ lần đầu gặp mặt, Trình Tăng đã sợ ánh mắt đó của Giang Bạch. Cảm giác như bên trong ánh nhìn bình thản kia có nhét một cái máy X-quang, soi đến đâu lột đến đấy, chẳng còn gì che giấu được.
Giang Bạch nhìn một hồi rồi hỏi:"Tạ Hối bảo cậu đến à?"
Trình Tăng gãi đầu: "Không phải."
Giang Bạch gật đầu: "Hiểu rồi."
Trình Tăng đơ người: "...Hiểu rồi? Gì cơ? Anh... hiểu rồi á?" Sao lúc nào anh dâu cũng hiểu hết thế? Hiểu thế này làm cậu khó xử lắm đấy!
Giang Bạch không đoán hết, nhưng cũng biết đại khái. Trình Tăng luôn kè kè bên Tạ Hối, trừ khi được giao việc. Giờ tự dưng đến, không phải Tạ Hối sai, chắc bên Tạ Hối có người khiến cậu ta sợ, nhưng vẫn yên tâm rời đi.
Nếu Trình Tăng không muốn nói, Giang Bạch cũng chẳng muốn hỏi.
Ngày đầu đi học, cả trường như vừa bị bão cuốn qua. Giang Bạch thì chạy đông chạy tây, còn chưa có chỗ nghỉ chân tử tế. Trước kia chỉ có một mình Phổ Mạn theo sau còn đỡ, giờ thêm cả Trình Tăng, kéo hai cái đuôi chạy khắp nơi trông quá nổi bật.
Giang Bạch: "Hai người đến căn-tin chờ tôi đi."
Phổ Mạn nhận nhiệm vụ là bảo vệ sự an toàn của Giang Bạch. Nghe vậy, cô lập tức nghiêm mặt, định phản đối, nhưng Giang Bạch đã nói tiếp: "Tôi còn phải chạy vài chỗ nữa. Xong việc sẽ tới tìm mọi người. Hôm nay đông người, đi lạc thì phiền."
Trình Tăng thì rất vui vẻ hưởng ứng: "Hay đấy, em cũng chưa biết căn-tin đại học trông thế nào, để em đi xem thử."
Phổ Mạn trừng mắt nhìn Trình Tăng một cái, định nói "Muốn đi thì tự đi đi!", nhưng rồi vẫn cố chấp nhìn sang Giang Bạch.
Giang Bạch dặn: "Yên tâm, trong trường sẽ không có chuyện gì đâu, cô với Trình Tăng đi trước đi, tiện thể xem trưa ăn gì."
Vốn chẳng bao giờ nghe lời ai ngoài Tạ Hối, Phổ Mạn nhìn Giang Bạch im lặng hai giây, rồi mới gật đầu.
Ra khỏi tòa nhà hành chính, hai người – không hề biết nhà ăn nằm chỗ nào – cứ đi loanh quanh trong sân trường. Trình Tăng liếc nhìn Phổ Mạn: "Dạo này thấy cô ngoan phết đấy, rất nghe lời anh dâu nha."
Phổ Mạn đáp tỉnh bơ: "Anh cũng thế còn gì."
Trình Tăng chậc lưỡi: "Anh đây gọi là tôn trọng."
Phổ Mạn im lặng vài giây, có vẻ đang cố tìm một từ gì đó sánh ngang với "tôn trọng" mà lại sâu sắc hơn. Nhưng trình độ có hạn, nghĩ mãi cũng chẳng ra, đành nói: "Anh dâu rất tốt."
Trình Tăng nhìn cái là biết. Từ sau lần cùng Giang Bạch đi dạo phố, ánh mắt Phổ Mạn nhìn người ta đâu còn lạnh như băng nữa: "Nếu có một ngày anh dâu phản bội sếp, cô đứng về phe ai?"
Phổ Mạn trả lời không chút do dự: "Chuyện đó không có đâu."
Trình Tăng cũng nghĩ vậy, nhưng đời mà, ai dám chắc được. Ngoài bản thân ra, không thể đảm bảo ai đó sẽ không phản bội mình.
Phổ Mạn đột nhiên hỏi: "Diệp Thiếu Lễ đến à?"
Trình Tăng nghe thế, chân trái vấp chân phải, suýt ngã, quay lại lườm: "Sao cô biết ?"
Phổ Mạn nhìn, như nói "anh lộ liễu thế còn hỏi". Cô nhìn đi chỗ khác, tiếp tục đi: "Đoán."
Trình Tăng vừa mới lấy lại dáng đi bình thường, còn chưa kịp lên tiếng thì ngẩng đầu lên thấy phía đối diện có người đang đi tới... lại còn là người quen – ừm, tạm gọi là quen mặt.
Giang Nông vừa nhìn thấy Phổ Mạn thì mặt lập tức cứng đờ. Thấy Trình Tăng cũng đi sát phía sau, sắc mặt cậu ta tái nhợt như tờ giấy.
Ngay ngày khai giảng, Giang Nông không ngờ lại chạm mặt hai người vốn không nên có mặt trong trường này. Cái lần bị Trình Tăng xách bằng một tay lôi lên tầng vẫn còn ám ảnh trong đầu, cộng thêm ánh mắt sắc như dao và gương mặt vô cảm của Phổ Mạn – như thể bất cứ lúc nào cũng có thể đấm một cú – khiến cậu ta sợ đến đứng khựng lại, bản năng lùi về phía sau một bước.
"Giang Nông, cậu sao thế?" Người bạn đi cùng cũng nhìn theo hướng cậu ta đang nhìn: "Cậu quen à?"
Giang Nông vội lắc đầu: "Không, không quen."