Pháo Hôi Phật Hệ Bị Ép Cứu Rỗi Phản Diện Điên Loạn

Chương 12

Nửa tiếng sau, Trình Tăng dừng xe trước quán nước cạnh cổng trường, vội vã bước xuống, vẫy tay qua cửa kính với Giang Bạch: "Anh dâu!" chẳng có chút nào ra dáng trợ lý Trình chững chạc như mọi khi.

Vừa bước ra khỏi quán, Giang Bạch đã bị Trình Tăng chặn lại kiểm tra từ trên xuống dưới:
"Anh dâu không sao chứ? Sao điện thoại tắt máy thế? Còn camera giám sát ở nhà cũng bị ngắt luôn là sao? Tự dưng chạy đến đây làm gì? Anh có biết anh trai em sợ chết khiếp không? Tụi em còn tưởng anh bị bắt cóc—"

Cửa kính phía sau hạ xuống, Tạ Hối lạnh lùng liếc Trình Tăng đang thao thao bất tuyệt: "Lên xe."

Trình Tăng như một con husky bị mắng, mới giây trước còn vẫy đuôi nhắng nhít, giây sau đã cụp tai xụ mặt. Cậu ta nuốt mấy lời còn dang dở, "Dạ" một tiếng rồi quay người mở cửa xe cho Giang Bạch:
"Anh dâu lên xe trước đi ạ."

Giang Bạch cúi người liếc Tạ Hối, sắc mặt anh trông còn tệ hơn cả tối qua, do dự một lúc rồi cậu mới ngồi vào. Tuy không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghe Trình Tăng gào thét thế kia, cũng đoán được tám chín phần.

Ngồi vào trong xe, Giang Bạch lên tiếng giải thích: "Tối qua mất điện, điện thoại tôi hết pin. Sáng ra ngoài tôi chưa kịp sạc thì tắt nguồn." Cậu quay sang nhìn Tạ Hối, "Anh đi tìm tôi à?"

Thật mẹ nó quá ảo!

Cả đời Tạ Hối chưa từng thấy chuyện nào phi lý thế này - tưởng người ta bị bắt cóc, suýt chút nữa hất tung cả nhà họ Tạ lên, hóa ra em ấy vì... mất điện, điện thoại hết pin!
Mất điện thì không biết đi sạc à?!

Máu nóng dồn lên não, Tạ Hối chẳng buồn mở miệng nữa.

Trình Tăng tiếp lời: "Phải đó, anh em tưởng anh xảy ra chuyện, chạy thẳng tới nhà họ Tạ đòi người luôn, ngay cả cái tên Thạch Mục kia cũng..."

Tạ Hối đá mạnh vào lưng ghế trước: "Cậu nói lắm thế?"

Trình Tăng ngoái đầu lại: "Ơ nhưng mà anh, lúc nãy anh đá cái tên kia cũng dùng chân phải đúng không? Chân phải anh không cần nữa hả?"

"Im miệng"

Tạ Hối giơ tay vòng qua ghế đánh "bốp" vào đầu cậu ta: "Còn nói thêm câu nào nữa thì lăn xuống xe cho tôi!"

Khoang xe vốn chật, mà động tác của Tạ Hối lại chẳng nhẹ tay gì, Giang Bạch ngồi bên cạnh cảm giác Tạ Hối chỉ cần vung tay hơi lệch là cùi chỏ đập thẳng vào mặt cậu.

Giang Bạch nhìn Tạ Hối đang xả giận lên Trình Tăng. Trước đây chỉ cần nghe điện thoại từ người nhà họ Tạ thôi anh cũng đã phát điên, hôm nay vì cậu mà đích thân đến tận nhà họ gây chuyện, e rằng không chỉ cãi cọ bình thường.

Nghe Trình Tăng nói như vậy, chắc là đã động tay rồi?

Giang Bạch nhìn xuống tay bị thương của Tạ Hối, băng gạc dính máu, nhưng rõ ràng không phải máu của Tạ Hối.

Trình Tăng vừa lái xe, vừa quay đầu nhìn Giang Bạch, nháy mắt ra hiệu liên tục, mím môi, lẩm bẩm: "Anh dâu hỏi thử anh tôi xem~"

Giang Bạch liếc cậu ta: "Hỏi gì nữa, chẳng phải cậu nói hết rồi à?"

Trình Tăng tự tát mình. Miệng thối, nói hết rồi, thì còn để hai người nói gì nữa?

Quả thật không còn gì để nói thêm. Huống hồ, theo như Giang Bạch nghĩ thì lúc Tạ Hối tức giận, tốt nhất là đừng nói gì cả. Nếu không, người chịu trận chắc chắn là cậu.

Về nhà, Tạ Hối liếc bếp bừa bộn: "Trộm đột nhập à?"

Giang Bạch có chút ngượng ngùng: "Tối qua trước khi mất điện, tôi tự tìm đồ ăn."

Chuyện tối qua xảy ra quá bất ngờ. Sau khi Tạ Hối bỏ đi, Giang Bạch mới nhận ra mình còn chưa ăn tối.

Cậu nhìn quanh nhà bếp, thầm nghĩ: chỗ này thì đâu có bừa? Lúc dì Trương rời đi đã trông như vầy rồi, có khác gì đâu.

Giờ đã qua bữa, Tạ Hối liếc nhìn Giang Bạch: "Đi nấu chút gì đi."

Giang Bạch nhìn anh: "Ai nấu?"

Tạ Hối giơ cánh tay quấn băng, miếng băng gần như sắp rơi ra: "Tôi thế này, chẳng lẽ còn muốn tôi nấu?"

Giang Bạch quay sang nhìn Phổ Mạn, rồi lại nhìn Trình Tăng. Trình Tăng nhún vai: "Cô ta chỉ biết cầm dao đâm người thôi."

...Giang Bạch lại quay sang Trình Tăng.

Trình Tăng vội xua tay: "Đừng nhìn em ! Em lớn lên ở bãi rác, mọi người dám ăn đồ em nấu à?"

Không ai biết nấu nướng, vậy thì chỉ còn lại mỗi Giang Bạch.

Cậu hơi do dự. Người ta bảo con nhà nghèo sớm lo việc nhà, nhưng cậu -đến nhà còn chẳng có -thì làm gì có cái gọi là "lo việc nhà".

Giang Bạch: "Tôi nấu... chắc không ngon lắm đâu."

Tạ Hối: "Làm đại cái gì đi. Tôi đi tắm."

So với việc đi tắm cùng Tạ Hối, Giang Bạch thấy nấu ăn có khi còn an toàn hơn. Cậu quay người vào bếp, trước tiên là làm quen sơ với đống nồi niêu xoong chảo trong đó.

Tạ Hối vừa lên được nửa cầu thang thì dưới bếp chợt vang lên tiếng loảng xoảng như có gì đó bị đập vỡ.

Anh quay đầu lại, thấy Trình Tăng và Phổ Mạn đang đứng trước cửa bếp "xem kịch", cả hai đồng loạt rụt cổ, Trình Tăng quay đầu bảo:

"Không sao đâu anh, anh dâu là làm vỡ cái bát thôi."

Nhưng cái bát chỉ là khúc dạo đầu. Chưa đầy một lát, trong bếp đã vang lên một chuỗi âm thanh leng keng loảng xoảng. Phổ Mạn đảm nhận vai dọn dẹp chiến trường, phối hợp với Giang Bạch cũng khá ăn ý. Trình Tăng đứng bên nhìn mà mồ hôi hột túa ra nhễ nhại. Đến cuối cùng, chịu không nổi nữa, cậu ta quay người chạy thẳng lên lầu.

Tạ Hối vừa tắm xong bước ra thì cửa phòng rầm một tiếng bị đẩy bật mở

"Anh ơi!"

Tạ Hối quấn khăn tắm, ánh mắt âm u nhìn cậu ta chằm chằm: "Lại phát điên gì nữa đấy?"

Trên mặt Trình Tăng là biểu cảm còn đáng sợ hơn lúc bị người ta truy sát, cậu ta chỉ tay xuống lầu, run giọng: "Anh... cơm tối của anh dâu, ăn vào có thể chết người đấy."

Tạ Hối nhướng mày: "Có độc à?"

"...Không đến mức đó," Trình Tăng nhíu chặt mày, mặt mũi tràn ngập sợ hãi: "Nhưng mà... có mảnh kính." Và nhiều thứ không rõ nguồn gốc lắm.

Vấn đề là, lúc nấu ăn, Giang Bạch với Phổ Mạn cứ bàn bạc với nhau, gặp gia vị nào không nhận ra thì hỏi, Phổ Mạn không chắc, Giang Bạch liền bảo: "Không sao, là gia vị thì cứ bỏ vào," rồi hai người cứ thế mà đổ hết vào nồi, cái gì cũng cho là "gia vị".

Nắp nồi vừa rồi bị Giang Bạch không cẩn thận làm rơi, nắp bằng kính vỡ tan, mảnh vụn rơi hết vào nồi. Giang Bạch dùng muôi vớt được vài cái rồi bỏ cuộc, quay sang nói với Phổ Mạn: "Không sao đâu, lát ăn thì cẩn thận tí là được."

Cẩn thận cái con khỉ ấy! Trình Tăng thật sự muốn gào lên!

Nhưng điều kinh hoàng nhất là — vì được Phổ Mạn gật đầu tán thành cả quá trình, nên Giang Bạch rất tự tin vào bữa ăn mình nấu.

Trình Tăng đời này chưa từng sợ đến thế. Cậu ta thật sự lo ăn xong bữa này, sẽ không còn cơ hội ăn bữa nào nữa.

Vừa dứt lời, Phổ Mạn đã thò đầu vào cửa gọi: "Ăn cơm."

Trình Tăng mở to mắt nhìn Tạ Hối, liên tục lắc đầu... Đừng đi anh ơi, đừng ăn, ăn là chết thật đấy!

Cả nhóm ngồi quanh bàn ăn. Tạ Hối nhìn bát cháo có màu hơi xanh trước mặt, vừa dùng muôi múc lên đã nghe "lạch cạch" một tiếng, có gì đó va vào đáy muôi. Anh múc lên xem, quả nhiên là một mảnh kính vỡ...

Tạ Hối liếc Giang Bạch.

Giang Bạch cực kỳ chu đáo, gắp giúp anh mảnh kính ra rồi dặn dò: "Ăn cẩn thận một chút, nắp nồi lúc nãy bị vỡ, anh cứ ăn từ trên xuống nhé, kính chắc chìm hết dưới rồi, ăn đến cuối nhớ gắp ra."

Tạ Hối: "..." Ý tưởng cũng... không tệ lắm ha.

Trình Tăng nuốt nước bọt mà cảm giác cổ họng như bị cứa, ánh mắt đầy chính nghĩa nhìn Tạ Hối: Thấy chưa, em nói không sai mà.

Giang Bạch còn làm thêm hai món xào, hơi khét nhưng trông vẫn đỡ hơn bát cháo lẫn kính. Tạ Hối cầm đũa gắp thử một miếng, vừa nhai xong vị giác như nổ tung... Đây là nêm mắm muối hay đổ nguyên bao muối vào vậy?

Giang Bạch cũng gắp một miếng ăn theo, nhai xong thì hỏi:
"Có hơi mặn phải không? Ăn với cháo thì vừa, anh uống miếng cháo đi."

Tạ Hối nhìn sang bát cháo còn lẫn mảnh kính, thật sự muốn bật cười.

Anh luôn nghĩ mình đã thuộc dạng ăn uống qua loa lắm rồi, không ngờ kết hôn xong lại cưới về một người còn tùy tiện hơn.

"...Em không có vị giác à?" – Tạ Hối hỏi.

Giang Bạch vất vả cả buổi quay cuồng trong bếp, nghe vậy thì nhíu mày, hơi mất kiên nhẫn: "Tôi đã nói là hơi mặn rồi, ăn cơm thì ăn, có thể đừng kiếm chuyện được không?"

Phổ Mạn thấy Sếp mình cũng quá đáng, liền lên tiếng bênh: "Tay anh dâu bị bỏng rồi."

Tạ Hối liếc nhìn tay cậu, Giang Bạch lập tức buông đũa, giấu tay ra sau lưng, không muốn cho anh thấy.

Nếu là người khác, Tạ Hối đã nghĩ ngay đến chiêu " khổ nhục kế", nhưng với Giang Bạch thì không. Vì anh biết, người này sẽ không bao giờ cố tình làm bản thân bị thương chỉ để lấy lòng anh. Thậm chí Giang Bạch căn bản cũng chẳng thèm lấy lòng anh.

Tạ Hối khẽ thở dài, quay sang nói với Trình Tăng: "Mai tìm ai đó biết nấu ăn tới đi."

Trình Tăng gật đầu: "Được."

Nghe nói phải đi tìm người giúp việc, Giang Bạch vẫn còn sợ hãi: "Nhỡ đâu..."

Tạ Hối biết cậu muốn nói gì: "Đừng lo, chuyện hôm qua sẽ không xảy ra nữa.

Bình Luận (0)
Comment