Phản Xuyên Sách Trong Thần Cấp Yển Sư

Chương 835

Nghiêm Cận Sưởng: "Rất yếu nghĩa là... sẽ mất đi ý thức? Chìm vào giấc ngủ sao?"

An Thiều: "Đó thì không phải, ngươi từng thấy qua mấy loài hoa chưa? Nguyên bản toàn thân mọc đầy gai nhọn, khắp người mang độc, dùng thứ đó để bài xích trùng kiến tiếp cận, tránh bị chúng gặm nhấm, nhờ vậy mà bảo đảm bản thân trưởng thành tốt tươi."

"Thế nhưng khi những bông hoa này nở rộ, chất dinh dưỡng vốn cung cấp cho khắp nơi trên thân thể sẽ bắt đầu không ngừng đổ dồn về phía đó. Gai trên người không biến mất, nhưng lại rất khó tái sinh, bởi vì dưỡng chất đều đã cho hoa hết rồi. Hoa tuy có thể tái sinh, nhưng một bông hoa không gai không độc, cũng không có lớp vỏ cứng cáp hay dẻo dai, càng không có sức mạnh công kích, sinh ra có nhiều thêm nữa thì có tác dụng gì chứ?"

An Thiều dựa vào vai Nghiêm Cận Sưởng, lẩm bẩm: "Chẳng có tác dụng gì cả, những bông hoa đó, ngoại trừ thu hút một đám sâu bọ đáng ghét tới thì một chút ích lợi cũng không có."

Nghiêm Cận Sưởng: "Bản thể của ngươi trước đây chẳng phải đã nở hoa rồi sao? Căn đằng vẫn có thể tiếp tục sinh trưởng mà."

An Thiều: "Khác nhau, số lượng không giống nhau, điều đó sẽ trong nháy mắt rút cạn toàn bộ sức mạnh toàn thân ta."

Nghiêm Cận Sưởng: "Liệu có... nguy hiểm đến tính mạng không?"

An Thiều: "Nếu không có kẻ nào thừa cơ lén lút đánh lén thì không sao, chỉ cần thuận lợi vượt qua giai đoạn đó, ta sẽ nhanh chóng trưởng thành, thực lực cũng theo đó thăng tiến. Còn về việc thăng tiến đến mức độ nào thì ta cũng không chắc chắn, có lẽ chỉ là trên cơ sở khôi phục sức mạnh ban đầu mà có thêm một chút linh khí, cũng có khả năng là trực tiếp đột phá tấn thăng."

An Thiều nhếch môi cười nhẹ: "Tất nhiên rồi, ta càng mong đợi vế sau hơn, phàm là hoa yêu nào có thể trưởng thành đến bước này đều sẽ có sự mong đợi đó."

Nghiêm Cận Sưởng thở phào nhẹ nhõm, vừa nãy An Thiều nói nghiêm trọng như vậy, hắn còn tưởng một khi đến hoa kỳ sẽ nguy kịch tính mạng, "Ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào có cơ hội đánh lén ngươi, nếu ngươi đến hoa kỳ, cứ ở trong Xích Ngọc Ly Giới nghỉ ngơi."

An Thiều xoa trán: "Ta vốn định trước khi hoa kỳ đến sẽ rời khỏi Âm Minh giới, Âm Minh giới quá nguy hiểm, nhất là trong lúc quần long vô thủ hỗn loạn thế này."

Thế nhưng, muốn rời khỏi Âm Minh giới cần An Thiều thi triển loại cấm thuật kia, mà hiện tại thân thể An Thiều rõ ràng vẫn chưa khôi phục, không thể làm bừa.

Nghiêm Cận Sưởng: "Ngươi cứ lo tu dưỡng cho tốt, đừng gượng ép."

An Thiều: "Hiện tại hình như ta không còn chóng mặt lắm, cảm giác còn có thể nuốt thêm một khối Đan Hoán Tử Phách nữa!"

Nghiêm Cận Sưởng: "Không được!"

"Ầm đùng đùng!" Mặt đất đột nhiên chấn động dữ dội, cây cối bốn phía bắt đầu lay chuyển, Nghiêm Cận Sưởng lập tức đứng dậy, liền thấy dưới đất xuất hiện một số vết nứt, theo sự chấn động và rung lắc, vết nứt đang không ngừng mở rộng.

Nghiêm Cận Sưởng ngự kiếm bay lên, nhìn về phía nơi phát ra tiếng động mạnh nhất — chính là Giới thành của Tây Mạn tộc.

An Thiều: "Không thể nào? Chẳng lẽ Bất Hủy Chi Giới đến tận bây giờ vẫn chưa thể đánh nát món minh khí kia sao?"

Từ lúc bọn họ rời khỏi Giới thành của Tây Mạn tộc đến nay đã qua hai canh giờ rồi. Trước khi ra thành, họ đã thấy luồng khói đen xuất hiện theo sự phản phệ của khí linh đối với khí chủ đang va chạm với Bất Hủy Chi Giới, Bất Hủy Chi Giới cũng phóng ra rất nhiều kim tiễn tấn công về phía khí linh đó.

Đã trôi qua mấy canh giờ thế này, đừng nói là một món minh khí và khí linh, e là ngay cả đất cũng bị đâm thủng rồi.

Tây Mạn tộc dám cất giấu nhiều thiên giai và địa giai minh khí trong Giới thành như vậy, chính là vì họ tin rằng dù minh khí cao giai có mất kiểm soát, Bất Hủy Chi Giới cũng có thể tiêu hủy nó.

Bọn họ có chỗ dựa nên không sợ hãi gì.

Tất nhiên, nếu những món thiên giai minh khí đó được cất giữ trong Tàng Hoa Trủng thì còn an toàn hơn.

Trong Tàng Hoa Trủng có hài cốt của các đời tộc trưởng, còn có cả những khí chủ cũ của các món minh khí đó, là nơi trấn áp những khí linh ấy tốt nhất.

Nghiêm Cận Sưởng: "Chỉ là tiếng chấn động truyền đến từ phía đó thôi, vẫn chưa thể khẳng định là do Bất Hủy Chi Giới và thanh hắc kiếm kia gây ra."

Tuy nhiên, chấn động đã khiến mặt đất bên này nứt toác, chứng tỏ nơi này không nên nán lại lâu.

Nghiêm Cận Sưởng ngự kiếm bay xa, trên đường còn thấy không ít quỷ hồn chạy trốn từ hướng đó tới.

"Đáng sợ quá, đáng sợ quá..."

"Chạy mau! —" Có những quỷ hồn dù đã mất đi thần trí nhưng vẫn theo bản năng sợ hãi sức mạnh cường đại, điên cuồng tránh xa.

Nghiêm Cận Sưởng quay đầu nhìn lại, thấy hướng Giới thành của Tây Mạn tộc đột nhiên hiện lên một vùng kim quang, kim quang nhấp nháy liên hồi, lóe sáng theo từng đợt tiếng chấn động.

Không chỉ có những quỷ hồn ở gần đó, ngay cả những hoa yêu trốn trong Giới thành cũng xông ra ngoài, chạy tán loạn khắp nơi.

Nhìn từ trên cao xuống, một màu đỏ rực từ trong rừng gai tuôn ra như thủy triều, che lấp các hoang cốc lân cận, rồi nhanh chóng tản đi nơi khác.

Hoa yêu của Tây Mạn tộc mặc hồng y, dù có bay đi xa nhìn lại vẫn vô cùng nổi bật.

An Thiều: "Ta có thể ngửi thấy, chính là khí linh đó vẫn đang tấn công Bất Hủy Chi Giới, kim quang kia là ánh sáng do Bất Hủy Chi Giới phát ra, bình thường bên ngoài không nhìn thấy được, bây giờ lại có thể thấy. Khí linh đó thực sự mạnh đến vậy sao? Cận Sưởng, ngươi đã nhìn kỹ hình dáng của khí linh đó chưa?"

Nghiêm Cận Sưởng: "Ừm, là một con trâu cứ lộn nhào liên tục, An Giang vẫn luôn cưỡi nó chạy khắp nơi."

An Thiều: "Thứ đó... thực sự là trâu sao?"

"Ầm đùng đùng!" Lại một tiếng chấn động vang lên, nhưng không phải từ địa giới Tây Mạn tộc xa xôi, mà là từ trong Xích Ngọc Ly Giới truyền ra.

Đồng thời, truyền âm của Trạch Dần xuất hiện trong thức hải của Nghiêm Cận Sưởng: "Chủ nhân, không xong rồi, hai thanh đoản kiếm kia đang đòi ra ngoài, chúng ta và Lân Phong đều không giữ nổi bọn chúng, đáng ghét, rõ ràng chỉ là hai thứ nhỏ xíu!"

An Thiều thấy biểu cảm của Nghiêm Cận Sưởng không đúng, tò mò hỏi han. Nghiêm Cận Sưởng đáp: "Mộc Đào và Mộc Nguyên đang náo loạn trong Xích Ngọc Ly Giới."

An Thiều: "Vậy thì thả bọn chúng ra đi, sớm không náo muộn không náo, cứ phải lúc này mới náo, chắc chắn có nguyên nhân."

Nghiêm Cận Sưởng cũng nghĩ như vậy, bèn ra hiệu cho Lân Phong và Trạch Dần buông tay, ném hai thanh đoản kiếm cùng với kiếm linh Mộc Đào, Mộc Nguyên từ trong kiếm bay ra ngoài.

Đoản kiếm tự nhiên rơi vào tay Nghiêm Cận Sưởng, hai kiếm linh lộn mấy vòng trên không trung rồi vững vàng bay lơ lửng.

Mộc Đào: "A, ra ngoài rồi!"

Mộc Nguyên: "Cuối cùng cũng ra được rồi!"

Mộc Đào: "Đáng ghét! Chúng ta đã bảo ngươi thả chúng ta ra từ sớm rồi, ngươi không nghe thấy sao?"

Mộc Nguyên: "Không nghe thấy sao?"

Nghiêm Cận Sưởng giả vờ vô tội: "Quả thực không nghe thấy, nói thật với nhị vị, chúng ta vừa gặp nguy hiểm, đang chiến đấu nên không để ý, nhị vị có chuyện gì?"

Mộc Đào và Mộc Nguyên nhìn quanh một lượt, cuối cùng cùng nhìn về phía Giới thành của Tây Mạn tộc.

Nghiêm Cận Sưởng nhìn theo tầm mắt của bọn chúng, hơi nheo mắt.

Quả nhiên! Hai kiếm linh này là bị chấn động kia ảnh hưởng mới đòi ra ngoài.

Mộc Đào: "Hơi thở quen thuộc."

Mộc Nguyên: "Hơi thở đáng ghét."

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều nhìn nhau, Nghiêm Cận Sưởng nói: "Là người quen của nhị vị sao? Chí hữu?"

Mộc Đào, Mộc Nguyên đồng thanh: "Phi! Ai là chí hữu với tên kia chứ?"

Nghiêm Cận Sưởng: "..." Quả nhiên là quen biết!

Hai kiếm linh này lại có quen biết với khí linh trong thiên giai minh khí!

Trong lúc Nghiêm Cận Sưởng đang suy tính, Mộc Đào và Mộc Nguyên đã bắt đầu trao đổi với nhau.

Mộc Đào: "Có qua đó không? Đã lâu không đánh nhau với nó rồi."

Mộc Nguyên: "Ngươi nhìn bộ dạng chúng ta bây giờ xem, qua đó để nó cười nhạo à?"

Mộc Đào: "Đáng ghét, đáng ghét! Ta nhất định phải băm vằn cái tên đã cắt chúng ta làm đôi kia!"

Mộc Nguyên: "Hồn phi phách tán!"

Nghiêm Cận Sưởng nhìn bọn chúng: "Các ngươi vốn là một thể sao?"

Mộc Đào, Mộc Nguyên lúc này mới nhìn về phía Nghiêm Cận Sưởng, mắt Mộc Đào đảo liên tục, đột nhiên lộ ra một nụ cười với hắn: "Nếu các ngươi có cách khiến chúng ta dung hợp làm một, chúng ta có thể cân nhắc kết khế với các ngươi đó."

Nghiêm Cận Sưởng cũng mỉm cười: "Sau đó để các ngươi thuận tiện phản phệ, đúng không?"

Mộc Đào và Mộc Nguyên: "..."

An Thiều: "Đừng có nói lảng sang chuyện khác, rốt cuộc thứ đó là gì? Các ngươi biết đúng không!" An Thiều chỉ tay về phía Giới thành Tây Mạn tộc xa xa.

Mộc Đào và Mộc Nguyên: "Tất nhiên, nhưng tại sao chúng ta phải nói cho các ngươi biết? Các ngươi đã hứa giúp chúng ta tìm tu sĩ lợi hại, chẳng phải vẫn chưa thực hiện lời hứa sao?"

Nghiêm Cận Sưởng: "Không kết khế với tu sĩ lợi hại, các ngươi sẽ không thể giải phóng toàn bộ sức mạnh của mình đúng không? Không, là chỉ cần không có người kết khế, các ngươi chỉ có thể duy trì hiện trạng, hoặc là ở trong kiếm, hoặc là biến thành tiểu hài tử đi lang thang ngoài kiếm, ta nói có đúng không?"

Mộc Đào chống nạnh: "Là vậy thì đã sao? Tu sĩ cần sức mạnh có mà vơ cả nắm, không phải chúng ta cần người kết khế, mà là tu sĩ cần chúng ta, các ngươi chẳng phải cũng muốn kết khế với chúng ta sao?"

Nghiêm Cận Sưởng: "Đúng, thế nhưng, ai biết các ngươi ở đây chứ? Các ngươi ở chỗ ta lâu như vậy, liệu có thể tiếp xúc hay thu hút được tu sĩ khác không?"

Mộc Đào và Mộc Nguyên: "..."

Nghiêm Cận Sưởng: "Cho nên, các ngươi vẫn cần chúng ta. Ta có thể không kết khế với các ngươi, cũng sẽ giúp các ngươi tìm người kết khế phù hợp, hiện giờ các ngươi chỉ cần thỏa mãn tính hiếu kỳ của chúng ta, nói cho chúng ta biết đó là thứ gì, rất đơn giản phải không?"

Mộc Nguyên: "Lần trước ngươi nói thế này là để bắt chúng ta lột da rắn cho ngươi!"

Nghiêm Cận Sưởng: "... Vẫn còn nhớ à."

Mộc Đào nổi cáu: "Ngươi coi chúng ta là kẻ ngốc sao?"

Mộc Nguyên đột nhiên nói: "Thực ra, nói cho các ngươi biết cũng chẳng sao."

An Thiều bày ra vẻ mặt lắng nghe.

Mộc Nguyên: "Nó là..." Nó cố ý nói những lời phía sau thật nhỏ, rõ ràng muốn thu hút Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều nghiêng người qua nghe.

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều chỉ nhìn chằm chằm nó, không chút lay động.

Mộc Nguyên: "Nó là... chỉ cần các ngươi lại gần, nhìn rõ hình dáng của nó thì sẽ biết nó là gì thôi!"

Nói xong, thân hình Mộc Nguyên lóe lên, chui tọt vào đoản kiếm, Mộc Đào cũng cười ha hả rồi chui vào theo.

An Thiều: "..."

An Thiều xắn tay áo, nụ cười dường như mang theo hàn khí thấu xương: "Dám giỡn mặt ta, ta phải đập nát hai cái thứ ngắn ngủn này mới được!"

Ngay lúc đó, phía dưới đột nhiên bay lên mấy đạo sợi dài, Nghiêm Cận Sưởng lập tức điều khiển Thất Ngọc Kiếm né tránh, phóng ra những sợi tơ linh khí của mình quét tới!

"Chát!" Mấy đạo sợi tơ va chạm trên không trung.

Sợi tơ này dường như giống với những sợi tơ hắn từng gặp ở Giới thành Tây Mạn tộc trước đó.

Lúc ấy hắn đang canh giữ con đường mà kiệu kết khế của An Thiều có thể đi qua, nào ngờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, An Thiều bị tráo kiệu đưa đi nơi khác, khi Nghiêm Cận Sưởng chuẩn bị rời đi tìm An Thiều thì gặp phải tấn công, trong đó có mấy đạo sợi tơ tương tự thế này.

Ý nghĩ này vừa xẹt qua, phía dưới lại một lần nữa bay lên mấy đạo sợi tơ, quấn chặt lấy những sợi linh khí chưa tan biến của Nghiêm Cận Sưởng, kéo mạnh xuống dưới!

Nghiêm Cận Sưởng nhìn theo hướng sợi tơ, đang định đánh tan linh khí của mình, nhưng sau khi nhìn thấy hai bóng người đứng phía dưới, hắn khựng lại.

Bình Luận (0)
Comment