Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 89

Ở ban công, Tạ Phản nghe thấy giọng nói dịu dàng của cô gái từ đầu dây bên kia.

[Vết thương trên cánh tay anh thế nào rồi?]

Chỉ là vết thương nhỏ thôi, đã khỏi lâu rồi, vậy mà cô vẫn gọi điện hỏi thăm mỗi ngày. Tạ Phản bất lực, bật ra một tiếng cười khẽ trong cổ họng: “Em tìm anh chỉ để hỏi chuyện này thôi à?”

“Đúng rồi.”

“Không hỏi gì khác à?”

“…Hỏi gì cơ?” Cô không hiểu.

“Ví dụ như, anh có ở bên cô gái nào khác không.”

“…” Tô Y Man tạm thời chưa từng nghĩ đến việc nghi ngờ điều này. Chủ yếu là vì cô và Tạ Phản gần như gặp nhau mỗi ngày, thời gian của cô bị anh chiếm trọn. Mục đích chính của anh mỗi khi gặp cô là để lăn giường với cô, anh biểu hiện quá nhiều sự yêu thích với cơ thể cô.

Trong đầu cô lúc nào cũng bị nhét đầy những câu hỏi như “Tạ Phản có thân hình đẹp quá”: “Tạ Phản có vẻ thể lực hơi tốt quá rồi”; “Làm thế nào để anh ấy rút ngắn thời gian mỗi lần lại một chút đây?”, khiến cô không còn thời gian lẫn tâm trí để nghĩ đến chuyện khác.

Giờ đột nhiên được nhắc nhở, cuối cùng cô cũng nhận ra vấn đề nghiêm trọng nhất.

Tạ Phản liệu có phải là kẻ tồi, lừa dối cô không?

Lòng Tô Y Man nặng trĩu: “Vậy, anh có không?”

“Ngốc à!” Tạ Phản thân mật mắng yêu cô: “Em hỏi thế thì được gì, anh có ngoại tình thì chẳng lẽ lại nói với em sao?”

“…” Tô Y Man lại im lặng.

“Tối nay em ra ngoài được không?” Tạ Phản chuyển sang chủ đề khác.

“Được thì được, nhưng phải về trước mười một giờ.”

“Được, ngoan ngoãn ở nhà đợi anh.” Tạ Phản cúp điện thoại.

Khoảng thời gian ở bên Tạ Phản về cơ bản là như vậy, anh ra lệnh, Tô Y Man làm theo. Lúc đó cô tự đặt mình vào vị trí thấp hơn. Cô là người động lòng trước, mà người động lòng trước thì luôn yếu thế hơn.

Lần trước cô trang điểm đi gặp anh, Tạ Phản có vẻ khá thích. Cô quyết định lần này cũng sẽ sửa soạn thật kỹ, đứng trước gương trang điểm nhẹ nhàng.

Đến giờ hẹn, cô nói với Nhữ Trân là mình phải ra ngoài. Nhữ Trân thấy cô mặc chiếc váy vừa vặn, tóc xõa, mặt lại có trang điểm thì hiểu ra: “Đi hẹn hò à?”

Tô Y Man vẫn có chút ngượng ngùng: “…Vâng.”

“Dự định đi đâu?”

“Đi, đi xem phim ạ.” Tô Y Man không nghĩ ra được nhiều nơi hẹn hò bởi vì Tạ Phản chưa từng dẫn cô đi rạp chiếu phim bao giờ.

“Vé xem phim con mua hơi muộn…” Tô Y Man lại nói dối thay cho Tạ Phản: “Mẹ ơi, hôm nay con về muộn một chút được không ạ?”

“Được. Nhưng xem phim xong phải về nhà ngay, đừng la cà bên ngoài quá khuya.”

“Vâng.”

Tô Y Man xuống lầu, xe của Tạ Phản đã đến, đang chờ cô.

Anh không nói đi đâu, Tô Y Man có thể nhận ra lộ trình vẫn là lái về căn hộ cao cấp của anh ở phố Trường An. Cô cảm thấy mối quan hệ này của hai người không bình thường, làm gì có ai yêu đương mà chỉ làm chứ không nói.

Cô hắng giọng, lấy hết can đảm nói: “Tạ Phản, anh có muốn đi xem phim không?”

Những bộ phim có thể khiến Tạ Phản hứng thú rất ít, phần lớn phim được làm ra chỉ để kiếm tiền và truyền tải những giá trị quan nực cười của đạo diễn đến khán giả, những bộ phim hay thật sự chỉ đếm trên đầu ngón tay. Vì vậy, anh không cho rằng việc dành hai tiếng ngồi trong rạp xem một bộ phim chưa rõ hay dở là khôn ngoan.

Lần trước đi xem một bộ phim tình cảm nhàm chán với Đinh Dĩnh Tây, hai tiếng đó anh ngồi không yên.

Anh cũng có những bộ phim yêu thích, nhưng đều là phim cũ như Let the Bullets Fly, The Shawshank Redemption, Inception, The Truman Show. Nhà anh có một phòng chiếu phim riêng, khi ở một mình anh có thể xem lại những bộ phim đó nhiều lần, còn những bộ phim mới ra mắt vô bổ thì anh hoàn toàn không có ý muốn xem.

Anh không nói gì về những điều này, chỉ hỏi: “Muốn xem phim gì?”

Tô Y Man thực sự có một bộ phim rất muốn xem: “Đi xem Charlotte Phiền Não (Goodbye Mr. Loser) được không, nghe nói khá thú vị.”

Năm đó, một bộ phim hài bỗng nhiên ra mắt, để lại một dấu ấn đậm nét trong lịch sử điện ảnh. Sau này có rất nhiều phim hài, nhưng trong lòng Tô Y Man, không có bộ nào có thể vượt qua Charlotte Phiền Não.

Sau khi phim được công chiếu, cô đã xem được vài đoạn trailer trên mạng và luôn rất muốn cùng bạn trai của mình đi xem.

Cô thích xem phim hài, trong hai tiếng ngắn ngủi xem phim, cô có thể tạm thời quên đi mọi điều không như ý trong thế giới thực, cùng nhân vật chính trải qua một chuyến phiêu lưu kỳ ảo, hài hước và hoang đường. Cô không chắc Tạ Phản có thích không, mỗi lần bày tỏ nhu cầu của mình cô đều phải chuẩn bị tâm lý rất lâu.

May mắn thay, Tạ Phản không nói những câu như “xem phim có gì hay” hay thô lỗ cộc lốc là “không đi” như cô dự đoán, mà trực tiếp quay đầu xe ở ngã tư tiếp theo, đi đến rạp chiếu phim gần nhất.

Tô Y Man vừa mới vui mừng được một lúc, khi đang định xếp hàng vào cửa thì Tạ Phản nhận được một cuộc điện thoại.

Giọng điệu của Tạ Đan Du khá gấp gáp, thường thì nếu không có việc khẩn cấp cô ấy sẽ không gọi đột ngột thế này. Tạ Phản nói rằng mình sẽ đến giúp xử lý, rồi cúp máy, đưa hai tấm vé xem phim cho Tô Y Man: “Đột nhiên có chút việc. Em cứ tự đi xem trước đi, xem phim xong anh sẽ đến đón em.”

Cảm giác như giẫm phải chỗ trơn trượt, người cứ rơi xuống, không tìm được điểm tựa nào.

Tô Y Man nắm lấy anh trước khi anh quay người bước đi theo bản năng, dù biết mình có hơi đeo bám nhưng vẫn nói: “Là chuyện gì vậy, em đi cùng anh được không?”

Điều cô thực sự khao khát là việc cùng Tạ Phản xem phim, nếu không có anh, dù bộ phim có thú vị đến đâu cô cũng không muốn xem.

Cũng may, Tạ Phản nắm tay cô, dẫn cô đi cùng.

Cô thở phào nhẹ nhõm trong lòng, quay lại nhìn rạp chiếu phim rõ ràng đang ở rất gần, nghĩ rằng sau này nhất định sẽ có cơ hội quay lại xem.

Điều cô không ngờ là, cho đến khi Charlotte Phiền Não ngừng chiếu, cô vẫn không thể cùng Tạ Phản đến rạp xem phim thêm một lần nào nữa.

Bình Luận (0)
Comment