Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 81

Tô Y Man ăn một cái quẩy, bốn cái bánh bao, uống hai bát cháo, cái bụng đói mới cảm thấy đỡ hơn.

Nhữ Trân đi làm, cô ở nhà nghỉ ngơi, đợi em trai ngủ dậy thì hâm nóng bữa sáng cho cậu bé ăn.

Tô Kỳ Duệ ra ký hiệu nói hôm nay muốn đi đá bóng với mấy người bạn quen trong khu chung cư.

Mấy đứa trẻ đó Tô Y Man từng gặp, đều rất thân thiện, không giống Tưởng Khai Tế bắt nạt người khác.

Em trai năm nay đã chín tuổi, đã có lòng tự trọng của một cậu bé, ra ngoài chơi không muốn chị gái lúc nào cũng đi theo, gần đây đều tự đi tìm bạn.

Tô Y Man cẩn thận dặn dò vài câu, lấy chiếc đồng hồ thông minh đã sạc đầy pin đeo cho cậu bé, bảo có chuyện thì nhắn tin cho cô.

Em trai ra ngoài chỉ còn lại một mình cô ở nhà. Hai ngày nay cô mệt lử, chân đến bây giờ vẫn đau nhức, cô nằm dài trên sofa ôm chăn mỏng ngủ bù.

Tỉnh dậy là do một cuộc điện thoại đánh thức, ánh sáng ngoài cửa sổ vàng vọt, đã là hoàng hôn.

Cô thấy màn hình hiển thị “Em trai” gọi đến, lạ lùng tại sao Tô Kỳ Duệ lại gọi điện cho cô, khi cậu bé ở ngoài thường dùng tin nhắn để giao tiếp.

Tô Y Man bắt máy, điện thoại vừa áp vào tai, bên kia vang lên một giọng đàn ông th* t*c và khó nghe: “Thằng câm đeo máy trợ thính là em trai mày đúng không?”

Tô Y Man bật dậy khỏi sofa: “Anh là ai?”

“Em trai mày bị lạc, bây giờ đang ở chỗ tao, mày qua đón nó đi.” Người đó nói: “À, tốt nhất là đi một mình, đừng dắt theo ai cả, không thì tao lo mày sẽ không gặp được em trai mày đâu.”

Điện thoại cúp máy, ngay sau đó điện thoại Tô Y Man nhận được một tin nhắn từ “Em trai”, trên đó ghi rõ địa điểm gặp mặt, trong một con hẻm không xa nơi này.

Tô Y Man sợ mất hồn, biết đi một mình sẽ có nguy hiểm, nhưng vì an toàn của em trai, cô vẫn làm theo lời những người đó nói mà đi.

Trong hẻm rất tĩnh lặng, càng đi vào trong càng im lìm. Khu vực này là những khu dân cư cũ bị bỏ hoang có nền lịch sử lâu đời, khó giải tỏa, giá trị phát triển du lịch cũng không lớn, lâu dần trở nên hoang vắng, ít người lui tới.

Tô Y Man theo chỉ dẫn trên tin nhắn tìm đến số nhà 105, gọi điện thoại vào số đồng hồ. Người bên kia bắt máy, cô nói: “Mấy người đâu, em trai tôi ở đâu?”

Vài người từ căn nhà cũ kỹ phía sau bước ra, tóc nhuộm vàng hoặc đỏ, mặc quần áo bó sát, trên cánh tay và cổ có những mảng hình xăm lớn, mang đậm dáng vẻ của những thanh niên hư hỏng.

Người dẫn đầu là một gã trai khoảng hai mươi tuổi đeo dây chuyền vàng, nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt: “Mày chính là Tô Y Man?”

“Em trai tôi đâu?”

“Nó nói nó đói bụng rồi, tao bảo anh em đưa nó đi ăn rồi.”

“Nhà hàng nào?”

“Vội gì, chúng ta nói chuyện một chút đi.” Trương Diên Khải tục tĩu l**m răng, tò mò không biết Tô Y Man đã đắc tội với ai. Cô trông không giống người gây chuyện, vẻ ngoài quá ngoan ngoãn, trong sáng đến mức khiến người ta không nỡ ra tay.

Tô Y Man cố gắng giữ bình tĩnh: “Em trai tôi ở đâu, anh nói cho tôi biết, tôi đưa nó đi, chuyện hôm nay tôi sẽ coi như chưa từng xảy ra.”

“Mày đe dọa tao à?” Trương Diên Khải thấy cô buồn cười: “Tao có làm gì đâu, chỉ là tình cờ gặp em trai mày trên đường, thấy nó tội nghiệp thì bảo anh em đưa nó đi ăn cơm thôi, tao làm vậy không phạm pháp đúng không?”

“Vậy xin anh đưa em trai tôi đến đây.”

“Đừng vội, tao làm một việc tốt lớn như vậy, mày không nên cho tao chút lợi lộc à?”

“Anh muốn bao nhiêu tiền?”

“Đòi tiền thì tầm thường quá.” Trương Diên Khải cười một cách rợn người: “Ông đây muốn người.”

Tô Y Man nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, cố gắng thương lượng: “Tôi chưa từng đắc tội gì với anh, tại sao ông lại gây khó dễ cho tôi?”

“Tao chỉ muốn kết bạn với mày thôi, đây gọi là gây khó dễ à?”

“Bắt cóc là phạm pháp! Nếu anh không chịu giao em trai tôi ra, tôi sẽ báo cảnh sát!”

“Vậy mày báo đi.” Trương Diên Khải cười man rợ.

Tô Y Man nghĩ hù dọa hắn ta chút cũng được, nên lấy điện thoại từ túi ra.

Trương Diên Khải xông lên “bốp” một tiếng đánh rơi điện thoại cô, tát mạnh vào mặt cô: “Mẹ kiếp, mày ngu à, lại còn dám báo thật?”

Cái tát đó rất mạnh, Tô Y Man bị đánh đứng không vững, ngã rầm xuống đất.

Nửa mặt bị đánh rát bỏng, cô cố gắng bò dậy, vẫn không lùi bước: “Em trai tôi ở đâu! Anh nói cho tôi biết nó ở đâu!”

“Muốn biết cũng được,” Trương Diên Khải nhìn mấy người phía sau: “Mày ngủ với mấy anh em tao một đêm, tao sẽ trả em trai mày nguyên vẹn cho mày.”

“Anh mơ đi!”

“Cũng cứng đầu đấy.” Trương Diên Khải nắm lấy một cánh tay cô: “Tao thích loại con gái thuần khiết lại có cá tính như mày, chơi trên giường sẽ mới mẻ.”

Hắn ta kéo Tô Y Man đi vào căn nhà cũ đã bỏ hoang từ lâu, Tô Y Man ra sức giãy giụa, mấy tên đầu gấu đứng bên cửa huýt sáo lưu manh, nói với Trương Diên Khải: “Anh Khải nhanh lên, xong còn để anh em thưởng thức nữa.”

“Yên tâm, hôm nay ai cũng có phần.”

Trương Diên Khải thấy Tô Y Man giãy giụa quá mạnh, tát thêm một cái vào mặt cô, siết cổ cô ấn xuống đất, hai tay xé quần áo cô: “Mày đừng có được nước làm tới, ông đây không đánh mày một trận đã là giữ thể diện lắm rồi.”

Mùa hè mặc đồ mỏng, chiếc áo trên người Tô Y Man gần như bị hắn ta lột ra, để lộ cả áo ngực bên trong.

Không ngờ lại to như vậy, không hề nhỏ chút nào.

Mắt Trương Diên Khải sáng rực, tay vừa định sờ lên, bên ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng kêu thảm của vài người.

Hắn ta quay đầu lại, một người lao thẳng vào, túm gáy hắn ta kéo lùi lại hai mét.

Hắn ta còn chưa nhìn rõ mặt người đó, đã bị đấm một cú nặng nề vào mặt, xương gò má và sống mũi gần như trật khớp hết.

Trương Diên Khải ôm mặt lăn lộn trên đất r*n r*, người đó bước tới, tháo chiếc mũ lưỡi trai trên đầu xuống, cúi người kéo cổ áo cởi chiếc áo phông của mình ra.

Anh mặc chiếc áo phông đó cho Tô Y Man, đội mũ lên đầu cô, kéo sụp vành mũ xuống, che mắt cô lại bằng tay, nói: “Đừng nhìn.”

Tô Y Man ôm tay run rẩy ngồi trên đất, nghe thấy giọng Tạ Phản, lòng cô lập tức ổn định lại.

Tạ Phản quay người lại.

Trương Diên Khải đã bò dậy khỏi mặt đất, dựa vào việc mình to cao vạm vỡ, còn Tạ Phản tuy cao nhưng trông khá gầy, sức lực chắc chắn có thể đánh bại, không thèm suy nghĩ lao lên định giao đấu với Tạ Phản.

Kết quả còn chưa kịp làm gì, hắn ta lại bị đấm một cú vào mặt.

Lần này xương mặt hắn ta thực sự trật khớp, vì hắn ta nghe thấy tiếng rạn nứt rất rõ ràng.

Ngay sau đó, Trương Diên Khải nghe thấy giọng Tạ Phản như từ địa ngục vọng về: “Hôm nay ông đây g**t ch*t mày!”

Bình Luận (0)
Comment