Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 74

Tỉnh dậy đã là buổi trưa, mặt trời đứng bóng.

Tô Y Man sờ nửa giường còn lại trống không, vội vã ngồi bật dậy. Hành động đơn giản này cũng khiến cô cảm thấy đau, hai chân như không phải của mình, đặc biệt là cảm giác đau nhói truyền đến từ g*** h** ch*n, nhắc nhở cô về một đêm đã trải qua.

Cô không thấy Tạ Phản, lòng có chút hoảng hốt, gọi: “Tạ Phản!”

Không ai đáp lời cô.

Tô Y Man định xuống giường tìm, vén chăn lên phát hiện mình tr*n tr**ng ngay cả đồ lót cũng không mặc, lại kéo chăn đắp lại. Trên tủ đầu giường đặt điện thoại của cô và Tạ Phản, nên Tạ Phản chắc chắn không đi xa, hoặc sẽ sớm quay lại.

Điện thoại Tạ Phản sáng lên, không reo, chỉ sáng màn hình, giao diện là cuộc gọi đến từ “Giáo sư Hoàng”. Cô không hiểu tại sao Tạ Phản lại tắt chuông và tắt cả rung điện thoại.

Đương nhiên cô không dám nghe điện thoại của Tạ Phản, đầu mơ màng suy nghĩ một lúc, nhớ lại tối qua Tạ Phản đã cởi đồng phục cô trong phòng tắm, tuy q**n l*t chống lộ hàng của váy đồng phục đã bị anh xé, nhưng nhìn từ ngoài không thấy, chắc vẫn có thể mặc.

Nếu không cũng không còn cách nào khác.

Vừa có ý nghĩ này, Tạ Phản đẩy cửa bước vào từ bên ngoài, tay xách một chiếc túi.

Tô Y Man lập tức nhắc nhở: “Tạ Phản, có người gọi điện cho anh này.”

Tạ Phản liếc nhanh qua điện thoại, vẻ mặt không thay đổi, đặt chiếc túi đựng quần áo xuống cạnh giường cô: “Mặc quần áo vào đi.”

Anh cầm điện thoại lên vuốt nhận cuộc gọi, ra ngoài nghe điện thoại.

Tô Y Man lấy quần áo trong túi ra, là một bộ mới mua, áo kẻ sọc đen trắng kiểu học viện và váy xếp ly màu xám đậm, rất giống đồng phục của cô.

Quần áo của thương hiệu xa xỉ này rất thịnh hành trong những năm gần đây, nhưng giá cả đắt đỏ, xa vời với cuộc sống của Tô Y Man. Thiết kế chủ yếu theo phong cách nhẹ nhàng, năng động, rất được giới trẻ yêu thích.

Không chỉ quần áo mặc ngoài, mà cả đồ lót cũng được mua, tất cả đều là hàng hiệu.

Tô Y Man lật xem giá trên mác, phát hiện đây không còn là “quà” mà bạn trai bạn gái có thể tặng nhau nữa, mà giống số tiền boa khổng lồ hơn.

Nghĩ đến từ này, cô rùng mình một cái, không hiểu mình đang nghĩ lung tung gì.

Ai lại miêu tả tình cảm của mình và bạn trai như vậy chứ.

Cô do dự rất lâu mới bắt đầu mặc quần áo.

Tạ Phản đi qua phòng khách, đến bếp lấy một lon soda trong tủ lạnh, một tay giật nắp đưa lên môi uống một ngụm: “Mẹ có chuyện gì?”

“Tối qua tại sao lại không nghe điện thoại?” Hoàng Nhuế hỏi.

“Tắt chuông.” Thực ra tối qua anh đã thấy hết những cuộc gọi đến, không chỉ của Hoàng Nhuế, mà còn của Trần Toàn, và cả cuộc gọi hoảng loạn của Đinh Dĩnh Tây. Nhưng lúc đó anh đang cao trào, cơ thể của Tô Y Man khiến anh mê mẩn, không có tâm trí để nghe máy.

Hoàng Nhuế rõ ràng không tin: “Điện thoại của con chưa bao giờ tắt chuông.”

“Tối qua có chuyện quan trọng phải làm, sợ bị làm phiền.”

“Chuyện gì?”

Tạ Phản uống hết lon soda, bóp bẹp lon vứt vào thùng rác, anh hờ hững dựa vào quầy bếp: “Bận l*m t*nh với bạn gái.”

“…” Hoàng Nhuế im lặng một lúc, hít thở sâu vài hơi: “Mẹ đã nhắc con tối qua dù thế nào cũng phải về, mẹ tưởng con là người biết chừng mực.”

“Vậy mẹ đã đánh giá cao con quá rồi.”

“Chuyện này Dĩnh Tây sẽ biết.”

“Cô ta sớm muộn gì cũng phải biết con là người như thế nào.” Tạ Phản thờ ơ: “Cô ta đã thích con thì chỉ có thể chịu đựng.”

“Mẹ không quan tâm con nghĩ gì, cũng không quan tâm sau này con còn làm bao nhiêu chuyện hoang đường nữa.”

Giọng Hoàng Nhuế trầm xuống: “Con chỉ cần nhớ một điều, năm nay là thời điểm mấu chốt cho sự thăng tiến của ba con, chúng ta cần sự giúp đỡ của nhà họ Đinh. Đừng quên điều này.”

Hoàng Nhuế cúp điện thoại.

Điện thoại bị ném lên quầy bếp, Tạ Phản đi về phía cửa sổ, đứng trước cửa sổ kính sát đất nhìn ra ngoài.

Bắc Kinh rộng lớn như một bức tranh trải ra trước mắt, uy nghiêm, hùng vĩ, lớn lao. Anh biết từ khi sinh ra mình không thể rời khỏi thành phố này, anh được sinh ra, lớn lên ở đây, và sau này cũng sẽ chết ở đây, hài cốt cũng không thể mang đi.

Phía sau có người đi tới, dừng lại ở một khoảng cách thích hợp gọi anh: “Tạ Phản.”

Anh quay người lại thấy Tô Y Man đang đứng ngược sáng. Cô xõa mái tóc mềm mại, ánh nắng mạ lên tóc cô một lớp viền vàng mờ ảo, khiến cô càng thêm đẹp phi thực, như một ảo ảnh.

“Em phải về nhà rồi.” Cô ôm một chiếc túi trong lòng, trong túi là quần áo của cô tối qua: “Nếu không mẹ em sẽ lo lắng lắm.”

Tạ Phản nhìn cô một lúc. Cô mặc quần áo anh mua, dù sao cũng là hàng hiệu, chất liệu không cần phải nói, chỉ cần ăn diện một chút đã đẹp đến mức kinh hồn bạt vía, nên anh thực sự không hiểu tại sao Tưởng Duyệt Phù lại có thể ngồi vững danh hiệu hoa khôi cấp ba suốt ba năm, rõ ràng mỹ nhân thực sự là người trước mắt này.

Ánh mắt anh dừng lại trên vết bớt hoa đào trên đùi cô, vết bớt này cũng tồn tại rất khéo léo, vị trí, màu sắc, kích thước, hình dáng đều vừa vặn, như cố tình chọc đúng fetish* của anh, mỗi lần anh nhìn thấy nó, chưa quá ba giây đã không nhịn được muốn đưa tay sờ.

Tạ Phản châm một điếu thuốc, nói: “Lại đây.”

Tô Y Man ngoan ngoãn đi qua, cổ tay bị kéo, cô ngã vào lòng anh, chiếc túi đựng quần áo “bộp” một tiếng rơi xuống đất. Cô đâm sầm vào ngực Tạ Phản, môi anh áp xuống, dùng một tay ôm chặt gáy cô, anh luôn dùng những hành động đầy xâm chiếm như vậy.

Cô vừa đánh răng, miệng có mùi bạc hà mát lạnh, kèm theo chút ngọt ngào. Tạ Phản l**m từng chút một, tay kẹp thuốc di chuyển ra sau eo cô hơi dùng sức bế cô lên, tay kia tìm đến, v**t v* vết bớt trên đùi cô.

Anh vừa sờ, yết hầu sắc nhọn của anh nuốt lên xuống hai ba lần, ánh mắt áp chế cô, ngậm môi cô cắn nhẹ, giọng nói rất khàn, lại mang theo chút khó chịu: “Cậu bạn cấp hai nói câu chuyện cười tục tĩu đó tên gì?”

“Tên là…” Da đùi Tô Y Man nhanh chóng nóng lên dưới sự x** n*n của anh, cô khàn giọng nuốt khan: “Tên là Dương Dục.”

Tạ Phản không nói thêm gì về chuyện này, chỉ âm thầm ghi nhớ cái tên đó.

Bình Luận (0)
Comment