Sau khi thi xong, lúc quay trở về lớp, mọi người đang xì xào về chuyện gian lận ở phòng thi số 7, và đương nhiên cũng đã nghe nói về việc Tạ Phản lại một lần nữa giúp đỡ Tô Y Man.
Nếu lần đầu giúp đỡ chỉ là trùng hợp, thì lần thứ hai không thể nào vẫn là trùng hợp được.
Không ít nữ sinh thì thầm, tụm lại nói với nhau điều gì đó.
Vương Thiều Nghiên cảm thấy hoảng loạn, cô ta đã kết thù với Tô Y Man vì một chiếc kẹp tóc đến giờ vẫn chưa rõ tung tích, nhưng vì lời cảnh cáo của Tạ Phản, cô ta không muốn hình ảnh của mình trong lòng anh là một cô tiểu thư hư hỏng nên mới nhịn đến tận bây giờ.
Cô ta không hiểu tại sao Tô Y Man, con nhỏ trông có vẻ kín đáo như vậy mà lại được Tạ Phản ưu ái đến hai lần.
Chẳng lẽ Tô Y Man đã qua lại với Tạ Phản ở nơi mà người khác không thấy?
Nhưng điều này cũng không đúng, giai cấp xã hội của Tạ Phản và cô ta có khoảng cách rất xa, một trời một vực như vậy thì thật sự không thể có cơ hội đó được.
Vương Thiều Nghiên nhìn chằm chằm vào Tô Y Man một lúc lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được bước tới, khoanh tay một cách ngạo mạn: “Vừa nãy mày gian lận à?”
Tô Y Man không muốn để ý đến cô ta, tự mình thu dọn cặp sách, không ngẩng đầu lên: “Không phải mình.”
“Nhưng tại sao Tạ Phản có thể trùng hợp nghe thấy mày và Trương Lâm nói chuyện thế?”
“Mình cũng đang muốn biết đây…” Tô Y Man đặt cuốn sách bài tập cuối cùng cần dùng vào cặp, kéo khóa: “Hay cậu đi hỏi giúp mình thử xem?”
“Sao mày không tự hỏi?”
“Nếu mình hỏi, anh ấy chắc sẽ không thèm trả lời đâu.” Tô Y Man phủ nhận mối quan hệ của mình với Tạ Phản để tránh bị coi là kẻ thù tưởng tượng của nhiều cô gái. Nhưng câu này của cô cũng có vài phần là thật, cô thực sự nghĩ như vậy.
“Mình nhớ cậu từng nói cậu và Tạ Phản là bạn bè mà…” Tô Y Man đeo cặp sách bước ra ngoài: “Hay khi nào cậu rảnh thì hỏi hộ mình nhé.”
Nhờ những lời này, sự cảnh giác của Vương Thiều Nghiên với cô đã giảm vài phần.
Tô Y Man còn chẳng thể hỏi Tạ Phản vài câu thì có gì mà thân thiết?
Vì vậy, không đáng lo ngại.
Mối đe dọa thực sự phải là Tưởng Duyệt Phù, người gần đây đang theo đuổi Tạ Phản rất quyết liệt mới phải.
Tô Y Man đi đến Trường tiểu học số 4 đón em trai.
Cô đến hơi muộn, ở cổng trường không còn nhiều người nhưng nổi bật nhất là Tô Kỳ Duệ với vết thương trên mặt và cánh tay. Có hai học sinh cùng lớp với cậu bé thỉnh thoảng lại liếc nhìn cậu, thì thầm điều gì đó. Tô Kỳ Duệ đứng một mình, cúi gằm đầu.
Tô Y Man chạy tới, nhìn trên mặt em trai có một vết tát rõ ràng, chắc chắn là bị ai đó đánh. Người đó dùng sức rất mạnh, vết tát đỏ gay in hằn trên má.
Cô hỏi em trai: “Ai đó đánh em à?”
Tô Kỳ Duệ im lặng.
“Có phải Tưởng Khai Tế không?”
Tô Kỳ Duệ vẫn im lặng.
Một cậu bé bên cạnh lên tiếng: “Đúng là Tưởng Khai Tế đấy chị, Tưởng Khai Tế thường xuyên đánh bạn ấy, bắt bạn ấy làm đàn em, bạn ấy không chịu nên mới bị Thưởng Khai Tế đánh.”
Tô Y Man hít sâu một hơi.
Mẹ cô luôn nói nhịn được thì nhịn, nhưng đó là trong trường hợp em trai chỉ bị bắt nạt một lần, có thể nhắm mắt nói Tưởng Khai Tế còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Còn nếu đã có lần thứ hai, thứ ba mà cứ tiếp tục nhẫn nhịn như vậy, thì ngày tháng ở trường của em trai sau này sẽ càng khó khăn hơn.
Cô hỏi hai cậu bé: “Các em có biết nhà Tưởng Khai Tế ở đâu không?”
Hai cậu bé nhìn nhau, một đứa nói: “Bạn ấy ở Ưu Nhiên, số 18.”
Tô Y Man kéo em trai đi, chặn một chiếc taxi trên đường.
Xe đưa đến cổng khu biệt thự Ưu Nhiên, bên ngoài cổng kiểm soát nghiêm ngặt, người thường không thể vào.
Tô Y Man đi đến phòng bảo vệ, nói với người bên trong: “Chào chú, cháu tìm Tưởng Khai Tế ở nhà số 18, chú nói với thằng bé cháu là chị của Tô Kỳ Duệ, dẫn Tô Kỳ Duệ đến tìm thằng bé làm bài tập chung.”
Bảo vệ làm theo lời cô gọi điện vào trong, vừa hay Tưởng Khai Tế nhấc máy, tưởng là người nhà họ Tô đến xin tha thứ, ra vẻ người lớn ra lệnh: “Cho họ vào.”
Mỗi căn biệt thự ở Ưu Nhiên đều có thiết kế và bố cục khác nhau.
Càng đi vào trong, quy mô biệt thự càng hiện rõ, vườn cây cảnh khiến người ta hoa mắt.
Tô Y Man đếm biển số nhà, đi qua sân số 17, đến trước cổng sân số 18 và nhấn chuông cửa.
Trước đó, cô lấy điện thoại ra, bật chế độ quay video, đặt vào túi bên hông cặp sách, để đầu camera lộ ra ngoài.
Tạ Phản về nhà, bà Hoàng Nhuế đang gọi điện ở phòng khách. Bà năm nay đã bốn mươi lăm tuổi, nhưng chăm sóc rất tốt, dù có cầm kính lúp cũng không tìm ra một nếp nhăn nào trên mặt bà.
“Vậy trưa mai nhé, tôi sẽ dành thời gian.” Hoàng Nhuế đang sắp xếp việc gì đó.
Thấy con trai, Hoàng Nhuế cúp điện thoại, đi tới nói: “Tuần sau có cuộc thi Toán học Châu Á, con sẽ đại diện cho Trung Quốc tham gia. Chuẩn bị đi, lịch trình cụ thể của cuộc thi cô Đổng sẽ gửi cho con.”
Tạ Phản không nói gì, ném cặp sách cho người giúp việc. Anh ngồi xuống ghế sofa, ngồi vắt vẻo, cầm điều khiển bật TV, chuyển sang kênh thể thao.
“Thôi, để lát nữa xem trận đấu sau.” Hoàng Nhuế tắt TV, bảo người giúp việc mang đến một bộ ấm trà, đặt đồ lên bàn: “Lần này mẹ đi trấn Cảnh Đức cùng ba con đã mua hai bộ ở đó. Một bộ là chú Tưởng nhờ mẹ mang về, con mang qua nhà họ giúp mẹ.”
Tạ Phản liếc nhìn, đứng dậy xách bộ ấm trà rồi đi.
Hoàng Nhuế nhìn bóng lưng con trai như nhìn một tác phẩm nghệ thuật mà mình hài lòng nhất.
Đứa con trai này quả thực đã làm bà rạng danh, mặc dù tính tình có hơi ngỗ ngược, lệch lạc, nhưng vết xước nhỏ không làm hỏng ngọc tốt, sự xuất sắc của nó mới là điều thu hút sự chú ý nhất.
Cô Đổng đến báo cáo, nói sơ qua về thành tích học tập của Tạ Phản ở trường và kế hoạch thi đấu trong vài tháng tới.
Hoàng Nhuế nghe xong, hỏi thêm một câu: “Nghe nói con gái của Tưởng Trung là Duyệt Phù, và một cô bé tên là Vương Thiều Nghiên gì đó gần đây theo đuổi thằng bé khá quyết liệt.”
Đổng Vĩ nói thật: “Vâng.”
“Đứa con trai này của tôi, cái trò tán tỉnh con gái là giỏi hơn bất cứ thứ gì.”
Hoàng Nhuế bấm vài cái trên điện thoại, hẹn chuyên gia làm đẹp đến nhà: “Nói với nó, chơi bời qua loa thì được, nhưng đừng để tâm vào đấy. Cả nhà họ Tưởng hay nhà họ Vương, đều không xứng với nó. Về việc sắp xếp tương lai cho nó, tôi và cha nó đã có dự tính từ lâu rồi.”
“Điều này bà cứ yên tâm, Tạ Phản chưa bao giờ để tâm đến cô gái nào.”
Đổng Vĩ cười nói: “Cậu ấy rất biết chừng mực.”
Hoàng Nhuế cười gật đầu: “Được, quả không hổ là con trai tôi.”
–
Nhà họ Tạ ở số 17, cách nhà họ Tưởng không xa.
Đưa bộ ấm trà đến xong, Tạ Phản định đi thì Tưởng Duyệt Phù chạy bình bịch từ trên lầu xuống, vội vã gọi anh lại: “Tạ Phản!”
Tạ Phản nghiêng người, ánh mắt nhìn sang khiến Tưởng Duyệt Phù tim đập loạn xạ.
Chạy đến bên cạnh anh, cô nói: “Tớ có mấy bài toán không biết làm, cậu xem giúp tớ được không?”
Trò này Tạ Phản đã thấy quá nhiều rồi.
Tưởng Duyệt Phù đúng là xinh đẹp đấy nhưng không đủ để anh bỏ lỡ trận bóng rổ tối nay, anh đút tay vào túi vẫn định bước ra ngoài: “Gửi qua WeChat cho tôi.”
Tưởng Duyệt Phù còn định giữ anh lại, đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Người giúp việc xem camera chuông cửa, hỏi người ngoài cổng: “Cháu tìm ai?”
Tạ Phản dừng bước, qua camera chuông cửa có thể thấy hai người đứng ngoài cổng, một cô gái khoảng mười mấy tuổi dắt theo một cậu bé khoảng sáu tuổi. Cô gái đeo cặp sách, tay còn xách giúp em trai một chiếc cặp sách nhỏ hơn.
Qua màn hình nhỏ đó, hình ảnh hơi bị méo mó nhưng vẫn có thể thấy cô gái có ngũ quan hài hòa, gương mặt thanh tú, không có vẻ gì là đến gây chuyện, đôi mắt cô không hề tỏ ra sợ hãi.
“Cháu tìm Tưởng Khai Tế…” Giọng cô kiên quyết: “Và phụ huynh của Tưởng Khai Tế nữa, cháu có chuyện muốn nói với họ.”
Người giúp việc không biết có nên thông báo hay không, đúng lúc này Tưởng Duyệt Phù đi tới, nhìn vào màn hình giám sát.
Tô Y Man mặc đồng phục cùng trường với cô, nhưng cô không quen biết, cũng không biết nhỏ này từ đâu chạy đến.
Tưởng Duyệt Phù gọi điện cho em trai, không lâu sau, Tưởng Khai Tế hớn hở chạy từ trên xuống tầng xuống, vừa chạy vừa hỏi: “Đâu rồi, người đâu? Người ở đâu?”
Tưởng Duyệt Phù ra hiệu cho cậu bé nhìn màn hình đối thoại, hỏi: “Quen không?”
“Quen quen.” Tưởng Khai Tế như sắp lấy được một món đồ chơi yêu thích, vui vẻ mở cửa chạy ra ngoài.
Chạy đến cổng, Tưởng Khai Tế đợi cửa mở, chìa tay ra định kéo Tô Kỳ Duệ: “Tô Kỳ Duệ, mau vào chơi.”
Tô Y Man che chở em trai phía sau: “Vết thương trên mặt em trai tôi là do em đánh phải không?”
“Tôi không đánh nó, tôi với nó là bạn thân, sao lại đánh nó được.” Tưởng Khai Tế diễn như thật, còn nhìn Tô Kỳ Duệ: “Duệ Duệ, mau nói đi, tớ có đánh cậu không?”
Tô Kỳ Duệ trốn sau lưng chị, sợ đến run rẩy cả người. Tưởng Khai Tế nghĩ ra điều gì đó: “Ồ” một tiếng kéo dài: “À phải rồi, tớ quên mất, cậu là thằng câm không biết nói mà.”
Tô Y Man đã có thể tưởng tượng được, ở trường em trai cô thường xuyên bị bắt nạt như thế nào.
“Em trai tôi không phải câm!” Cô nói.
“Không phải câm sao nó cứ im lặng? Nếu nó nói được, sao nó không nói?”
“Em ấy không nói chuyện không phải là lý do để em bắt nạt em ấy!”
“Tôi vừa nói rồi, tôi không hề bắt nạt nó, tại sao chị cứ nói tôi bắt nạt nó thế?”
Tưởng Khai Tế quay đầu, thấy cha mẹ và chị gái đang đi về phía mình, càng thêm tự tin: “Ba mẹ, người này cứ nói là con bắt nạt bạn học, nhưng con không hề làm thế mà.”
Mẹ Tưởng đi đến bên cạnh con trai đánh giá Tô Y Man từ đầu đến chân, rồi nhìn Tô Kỳ Duệ đang trốn sau lưng cô, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt, và một chút coi thường của người thượng lưu đối với tầng lớp dưới.
Tưởng Trung cũng khinh thường hai chị em, không muốn tốn nhiều tâm trí vào chuyện này, vừa mở lời đã toát lên vẻ quý tộc: “Hai người tìm con trai tôi có chuyện gì?”
“Con trai chú đã bắt nạt em trai cháu!” Tô Y Man rất sợ nhưng vẫn kiên quyết nói.
“Em ấy thường xuyên đánh em trai cháu ở trường, không cho người khác làm bạn với em ấy, còn làm hỏng máy trợ thính của em cháu nữa.”