Lý Hân còn muốn nói thêm gì đó, Tạ Phản dập tắt điếu thuốc, đứng dậy bỏ đi.
Lý Hân đi theo phía sau, tìm chuyện để nói: “Vừa nãy Y Man mua một chiếc áo sơ mi nam ở trung tâm thương mại đấy, tớ đoán là quà sinh nhật cho cậu.”
Nói xong cô che miệng: “Cậu sẽ không trách tớ đã nói trước món quà bất ngờ này chứ?”
Tạ Phản dừng bước, quay người lạnh lùng lườm cô ta, hừ lạnh: “Cô nghĩ tôi không nhìn ra ý định của cô à?”
Ánh mắt anh cực kỳ uy h**p, khí chất nặng nề đè lên người cô ta, Lý Hân lập tức câm nín không dám nói một lời.
“Đừng giở trò dơ bẩn!” Giọng Tạ Phản rất lạnh: “Nếu có ngày tôi biết cô làm gì có lỗi với A Man, tôi sẽ nghiền nát cô như nghiền nát một con kiến vậy.”
Lý Hân rùng mình một cái.
Tạ Phản quay lại phòng VIP, mọi người đang chơi thách và thật, người thua cuộc trong ván lắc xí ngầu là Tô Y Man, không biết cô rút phải thử thách gì, mím môi cúi đầu, vẻ mặt khó xử.
Tạ Phản đi đến ngồi cạnh cô, một cánh tay đặt lên lưng ghế sau cô, nghiêng người hỏi: “Sao thế? Chơi game thua à?”
Trương Ngạn ho một tiếng, nhắc nhở: “Chị dâu, thua thì phải chịu phạt chứ.”
Tô Y Man không muốn hình tượng của mình trong mắt họ là một người nhát gan không dám chơi, làm Tạ Phản mất mặt. Anh đã dẫn cô vào vòng bạn bè của anh, cô phải thay đổi tính cách lầm lì của mình.
Nghĩ kỹ rồi, cô nâng ly rượu trên bàn lên uống một ngụm, vừa lúc Tạ Phản đang ở rất gần cô, cô nghiêng người, nắm lấy mặt anh hôn anh, thử mớm cho anh từng chút một rượu uống.
Tạ Phản hơi ngạc nhiên nhưng giành lại quyền chủ động cũng nhanh, lòng bàn tay giữ gáy cô, áp sát hôn sâu hơn, dẫn dắt cô đưa hết rượu trong miệng cô vào miệng mình.
Giữa môi hai người có chất lỏng trong suốt chảy ra, dọc theo cằm anh trượt xuống yết hầu đang lăn lên xuống.
Ngoài tiếng trêu chọc rộn ràng của mọi người trong phòng VIP, Tô Y Man còn như nghe thấy tiếng anh nuốt rượu, âm thanh rất nhỏ, nhưng lại khiến cô cảm thấy ngượng ngùng.
Mớm xong ngụm rượu đó, cô mặt đỏ bừng tách ra khỏi anh, nhỏ giọng giải thích: “Xin lỗi, em chơi xí ngầu thua, họ bảo em tìm một người làm thế.”
Tạ Phản nhận thấy cô luôn thích xin lỗi anh.
Chưa từng thấy cô bạn gái nào lại khách sáo thế.
Anh lau vệt rượu trên khóe môi cô, rồi lau trên mặt mình.
“Không sao, anh sẽ thắng lại cho em.”
Tạ Phản nói xong câu này, quay người lại nhìn những người khác bằng khuôn mặt lạnh lùng kiêu ngạo thường ngày, chụp lấy hộp xí ngầu trên bàn: “Nào, tiếp tục đấu.”
“Nói trước ván này cược gì đã!” Trương Ngạn đang cao hứng, liên tục hô hào: “Thế này đi, người thua phải tìm một cô gái vùi mặt vào ngực mười giây!”
“Được.” Tạ Phản cười ngông cuồng, anh lớn như vậy chưa từng thua bao giờ.
Trừ thua Tô Y Man ra.
Chơi vài ván, Tạ Phản toàn thắng, cánh tay dài thò ra ôm Tô Y Man hờ hững xem người khác mua vui chơi thử thách và sự thật. Không khí hiện trường ngày càng nóng, cả nam lẫn nữ đều là người chơi quen rồi, lời gì cũng dám nói, chuyện gì cũng dám làm, ôm nhau s* s**ng cắn xé cũng không là gì.
Lần đầu Tô Y Man chứng kiến sự thoáng đãng của đám cậu ấm cô chiêu này, dần cảm thấy khó chịu, cúi mắt không nhìn nữa.
Tạ Phản nhận thấy cảm xúc của cô, ôm cô đứng dậy, quẳng lại một câu cho mọi người: “Hơi lệch múi giờ, tôi lên ngủ đây.”
Nhiễm Uy say xỉn nói: “Dẫn cả bạn gái lên ngủ à? Thế thì ngủ làm sao được?”
Mấy người chơi thân với Tạ Phản cũng cười đùa vài câu, Tạ Phản không đáp, nhưng Tô Y Man lại bị trêu đến đỏ bừng mặt.
“Thôi được rồi, mau để anh Phản lên lầu nghỉ đi.” Người nói là Trương Ngạn: “Mấy ngày nay cậu ấy đi New York xử lý không ít chuyện, mệt mỏi lắm rồi.”
Mọi người không ngăn cản nữa, để anh lên nghỉ ngơi cho tốt. Tô Y Man lúc này mới bất chợt nhận ra mình là bạn gái Tạ Phản mà còn không thân bằng mấy người bạn này của anh, chuyện anh đi nước ngoài chỉ có cô là không biết.
Trong lòng khó chịu nhưng không nói ra.
Cô được đưa lên phòng tổng thống ở tầng cao nhất. Nơi này bình thường không mở cửa cho bên ngoài, chỉ tiếp đón một mình khách là Tạ Phản. Căn phòng được dọn dẹp hàng ngày, trong tủ giày cạnh cửa ra vào có vài bộ quần áo Tạ Phản để lại đây, phòng khách đốt hương thơm, ngửi như mùi bưởi.
Tạ Phản đi về phía phòng tắm, chưa đến cửa đã cởi chiếc áo phông đen qua đầu, anh không quay lại, giọng nói lười biếng: “Anh đi tắm, em ngồi chơi đi.”
“Ồ, được.” Tô Y Man quay mặt đi không nhìn anh, nhưng vừa nãy thoáng nhìn một cái, trong đầu cô tràn ngập hình ảnh nửa thân trên tr*n tr** của anh. Phải nói là, dáng người của những chàng trai kiên trì chơi bóng rổ thực sự rất đỉnh!
Muốn lắm muốn tận tay sờ một chút thì phải làm sao…
Tô Y Man lắc đầu, vỗ vỗ mặt mình, cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại.
Trong phòng khách có một chiếc TV siêu lớn, dưới bàn trà xếp gọn gàng điều khiển từ xa, mấy chiếc tay cầm game và mấy đĩa game.
Cô ngồi trên sofa một lúc, để phân tán sự chú ý không nghe tiếng nước chảy ra từ phòng tắm, cô tìm điều khiển mở TV, tùy tiện chuyển vài kênh. Chuyển đến kênh phim cô đặt điều khiển xuống, bên trong đang trực tiếp một trận bóng rổ chuyên nghiệp.
Thực ra cô không hứng thú với bóng rổ, nhưng Tạ Phản thích cô bèn tập cho mình chú ý hơn đến môn thể thao này, ít nhất đừng quá mù tịt, nếu không sau này Tạ Phản rủ cô nói chuyện bóng rổ, cô không hiểu gì sẽ ngại ngùng, cũng khiến anh mất hứng.
Cửa phòng tắm mở, Tạ Phản vừa lau tóc vừa bước ra. Anh mặc một chiếc áo choàng tắm trắng tinh không chút bụi bẩn, dây lưng buộc lỏng lẻo ở eo. Cổ áo đan chéo mở rộng theo động tác lau tóc của anh để lộ một góc ngực rắn chắc bên trong.
Một góc vô danh nào đó trong lòng Tô Y Man ngày càng ngứa ngáy khiến cô không ngừng nuốt nước bọt.
Tạ Phản tìm máy sấy tóc sấy cho tóc hơi khô, đi tới ngồi xuống sofa bên cạnh cô, quen thuộc ôm cô vào lòng. Cô nhỏ nhắn, người lại nhẹ, nhấc một cái là bế lên.
“Vừa nãy có uống rượu không?” Anh hỏi xong, ghé sát cổ cô ngửi mùi hương trên người cô, chỉ thấy cô gái này thơm mùi sữa, quá quyến rũ người.
Cổ Tô Y Man rất ngứa, cô rụt vai lại: “Không, em… ừm mớm cho anh uống… rồi…” Nói đến cuối cô nín bặt.
“Tửu lượng không tốt, sau này không có anh bên cạnh đừng uống rượu bên ngoài.”
“Ừm.”
Tạ Phản ôm eo cô nghiêng vào sofa, mệt mỏi nhắm mắt: “Ngủ với tôi một lát.”
“Được.” Tô Y Man giả vờ cực kỳ bình tĩnh, nhưng thực ra toàn bộ cơ thể cô đều cứng đờ.
Đợi một lúc, cảm thấy hơi thở người bên cạnh đều đặn, chắc là đã ngủ rồi, cô lén lút mở mắt. Cô nhìn hàng mi đen như lông quạ của anh, sống mũi cao và thẳng, đôi môi mềm mại và mỏng manh.
Ánh mắt cô đi qua chỗ nào, cô lại tội lỗi muốn hôn lên chỗ đó, đặc biệt khi nhìn thấy yết hầu của anh, hình dáng vô cùng gợi cảm, sắc nét và nhô ra, ẩn dưới lớp da mỏng.
Tạ Phản này, chỉ riêng cái yết hầu thôi đã khiến người ta cảm thấy anh có sức hấp dẫn t*nh d*c rất lớn.
Trong phòng mở điều hòa trung tâm, nhiệt độ mát mẻ dễ chịu nhưng Tô Y Man lại dần toát mồ hôi. Cô nghi ngờ không biết Tạ Phản có phải đã bỏ bùa cô không, nếu không sao có thể mê hoặc cô đến mức mất phương hướng như vậy.
Sợ làm phiền anh nghỉ ngơi, Tô Y Man duỗi tay lấy điều khiển tắt TV, đầu vừa quay lại, Tạ Phản vốn đang ngủ say đột nhiên nắm lấy cằm cô, không cho cô bất kỳ sự chuẩn bị nào đã hôn lên môi cô.
Cô bị hôn đến hơi thở rối loạn, cổ họng phát ra những tiếng th* d*c vụn vặt mà chính cô cũng không ngờ tới, dễ dàng đoán ra cô đang mắc kẹt trong trạng thái nào.
Lực hôn của Tạ Phản càng lúc càng mạnh, siết eo ấn cô vào lòng. Thấy cô vẫn ngơ ngác không biết phản ứng thế nào, anh bắt đầu dạy: “Mở miệng, thè lưỡi ra.”
Hơi thở anh cũng hơi hỗn loạn, điều này khiến giọng anh trầm khàn và cuốn hút hơn. Tô Y Man không thể không nghe lời anh, anh nói gì cô làm theo đó.
Lưỡi hai người chạm nhau, tiếp theo cô lại không biết phải làm gì nữa.
Lúc này cô lại nghe thấy anh nói: “Bảo bối, l**m anh đi.”
Toàn thân Tô Y Man nóng bừng, tim gần như nhảy ra ngoài, va đập mạnh mẽ ra ngoài.
–––––––––––––
(*) Tác giả có lời muốn nói:
Thật sự biết dạy quá đi Tạ Phản.