Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 5

Nam chính là Tạ Phản.

Kỷ Hồng Sâm nhìn quả bóng rổ nảy vài cái trên đất rồi nằm im, ánh mắt dời lên.

Cô gái đi đôi giày trắng nhỏ, không rõ nhãn hiệu, có lẽ là loại tạp nham mua đại ở chợ sỉ. Nhưng đôi giày này lại được lau chùi rất sạch sẽ, dây giày cũng sạch, không một chút bụi bẩn.

Tiếp tục nhìn lên, cô gái mặc quần đồng phục và áo phông trắng của cấp ba Thượng An. Hai cánh tay lộ ra rất mảnh, da dẻ mịn màng trắng nõn. Lên cao hơn nữa, là khuôn mặt cô gái có kích thước nhỏ bằng bàn tay, nhưng đôi mắt lại rất to, chuẩn mắt hạnh, tròng mắt màu hổ phách nhạt. Mái tóc dài ngang vai buộc cao thành đuôi ngựa sau gáy, phần tóc con mái mềm rủ hai bên trán khá nhiều, hơi bay bay trong gió, nhẹ nhàng áp vào trán và má, khiến cô trông có vẻ hơi ngây thơ, thuần khiết, mang lại cảm giác dễ vỡ.

Cũng khá xinh đấy, không hiểu sao một người đẹp tầm cỡ này trước đây cậu ta chưa từng nghe đến.

Tô Y Man không biết mình đang bị quan sát, cô cúi đầu nhìn quả bóng rổ lăn dưới chân.

Cô không dám nhìn về phía Tạ Phản, cũng không dám nhặt bóng lên. Dường như chỉ cần cô có bất kỳ hành động là sẽ lộ ra tâm tư cô đang ấp ủ đối với Tạ Phản.

May mắn thay, chàng trai vừa ném bóng nhanh chóng chạy đến, nói với cô: “Xin lỗi nhé, không làm cậu sợ đấy chứ?”

Tô Y Man đang bị ốm, đầu rất đau, cả người choáng váng. Gặp Tạ Phản xong, cô càng choáng hơn, trong lòng chỉ nghĩ liệu anh có đang nhìn cô không, liệu anh có nhận ra cô chính là cô gái từng bị Vương Thiều Nghiên gây khó dễ, may nhờ có anh giúp đỡ nên mới không quá mất mặt hay không.

“Không….” Cô lắc đầu, hoảng loạn quay người bỏ đi.

Kỷ Hồng Sâm ném bóng cho Tạ Phản, lần này vẫn hơi lệch, nhưng Tạ Phản giơ tay ra bắt được rồi chuyền cho Trương Ngạn.

Kỷ Hồng Sâm nhìn theo bóng lưng cô gái vài lần, khi quay đầu lại, cậu lướt mắt qua bảng xếp hạng thành tích. Ánh mắt dừng lại ở dòng cuối cùng, cậu “hừ” một tiếng: “Người đứng cuối cùng trong kỳ thi lần này là Tô Y Man, cái tên này lạ ghê, cá tính!”

Cậu dừng lại một chút, cười nói: “Cá tính như tên của anh Phản vậy, y như một đôi.”

Lưng Tô Y Man đột nhiên nóng ran, cô càng không dám nghĩ lúc này Tạ Phản đang có biểu cảm gì mặc dù Tạ Phản có lẽ hoàn toàn không biết cô chính là Tô Y Man, người đứng cuối cùng trên bảng xếp hạng.

Trước bảng thông báo, từ đầu đến cuối Tạ Phản không hề để ý đến Tô Y Man một chút nào.

Anh chậm rãi đi về phía sân bóng: “Còn xem gì nữa? Đi thôi, đi chơi bóng.”

Tô Y Man đi ngược hướng với anh, hai người quay lưng lại với nhau, càng ngày càng xa. Mãi cho đến khi sắp đi qua góc cua tiếp theo, cô mới dám quay đầu lại.

Chỉ thấy bóng lưng của Tạ Phản từ xa.

Lý Hân lần này thi khá tốt, lọt vào top 100 toàn khối.

Cô biết Tô Y Man là người đứng cuối, an ủi rằng lần này không thi tốt không sao, lần sau cố gắng nhất định sẽ tiến bộ.

“Nếu cậu có bài nào không hiểu cứ hỏi tớ, tuy thành tích của tớ cũng không quá tốt, nhưng cái gì tớ biết thì tớ sẽ giảng cho cậu.” Lý Hân thân thiện nói.

Tô Y Man mỉm cười, nói cảm ơn nhưng trong lòng lại vô cùng buồn bã, nghĩ đến điều vừa nghe được, người đứng thứ hai trong kỳ thi tháng lần này là Tưởng Duyệt Phù.

Bạn bè của Tạ Phản nói, anh và Tưởng Duyệt Phù rất xứng đôi cả về ngoại hình lẫn gia thế, và giờ còn thêm cả thành tích.

Nhưng Tô Y Man cô thì có gì?

Người tỏa sáng thì nên đi cùng người tỏa sáng.

Nếu những điều kiện cứng nhắc như ngoại hình, gia thế đã được định sẵn, vậy còn một điều là thành tích, ít nhất cô có thể thay đổi nó mà, phải không.

Nếu nâng cao thành tích, không còn đứng cuối bảng còn có thể thi lên rất cao, ít nhất đừng để quá xa so với Tạ Phản, thì lúc đó tên của cô có đủ tư cách để được nhắc đến cạnh tên Tạ Phản không?

Một tia hy vọng đã nhen nhóm trong lòng Tô Y Man.

Cô lấy cuốn nhật ký ra khỏi cặp sách, lật đến trang mới nhất viết từng nét chữ cẩn thận vào trong đó:

[16 tháng 9 năm 2013, Thứ Hai, trời nắng

Bắt đầu từ hôm nay phải học hành thật chăm chỉ thôi!

Chỉ khi nâng cao thành tích, cố gắng trở nên xuất sắc nhất có thể, mình mới có một phần vạn khả năng được Tạ Phản chú ý.

Mình nguyện ý vì một phần vạn này nỗ lực tất cả những gì mình có thể.]

Tô Y Man xem sách ngay cả khi ăn tối.

Nhữ Trân cảm thấy thói quen này không tốt, lấy sách của Tô Y Man để sang một bên: “Làm gì thế? Ăn cơm thì lo mà ăn cơm, làm hai việc cùng lúc sẽ ảnh hưởng đến tiêu hóa đấy.”

“Không sao đâu ạ, con chỉ học thuộc vài từ vựng thôi.” Tô Y Man lấy sách về, lật đến trang vừa xem, vừa ăn một miếng cơm vừa nhìn sách.

Nhữ Trân thở dài, gắp thức ăn bỏ vào bát Tô Kỳ Duệ: “Duệ Duệ đừng học theo chị con, nó thi đội sổ, thấy mất mặt nên không muốn lần sau bị quê nữa.”

Tô Y Man nghe thấy nhưng không phản ứng gì, vẫn lẩm nhẩm học thuộc từ vựng.

Tô Kỳ Duệ nhìn chị, ra ngôn ngữ ký hiệu: “Chị, lần sau nhất định sẽ tiến bộ.”

“Đương nhiên phải tiến bộ rồi…” Nhữ Trân nói: “Dù sao thì chị con cũng không còn chỗ để lùi mà.”

Tô Y Man vẫn không phản ứng, còn quên cả ăn thức ăn, chỉ biết đưa cơm vào miệng.

Lật sang trang mới, cụm từ cuối cùng là “drop out”, cô nhìn giải nghĩa, một trong số đó là: lệch lạc, nổi loạn.

Cô chợt nghĩ đến Tạ Phản, tim cô như bị ném lên không trung, cảm giác mất trọng lực cứ lảng vảng mãi.

“Drop out”.

Cô thầm niệm trong lòng, cảm thấy mình sẽ không bao giờ quên cụm từ này được nữa.

Buổi tối sau khi tắm rửa xong, cô tiếp tục ngồi trước bàn học giải đề.

Giải xong một bộ đề Toán và Tiếng Anh, thời gian đã đến nửa đêm mười hai giờ. Cô bắt đầu ngáp liên tục, mí mắt mỏi đến mức không thể mở lên được.

Cô ra phòng khách lục lọi, cà phê hòa tan không còn nhiều, chỉ có hai ba gói, cô pha hết.

Khi cầm cốc trở về phòng, Nhữ Trân từ phòng ngủ chính bước ra, gọi cô lại: “A Man, khuya thế rồi sao con còn chưa ngủ?”

Tô Y Man quay đầu lại: “Con làm xong bài tập rồi sẽ ngủ.”

“Đừng thức khuya quá, thiếu ngủ sẽ không cao lên được đâu.” Nhữ Trân rót một cốc nước, nói với cô: “Con xem con bây giờ đi, mười lăm tuổi rồi mà chưa cao nổi một mét sáu, con chắc chắn là người thấp nhất lớp đúng không, có phải mỗi lần học thể dục đều phải đứng hàng đầu tiên không?”

“…Con không mà!”

“Không thì cũng gần như vậy. Trẻ con bây giờ được chăm tốt biết bao, mười lăm mười sáu tuổi đã vọt lên một mét bảy. Nhìn lại con xem, bé tí tẹo, sau này muốn tìm bạn trai cũng khó.”

“Mẹ!”

“Mau về phòng ngủ đàng hoàng đi, thi một trường đại học tầm tầm là được rồi. Mẹ đâu có bắt con thi Đại học Kinh, con không cần phải tự tạo áp lực lớn thế. Nhưng nếu con không cao lên được, cảm giác tự ti này sẽ theo con cả đời đấy, con chú ý để tâm vào một chút.”

“Con biết rồi, ngày nào con cũng ăn rất nhiều cơm, mẹ không cần lo lắng đâu.” Tô Y Man quay về phòng, đóng cửa lại.

Nhữ Trân lắc đầu, lẩm bẩm một mình: “Ăn bao nhiêu cơm cũng không thấy béo lên chút

nào, vừa gầy vừa nhỏ, thật là buồn chết tôi mà.”

Buồn đến mức quên cả uống nước, đặt cốc nước về chỗ cũ.

Tô Y Man cũng muốn nghỉ ngơi sớm, nhưng thành tích của cô quá kém, thời gian ba năm cấp ba lại trôi qua rất nhanh, cô thật sự muốn cố gắng hết sức.

Trước đây dưới sự giáo dục của Nhữ Trân, cô yêu không hề khắt khe với bản thân, nghĩ rằng thi một trường đại học bình thường là được.

Nhưng với thành tích của Tạ Phản, anh chắc chắn sẽ vào Đại học Kinh vì vậy, mục tiêu của Tô Y Man chỉ có thể là trường đó.

Cô không muốn ba năm trôi qua, cô với Tạ Phản hoàn toàn trở thành hai người thuộc về hai thế giới, đến cả việc gặp anh cũng trở nên bất khả thi.

Cách duy nhất để rút ngắn khoảng cách với Tạ Phản chỉ có con đường học tập điên cuồng này thôi.

Mỗi đêm Tô Y Man chỉ ngủ ba, bốn tiếng, sáng sớm tinh mơ đã dậy để học thuộc từ vựng Tiếng Anh và thơ cổ và văn cổ. Ở trường, ngoài việc chăm chú nghe giảng trên lớp, khi các bạn khác nô đùa giờ giải lao hoặc nằm ra bàn ngủ trưa, cô đều cắm đầu giải đề.

Cô tập chung cao độ, những chuyện khác gần như không thể làm phiền cô. Nhưng khi nghe các bạn trong lớp bàn tán về Tạ Phản, cô vẫn bị mất hồn.

Cứ cách một thời gian cô lại nghe thấy tin tức về Tạ Phản.

Anh đạt giải trong một cuộc thi Toán dành cho học sinh trung học toàn quốc, hoặc đội bóng rổ khối 10 do anh dẫn dắt đã đánh bại đội trường gồm các anh chị khối 11, 12, và anh được đặc cách chọn vào đội bóng rổ của trường.

Tin tức nghe được thường xuyên nhất là, có cô gái nào đó lại gửi thư tình cho Tạ Phản, hoa khôi trường nào đó công khai bày tỏ tình cảm với Tạ Phản trên diễn đàn trường.

May mắn thay, tất cả chỉ là những tin đồn không rõ ràng, chưa có tin nào chính thức rằng Tạ Phản đang hẹn hò với cô gái nào đó.

Chỉ cần không có tin tức như vậy, Tô Y Man luôn nắm giữ một tia hy vọng.

Chẳng mấy chốc đã đến kỳ thi tháng lần thứ hai, trước kỳ thi Tô Y Man đã đặt mục tiêu, lần này chỉ cần tiến lên năm mươi hạng là được.

Nếu ngay cả năm mươi hạng cũng không đạt được thì cô đúng là quá dốt nát đến một cảnh giới nhất định rồi.

Phòng thi được phân bố ở các tòa nhà khác nhau, học sinh của mười tám lớp được phân ngẫu nhiên vào các lớp và chỗ ngồi.

Tô Y Man được phân vào lớp 7, số 26.

Cô đến phòng thi rất sớm, môn đầu tiên là Ngữ văn, cô không ngừng lẩm nhẩm học thuộc Xuất Sư Biểu của Gia Cát Lượng.

Đang lúc học thuộc đến đoạn “Thụ mệnh dĩ lai, túc dạ ưu thán” (Nhận mệnh đến nay, ngày đêm lo lắng), đột nhiên nghe thấy hàng ghế trước có người nói: “Anh ấy đến rồi!”

Tô Y Man vốn không muốn phân tâm, nhưng lại nghe thấy câu tiếp theo: “Đúng là Tạ Phản rồi!”

Sự tập trung của cô lập tức tan thành cát bụi, cô ngẩng đầu lên.

Tạ Phản bước vào cửa đúng lúc chuông reo, đi từ hàng ghế đầu tiên đến hàng thứ năm nơi Tô Y Man đang ngồi, rồi dừng lại.

Anh ngồi vào vị trí bên trái cô.

Hai người chỉ cách nhau một lối đi chưa đầy một mét.

Hơi thở của Tô Y Man vô thức bị nín lại, mãi đến khi sắp không chịu nổi nữa mới thở ra.

Vị trí của cô và Tạ Phản, lại ở cạnh nhau sao?

Vận may này cũng quá tốt rồi!

Nhưng cô không dám nhìn Tạ Phản một cách công khai, chỉ dám nhân lúc giáo viên vào phát đề thi, giả vờ ngước lên nhìn thẳng nhưng thực ra liếc trộm Tạ Phản.

Chỉ hơi cảm thấy Tạ Phản có xu hướng quay đầu về phía cô, cô sẽ dời mắt về ngay lập tức.

Quá nhát gan, cô thậm chí còn không có can đảm đường hoàng nhìn anh như những cô gái khác.

Nhận đề thi được truyền từ phía trước, cô giữ lại một tờ rồi truyền tiếp ra phía sau. Trong quá trình đó, cô không dám quay mặt về phía Tạ Phản, cố tình chọn hướng ngược lại để đưa đề cho người phía sau.

Nhưng cô đã để ý người ngồi bên phải rồi.

Anh ấy quay sang bên trái.

Vậy thì không có gì đâu nhỉ?

Cô không cần phải cố gắng giữ khoảng cách với Tạ Phản một cách vụng về như vậy.

Lần thi môn tiếp theo, lúc truyền đề, cô sẽ lợi dụng cơ hội này lén lút nhìn anh một cái.

Sau khi nhận đề, cô không để bản thân tiếp tục nghĩ về Tạ Phản, làm bài nghiêm túc quan trọng hơn, cô thực sự không thể đứng cuối cùng nữa.

Cô cẩn thận xem đề, làm bài, viết chữ đúng quy cách, khi tô phiếu trả lời cũng vô cùng nghiêm chỉnh.

Chỉ khoảng nửa tiếng trôi qua, khi cô vừa bắt đầu viết bài luận, Tạ Phản đã xách bài làm đứng dậy, đi đến phía trước đặt bài vào nơi thu bài, đút tay vào túi quần và bước ra khỏi cửa lớp.

Hơn nửa lớp nhìn anh, trong số đó có Tô Y Man.

Tốc độ làm bài quá nhanh.

Quan trọng là tỷ lệ chính xác lại cao nữa chứ, có phải thiên tài nào cũng giống anh, thiên phú khác biệt, người khác dù cố gắng thế nào cũng không đuổi kịp không?

Trong phòng học không có Tạ Phản, tinh thần Tô Y Man cũng chùng xuống nhưng bài tập vẫn phải làm cho tốt.

Cô điền hết tất cả các câu trả lời, kiểm tra lại hai lần taahtj cẩn thận, đợi đến khi chuông báo hết giờ vang lên mới nộp bài.

Cô kiểm tra lần cuối xem tên và lớp đã điền đúng chưa.

Lúc này, cô phát hiện, trong ô tên cô đã điền: Tạ Phản.

Tô Y Man vừa tự mắng mình bị thần kinh vừa gạch xóa hai chữ này đi, tô thành một cục đen sì, hoàn toàn không nhìn ra là chữ gì, rồi mới viết bù vào bên cạnh: Tô Y Man.

Bình Luận (0)
Comment