Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 48

Ga trải giường màu xám đậm có mùi nước giặt tươi mát và sạch sẽ, ngửi kỹ còn có thể ngửi thấy một chút mùi bạc hà.

Đó là mùi hương trên người Tạ Phản.

Tô Y Man như bị nghiện, vùi mặt vào chăn hít thở sâu.

Đêm hôm đó cô mơ thấy Tạ Phản.

Cô cưỡi trên người Tạ Phản, nhìn Tạ Phản vươn tay cởi cúc áo sơ mi đồng phục từ chiếc đầu tiên đến chiếc cuối cùng. Áo chưa cởi, cơ ngực săn chắc và vòng eo thon gọn nửa kín nửa hở.

Trong lúc cô còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra, tay cô đã chạm vào anh.

Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc tay cô s* s**ng thỏa thích từ trên xuống dưới. Sờ cơ ngực rồi, cả cơ múi mỏng anh để lộ ra khi chơi bóng cũng sờ.

Tạ Phản nhìn cô bằng đôi mắt đào hoa, khuôn mặt điển trai ghé sát cô, giọng nói như thôi miên: “A Man, sướng không?”

Tô Y Man tỉnh dậy.

Cô vừa vùi mặt vào gối mắng mình d*m đ*ng, vừa hối tiếc, nếu tỉnh muộn hơn một chút thì tốt, như vậy có thể sờ thêm chỗ khác rồi.

d*m đ*ng thì d*m đ*ng đi, khó khăn lắm mới mơ thấy anh một lần, không d*m đ*ng thì phí.

Rửa mặt xong là bảy giờ sáng, có người gõ cửa bên ngoài.

Tô Y Man đã thay quần áo xong, đi ra mở cửa.

Cô nhìn qua mắt mèo thấy người bên ngoài là Trữ Lực, nên không phòng bị, trực tiếp mở cửa.

“Anh Ph…” Lời Trữ Lực nghẹn lại trong cổ họng, vài giây sau mới hoàn hồn, kêu lên: “Đm! Cậu ngủ với anh Phản hả?”

Mặt Tô Y Man bừng cháy.

Cửa phòng bên cạnh mở ra, Tạ Phản đi tới, đá Trữ Lực một cái: “Nói bậy gì thế?”

Trữ Lực nhìn Tạ Phản, rồi nhìn Tô Y Man, cuối cùng xác nhận lại số phòng của hai người, vỗ ngực sợ hãi: “Hóa ra chỉ là đổi phòng thôi, may quá, may quá, không thì tôi đã báo cảnh sát rồi.”

Tạ Phản không hỏi hắn báo cảnh sát làm gì, hắn ta tự mình nói tiếp: “Báo cảnh sát bắt cậu dụ dỗ cưỡng h**p trẻ vị thành niên.”

Tạ Phản: “…”

Tô Y Man: “…”

Cuộc thi diễn ra rất thuận lợi, có Tạ Phản trong đội như có bug, dù tình huống tồi tệ đến mấy cũng có thể được anh cứu vãn.

Nhóm do Tạ Phản dẫn dắt không ngoài dự đoán đã giành được chức vô địch cho trường, khi Tô Y Man đứng bên cạnh anh, cùng nhau đón nhận vinh quang chung của họ, cô cảm thấy mọi sự vất vả cô đã bỏ ra đều xứng đáng.

Vé tàu cao tốc về Bắc Kinh là sáng mai, thầy giáo Vật lý dẫn đội đặt một nhà hàng, để buổi tối mọi người cùng đi ăn, coi như là một bữa tiệc ăn mừng nhỏ.

Tô Y Man không quen ai khác, vô thức đi sát bên cạnh Tạ Phản. Giữa bữa ăn cô nhận được một cuộc điện thoại, người gọi là mẹ cô. Cô đi ra ngoài nghe, mẹ hỏi thăm tình hình cuộc thi của cô, ăn ở Đàm Châu thế nào, rồi hỏi thời gian cụ thể về nhà ngày mai.

Gọi điện thoại xong, Tô Y Man đi vào nhà vệ sinh. Khi đi ra, cô nghe thấy tiếng cãi vã từ nhà vệ sinh nam đối diện, cô tò mò hé đầu nhìn.

Một người đàn ông trung niên say xỉn, cơ bắp vạm vỡ đang quậy phá, nhất quyết nói rằng ví tiền của mình bị mất trộm. Trong nhà vệ sinh ngoài ông ta ra chỉ còn một người nữa, người đó Tô Y Man còn nhận ra, là bạn cùng nhóm thi Vật lý lần này, tên hình như là Hạ Thần.

Hạ Thần tuy cao hơn gã say rượu, nhưng dáng người dong dỏng, rõ ràng không phải là đối thủ của gã say. Cậu ta cố gắng tránh gã say, nhưng gã say không buông tha, túm lấy cổ áo cậu ta định đánh người.

Tô Y Man thấy một chiếc ví rơi trên sàn gần cửa, nhặt lên trả lại cho gã say: “Ví của ông đây! Không phải cậu ấy trộm, ông buông cậu ấy ra.”

Gã say giật lấy, phản ứng đầu tiên không phải là mừng vì tìm lại được đồ, mà là chuyển hướng nghi ngờ sang Tô Y Man: “Là mày trộm đúng không!”

Ông ta uống quá nhiều rượu, nói chưa được mấy câu đã ợ rượu, mùi cực kỳ khó ngửi. Tô Y Man cau mày lùi lại, nhưng gã ta lại nắm lấy tóc cô, dùng chút sức kéo về phía sau, giọng điệu vô cùng hung hãn: “Mẹ mày! Mày biết tao là ai không, ngay cả đồ của tao mà cũng dám trộm, tao thấy mày chán sống rồi!”

Gã say ban đầu định đánh cô, lờ mờ thấy cô trông khá xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn dịu dàng thanh tú, làn da trắng nõn mịn màng, không biết nhéo vào có cảm giác thế nào.

“Ối, còn là một tiểu mỹ nhân nữa chứ.” Gã say cười d*m đ*ng, một bàn tay đầy vết chai sần định sờ mặt cô.

Sắp chạm vào thì gã say kêu thảm một tiếng.

Bàn tay bẩn thỉu đó bị Tạ Phản vừa kịp đến túm lấy bẻ ra ngoài, cổ tay suýt chút nữa bị vặn đứt. Kéo theo bàn tay kia đang túm tóc Tô Y Man cũng đau đến mức phải buông ra.

Sức tay Tạ Phản cực lớn, dễ dàng vặn ngược cổ tay gã ta, kéo gã đến bên bồn rửa tay ấn đầu xuống vòi nước, điều chỉnh nhiệt độ nước lạnh nhất, tốc độ nước lớn nhất.

Nước lạnh buốt xối thẳng vào đầu gã say, gã kêu la như lợn chọc tiết muốn đứng dậy, nhưng Tạ Phản tuy gầy sức lại rất mạnh, gã ta dù vùng vẫy thế nào cũng không đứng lên được.

“Say rồi thì tỉnh lại đi.” Giọng Tạ Phản lạnh lẽo vang lên: “Không muốn tỉnh thì ông đây giúp mày tỉnh!”

Gã say thật sự phục hoàn toàn, chưa từng thấy thằng con trai cấp ba nào khỏe như thế mà đánh người lại ác như thế. Đánh không lại, chỉ còn cách xin tha.

Tạ Phản buông gã ta ra, đi đến bên Tô Y Man nắm lấy cổ tay cô dẫn cô ra khỏi nhà vệ sinh nam.

Hạ Thần đi theo phía sau, nhìn cổ tay trắng nõn bị nắm của cô gái, đi tới cố ý chen vào giữa để tách hai người ra.

“Tô Y Man, vừa nãy cảm ơn cậu nhé.”

Hạ Thần nhìn cô: “Tóc cậu hình như bị lỏng rồi, có cần buộc lại không.”

Tô Y Man giơ tay sờ, quả thật tóc đuôi ngựa hơi lỏng. Một tay cô túm tóc lại, tháo dây buộc định buộc lại, vừa quấn được một vòng, dây buộc không chịu nổi sức nặng nữa “pặc” một tiếng đứt ra.

Cô vẫn giơ tay túm tóc, nhất thời không biết phải làm sao. Hạ Thần bước lại gần cô, sờ vào túi, lấy ra một chiếc dây buộc tóc màu nâu nhạt mới tinh chưa dùng: “Cậu dùng cái này đi.”

Tô Y Man khó hiểu: “Sao cậu lại mang theo dây buộc tóc vậy?”

“Thì, tình cờ có một cái.” Hạ Thần không nói gì thêm.

Do dự hai giây, Tô Y Man nhận lấy, buộc tóc lại. Cô không nhìn gương, buộc mù mà vẫn có thể buộc gọn gàng. Nhưng Hạ Thần lại thấy có gì đó không đúng, thực ra là vì cô xinh đẹp, đầu tròn, nên buộc kiểu gì cũng đẹp.

Hạ Thần cười, chân thành nói: “Cậu buộc tóc rất đẹp.”

Lần đầu tiên Tô Y Man nghe thấy có người nói như vậy. Cô hay buộc tóc vì xõa tóc vướng víu, tóc luôn che tầm nhìn, chưa từng nghĩ đến chuyện đẹp hay không.

“Cảm ơn.” Cô nói với Hạ Thần.

Tạ Phản đứng một bên lạnh lùng nhìn họ diễn xong màn này.

Quay lại phòng ăn, Tô Y Man mới phát hiện người ngồi bên cạnh cô đã là Hạ Thần.

Hạ Thần nhiệt tình dùng đũa công gắp thức ăn cho cô, trò chuyện vài câu rồi nhắc đến chuyện trước đây: “Không biết cậu còn nhớ không, hồi lớp 10 chúng ta học chung một lớp đấy.”

Tô Y Man thật sự không có ấn tượng, cô có ấn tượng rất nhạt về những chàng trai khác ngoài Tạ Phản.

“Thật sao? Tớ không nhớ rõ lắm, xin lỗi nhé.”

“Không sao, hồi đó cậu chỉ chuyên tâm học hành, ít kết bạn, không nhớ tớ là chuyện bình thường.” Hạ Thần nhận thấy cô thích ăn tôm, không ngừng gắp món đó cho cô: “Nhưng tớ có ấn tượng rất sâu về cậu, có lần tớ đi căn tin ăn, thẻ ăn vừa hết tiền, nhưng tớ đã lấy thức ăn rồi, nên ngại không dám trả lại. Hôm đó cậu vừa hay xếp sau tớ, đã quẹt thẻ thay tớ.”

Hạ Thần cười lên có hai cái lúm đồng tiền xinh xắn: “Rồi tớ định trả lại tiền cho cậu thì cậu đã đi xa rồi. Chuyện này tớ vẫn luôn nhớ đấy, nếu hôm nào cậu rảnh, tớ mời cậu đi ăn nhé, coi như là cảm ơn cậu.”

Chuyện đó Tô Y Man đã quên từ lâu, dung lượng não của cô lớn, nhưng bên trong toàn chứa đề thi và Tạ Phản.

“Không cần đâu, món ăn ở căn tin vốn dĩ rất rẻ, không tốn bao nhiêu tiền.”

Cô sợ mình nói chuyện với Hạ Thần như vậy sẽ khiến Tạ Phản hiểu lầm nên sau đó cô cố gắng giữ khoảng cách với cậu ta, cũng không ăn thêm món nào cậu ta gắp cho nữa.

Lén nhìn Tạ Phản bên trái, anh không có phản ứng gì, vẫn thản nhiên trò chuyện với bạn bè, như thể hoàn toàn không để ý cô và Hạ Thần đã nói gì.

Kết thúc bữa tiệc trở về khách sạn, sáng mai sẽ về Kinh Thành, Tô Y Man dọn dẹp lại quần áo mang theo. Nhớ lại hai ngày ở Đàm Châu, cô luôn có cơ hội ở bên Tạ Phản và những cơ hội này là do cô đánh đổi bằng thành tích mà có được.

Tất cả những gì cô đã làm đều có ý nghĩa, nên cô không thể dừng lại. Cô phải duy trì trạng thái này cho đến kỳ thi đại học, rồi thi đỗ vào cùng một trường đại học với Tạ Phản.

Đến lúc đó, cô sẽ tỏ tình với anh.

Bất kể có bị từ chối hay không vì đã cố gắng hết sức rồi, nên không cần hỏi về kết quả.

Tô Y Man dọn xong vali, nghe thấy tiếng gõ cửa, cô đi ra mở.

Tạ Phản nhìn kiểu tóc đuôi ngựa cô đang buộc, rất tốt, vẫn đang dùng dây buộc tóc của gã con trai kia.

Anh bỗng dưng bực bội, móc một chiếc dây buộc tóc từ túi ra đưa cho cô: “Dùng cái này đi.”

Một chiếc dây buộc tóc màu đen, kiểu dáng đơn giản nhất và không bao giờ lỗi mốt, giống chiếc cô làm đứt.

Tim Tô Y Man đập nhanh hơn một chút, không nhận: “Sao thế?”

Tạ Phản trực tiếp đưa tay ra phía sau đầu cô, không nói một lời, tháo chiếc dây buộc tóc cô đang dùng xuống.

Hành động của anh quá đột ngột, Tô Y Man không dám phản kháng, chỉ ngẩn ngơ đứng tại chỗ. Tóc cô luôn được chăm sóc rất tốt, mềm mượt và đen nhánh, lại nhiều, xõa xuống sau lưng và vai như lụa.

Khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn của cô gái được tôn lên vẻ mềm mại hơn, thuần khiết đến không thể tả.

Cô chưa từng xõa tóc trước mặt Tạ Phản, đột nhiên hơi căng thẳng, lúng túng đưa lọn tóc bên má phải ra sau tai, một tay chụp lấy chiếc dây buộc tóc trong tay anh: “Em biết rồi, em sẽ dùng.”

Ánh đèn trong phòng chiếu xuống tóc cô một lớp ánh sáng vàng mờ ảo, khiến cô đẹp một cách phi thực.

Tạ Phản có vài giây thẫn thờ, nhanh chóng đè nén cảm xúc kỳ lạ không rõ ràng đó xuống, đi vào phòng tắm ném chiếc dây buộc tóc của Hạ Thần vào bồn cầu, nhấn nút xả nước.

Tô Y Man đứng bên ngoài nhìn thấy, táo bạo nghĩ, Tạ Phản làm chuyện kỳ lạ như vậy, có phải vì thích cô một chút không?

Tạ Phản đi ra, không giải thích một lời nào về hành động của mình, ngược lại còn được đà lấn tới nói: “Sau này đừng tùy tiện lấy đồ người khác cho.”

Tô Y Man nhìn chiếc dây buộc tóc anh vừa đưa đang nắm chặt trong lòng bàn tay.

Ngẩng đầu lên, vừa định nói thì bắt gặp ánh mắt anh, tim cô thắt lại, những lời định nói đều quên hết.

Tạ Phản giơ tay xoa tóc cô một cái, tiếp lời vừa rồi: “Trừ đồ của tôi.”

Bình Luận (0)
Comment