Tô Y Man quyết định điều chỉnh lịch sinh hoạt của mình thành mười hai rưỡi đêm đi ngủ.
Kiên trì được vài ngày, cô phát hiện ra cũng có lợi, ban ngày sẽ không còn buồn ngủ và thỉnh thoảng ngủ gật nữa.
Đến ngày khởi hành đi Đàm Châu, mẹ bỏ vào túi cô mấy chai dầu gió, nước hoa, nói rằng miền Nam có nhiều muỗi, bị cắn một cái không phải chuyện đùa, phải nhớ thoa thuốc.
Lão Phàn hôm đó có việc, chỉ có thầy giáo Vật lý dẫn đội.
Trường đã đặt sẵn vé tàu cao tốc, chỗ của Tô Y Man ngồi cạnh Trữ Lực, cách Tạ Phản một người và một lối đi. Đến ga tiếp theo có khá nhiều khách lên, một cô gái khoảng hai mươi tuổi mặc quần soóc nóng bỏng vừa bước tới đã chú ý đến Tạ Phản, nhìn số ghế trên vé tàu, cô liền thầm niệm một câu “cảm ơn trời đất”.
Kéo vali đến, cô gái càng đến gần Tạ Phản, tiếng “chết tiệt” trong lòng cô càng kêu to hơn.
Đẹp trai quá mức rồi! Trông vẫn còn là học sinh, hoặc là học sinh cấp ba hoặc là sinh viên đại học.
Tại sao ở trường cô lại chưa từng thấy cực phẩm như thế này bao giờ?
Cô gái dừng lại bên cạnh Tạ Phản, vừa mở miệng, giọng nói không tự chủ được ngọt hơn bình thường hai phần: “Xin chào, bạn có thể giúp tôi đặt vali lên không, nặng quá tôi không nhấc nổi.”
Tạ Phản đang chơi game trên điện thoại, nghe vậy mí mắt cũng không nhấc lên, vì không muốn gián đoạn trò chơi nên sai người bên kia lối đi: “Trữ Lực, giúp người ta đặt hành lý đi.”
Anh không sẵn lòng tiếp chuyện người đẹp, nhưng Trữ Lực lại sẵn lòng, mặt mày hớn hở đến tỏ vẻ ga lăng.
Cô gái hơi thất vọng, nhưng không nản lòng, nhìn đôi chân dài đầy cuốn hút Tạ Phản đang tùy ý dang ra, cũng không bảo anh nhường sang một bên, trực tiếp cọ xát vào chân anh để đi vào bên trong.
Tạ Phản nhíu mày, hứng thú chơi game liên tục bị gián đoạn, anh mất kiên nhẫn, đứng dậy tránh hẳn cô gái đó, một tay nhấc cổ áo Trữ Lực vừa ngồi xuống: “Đổi chỗ.”
Mặt cô gái cứng đờ, Trữ Lực cười toe toét, đã nghĩ đến lát nữa sẽ xin WeChat người đẹp thế nào rồi.
Tô Y Man cúi đầu, khóe mắt thấy Tạ Phản ngồi xuống bên cạnh cô.
Trường đặt là ghế hạng hai, khoảng cách giữa các hàng ghế trước và sau không lớn lắm. Hai chân Tạ Phản như không có chỗ để mà dang ra, một bên chạm vào chân cô.
Lòng Tô Y Man ngứa ngáy, vừa cảm thấy căng thẳng, vừa không nỡ rụt chân vào, luôn giả vờ như không hề để ý, giữ nguyên vị trí.
Cô cảm thấy hơi tê tê ở chân, dần dần cả người đều cảm thấy tê.
Đợi Tạ Phản chơi xong một ván game, có chút thời gian rảnh, cô lấy ra một chai thuốc Đông y đã sắc sẵn từ trong túi, đưa về phía anh.
Tạ Phản ngước mắt nhìn cô.
“Cái này giúp tỉnh táo đầu óc.” Tô Y Man nói như một người bán thuốc: “Coi như là một loại thực phẩm bổ dưỡng đi, em uống thấy hiệu quả khá tốt, mà cũng không có tác dụng phụ, anh có muốn uống thử không?”
“Tỉnh táo đầu óc?” Tạ Phản kéo dài âm lặp lại bốn chữ này, cười một tiếng: “Vậy là để bổ não cho tôi à?”
“…”
Mặc dù Tô Y Man quả thực là vì anh nói lý do thi không tốt là do não bị ngu đi nên cô mới nghĩ đến việc mang thuốc Đông y cho anh uống nhưng cô không hề thật sự có ý nghĩ anh cần bổ não.
“Đây chỉ là thực phẩm bổ dưỡng rất bình thường thôi…” Tô Y Man thu đồ về: “Nếu anh không muốn uống thì thôi.”
Tạ Phản lại lấy chai thuốc, vặn nắp uống vài ngụm. Vị thuốc hơi đắng lẫn chua, thực sự không thể gọi là dễ uống. Anh uống hết chỗ còn lại một hơi, nhíu mày.
Tiếp theo Tô Y Man lấy ra một cái lọ thủy tinh trong suốt, bên trong đựng kẹo cứng vị trái cây bọc trong giấy bóng kính nhiều màu. Cô đổ một viên vào lòng bàn tay, đưa cho anh:
“Hơi đắng, anh có muốn ăn một viên kẹo không?”
Tạ Phản nhìn cô một lúc, lấy viên kẹo, xé giấy bọc. Nhưng anh không ăn, mà ghé sát Tô Y Man, một tay giữ gáy cô, tay kia nhét viên kẹo vào miệng cô.
Tô Y Man như bị điểm huyệt, mắt không dám cử động.
Tạ Phản cố ý, mặt anh rất gần cô, để giọng nói kề sát cô: “Kẹo ngọt không, A Man?”
Bên kia lối đi, cô gái tóc dài xoăn sóng lớn nhìn trộm bên này mấy lần. Nhận thấy bầu không khí kỳ lạ và mập mờ giữa Tạ Phản và Tô Y Man, cô hỏi người bên cạnh vẫn luôn tìm cách xin WeChat cô: “Hai người đó đang hẹn hò à?”
Trữ Lực nhìn qua, thấy Tô Y Man đỏ tai, gục xuống bàn nhỏ làm bài tập, Tạ Phản cũng đang làm việc riêng, cầm điện thoại trả lời tin nhắn.
“Chỉ là bạn học bình thường thôi, không hẹn hò.” Trữ Lực khá thân với Tạ Phản, đại khái hiểu rõ tình hình gia đình Tạ Phản, biết Tô Y Man và anh là không thể.
Trữ Lực xin WeChat không thành, định lấy điện thoại về, cô gái kia lại hối hận, quét mã QR trên màn hình cậu, nói: “Lát nữa làm phiền cậu đẩy WeChat của bạn cậu cho tôi nhé.”
“Được thôi, không vấn đề gì.” Trữ Lực đồng ý, dù sao đây cũng không phải lần đầu tiên cậu gặp chuyện này. Chỉ cần có Tạ Phản, thì chín phần mười cậu sẽ bị bị những cô gái đó coi là bàn đạp mà giẫm lên để tiếp cận Tạ Phản.
Chuyện xảy ra quá nhiều, cậu không để tâm nữa, dù sao ai cũng có thể thấy sự khác biệt giữa Tạ Phản và người như cậu chính là sự khác biệt giữa Ferrari và máy kéo.
Cô gái nhận được danh thiếp của Tạ Phản, lập tức mở ra gửi lời mời kết bạn ngay.
Cách một lối đi, Tạ Phản nhìn thấy lời mời kết bạn, cũng nhìn thấy bức ảnh cô ta chỉnh sửa không quá đáng khoe eo thon.
Nếu là trước đây, Tạ Phản thật sự sẽ nói chuyện vài câu với người ta lúc rảnh rỗi.
Nhưng anh nhìn cô gái nhỏ bên cạnh mình, người ngay cả trên tàu cao tốc cũng không quên chăm chỉ giải bài tập.
Ánh mắt thu về, ngón tay di chuyển xuống, nhấp vào “Thêm vào danh sách đen”.
Ngay sau đó, mở cài đặt, tắt tất cả các phương thức có thể thêm anh làm bạn bè.
Tàu cao tốc chạy ổn định về phía Nam, dừng lại vài phút ngắn ngủi ở một vài ga giữa đường.
Tô Y Man dễ buồn ngủ trên xe, mí mắt đánh nhau mấy lần. Cô là người không chịu thua, đặc biệt sau khi gặp Tạ Phản, tinh thần chiến đấu càng được k*ch th*ch hoàn toàn. Cô có thể ngồi cùng một chuyến tàu với Tạ Phản, đi đến cùng một địa điểm, tất cả đều nhờ vào sự nỗ lực của cô. Đã đi đến bước này rồi, cô càng không thể lơ là bản thân.
Cô gắng gượng không để mình ngủ gục, cho đến khi cố hết sức đến giới hạn, mí mắt nhắm nghiền, ý chí cuối cùng cũng thua trước cơn buồn ngủ.
Đầu cô gục xuống, suýt đập vào bàn, nhưng có một bàn tay đỡ lấy trán cô. Cô hoàn toàn không hay biết, cũng không tỉnh lại, ngủ rất say.
Tạ Phản nhìn gáy cô gái. Đầu cô rất tròn, buộc tóc đuôi ngựa rất đẹp. Tóc nhiều và dày, dây thun đen chỉ cần quấn hai vòng là đã giữ chặt được.
Sợ cô cúi đầu sẽ ngủ không thoải mái, Tạ Phản đỡ vai cô, ôm cô vào lòng. Sau đó anh không buông tay, một cánh tay luôn ôm lấy cô, tìm một vị trí thoải mái hơn để tựa vào một cách lười biếng, cầm điện thoại mở ván game thứ hai.
Cô gái ngồi cạnh Trữ Lực nhìn thấy, ra hiệu cho Trữ Lực cũng nhìn, nói với giọng đầy châm chọc: “Quan hệ bạn học bình thường cũng có thể ôm ấp nhau được à?”
Trữ Lực cười, dùng điện thoại cạch cạch chụp vài tấm ảnh hai người, sau đó gửi vào nhóm chat của mấy anh em.
[Thấy chưa, tốc độ cưa gái của anh Phản nhà mình, xem tụi bây có phục không?]
Rất nhanh, bên dưới tin nhắn tràn màn hình.
[Trương Ngạn:[Phục rồi.]
[Nhiễm Uy: Phục rồi.]
[Kỷ Hồng Sâm: Phục rồi.]
…
Sáu giờ tối đến ga, Tạ Phản gọi Tô Y Man dậy.
Tô Y Man r*n r* một tiếng thoải mái trong lòng anh, còn muốn vươn vai. Đợi đến khi ý thức dần trở lại, cô ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt Tạ Phản.
Cô giật mình như điện giật đứng thẳng dậy khỏi lòng anh, cô nghĩ chắc chắn là do mình chủ động lao vào lòng anh, dù sao cô thèm muốn anh cũng không phải ngày một ngày hai rồi.
Hơn nữa vừa nãy, tay cô còn nắm chặt áo sơ mi đồng phục của anh.
“Xin lỗi nhé…” Cô bối rối xin lỗi: “Em không biết mình đã ngủ quên lúc nào, cũng không biết sao lại nằm trong lòng anh nữa…”
Giọng cô nhỏ dần: “Thật sự xin lỗi.”
Tạ Phản cười rất nhạt, đứng dậy lấy vali của cô từ trên giá hành lý xuống, không để cô nhận lấy, cùng với vali của anh đẩy đi về phía trước: “Vậy bồi thường thế nào đây?”
“Hả?” Tô Y Man nhẹ nhàng xách túi đi theo sau anh.
Tạ Phản nghiêng đầu nhìn cô một cái, ý tứ trêu chọc rõ ràng: “Hôm nào đó phải tìm thời gian để ôm lại một cái mới được.”
“…”
Thầy giáo dẫn đội đưa cả đoàn đến khách sạn, tất cả ở cùng một tầng, phòng đôi tiêu chuẩn giống nhau. Mỗi lần Tạ Phản đại diện trường đi thi chưa bao giờ làm gì đặc biệt, không hề kén chọn điều kiện, đặt phòng nào thì anh ở phòng đó.
Khi chia phòng, Tô Y Man để ý thấy chìa khóa phòng Tạ Phản cầm có ghi ba số “406”. Cô nhanh chân nhìn chằm chằm chìa khóa phòng “407” trước khi những người khác chọn phòng, cố gắng bình tĩnh nhưng thực ra hơi hoảng loạn.
Đội Vật lý đi thi lần này chỉ có cô là con gái, thầy dẫn đội cân nhắc điều này, nói: “Tô Y Man, em ở phòng 312 đi, phòng này điều kiện tốt hơn một chút, em là con gái sẽ tiện hơn.”
Tô Y Man nóng đầu, nhanh chóng nói một lý do: “Không, không, không, em thích ở phòng có điều kiện kém hơn, nếu không em sẽ khó chịu cả người.”
Hiện trường im lặng một lúc, nhiều người nhìn cô với vẻ thích thú.
Tô Y Man im miệng không nói nữa.
Chỉ có cô và Tạ Phản là ở tầng 4.
Đạt được mục đích, cô lén lút mím môi cười mấy lần. Kéo vali đến phòng 407, quẹt thẻ vào phòng.
Cô đặt thẻ vào khe từ, đèn trong phòng sáng lên, cô vừa kéo vali đi vào, trước mắt đột nhiên một sinh vật không rõ to bằng nửa con chuột băng qua.
Tô Y Man sợ hãi hét to, hốt hoảng vặn tay nắm cửa chạy ra ngoài, lao đầu vào lòng một người.
Ngửi thấy mùi bạc hà rất nhạt trên người anh, Tô Y Man đã biết là ai rồi. Cô không muốn buông tay, nhưng buộc phải buông, còn phải lùi lại hai bước. Nếu không, lúc nãy ăn đậu hũ anh là vô ý, ôm tiếp sẽ thành cố ý rồi.
“Xin lỗi.” Cô xin lỗi: “Em không nhìn rõ.”
Cô sợ hãi thứ vừa nhìn thấy trong phòng đến tái mặt, người vẫn hơi run rẩy, đồng tử màu nhạt trông yếu ớt hơn bình thường.
Tạ Phản đẩy cửa nhìn vào phòng, hỏi cô: “Thấy gì rồi?”
“Là côn trùng, cụ thể là gì em cũng không biết, tóm lại là to lắm, đáng sợ quá.” Tô Y Man trời sinh đã sợ các loại côn trùng, vừa nghĩ đến đã nổi da gà.
“Chắc là gián.” Tạ Phản kết luận.
“Gián? Gián to như thế á?”
“Khí hậu ở đây ẩm ướt nóng, khá thích hợp cho gián sinh sống nên kích thước sẽ lớn hơn một chút.”
Môi Tô Y Man sợ đến tái nhợt, hoàn toàn không dám bước lại gần căn phòng đó thêm một bước: “Vậy, vậy… vậy phải làm sao bây giờ?”
Tạ Phản khoanh tay dựa vào tường, nhìn vào phòng, rồi nhìn lại cô: “Hay là, em ở phòng tôi đi?”
“Đổi phòng sao?”
“Không!” Tạ Phản nổi hứng trêu chọc, nói một cách bình thản: “Tôi cũng sợ gián.”
“…”
“Nên có lẽ chúng ta phải ở chung một phòng rồi.”
“…………”
––––––––––––––—
(*) Tác giả có lời muốn nói:
Anh Phản vẫn còn kiềm chế, nếu không anh ấy đã nói là: “Chúng ta phải ngủ chung một giường rồi.”