Vài ngày sau là Tết Nguyên Đán, Tô Y Man cùng em trai kê ghế ra dán câu đối trước cửa, trong nhà Nhữ Trân đang làm bữa cơm tất niên, mùi thơm thoang thoảng bay ra. Em trai háu ăn, chạy đến lấy một cái cánh gà sốt coca từ đĩa đứng ăn, Nhữ Trân vừa cười cậu bé là một con mèo tham ăn, vừa rút khăn giấy lau vết nước sốt dính trên mặt cậu.
Ba người trong gia đình ngồi cùng nhau xem Xuân Vãn và ăn cơm. Dù ít người, và em trai lại không chịu nói chuyện, nhưng chỉ cần họ ở bên nhau là đã rất rộn ràng.
Tô Y Man nhận được một vài tin nhắn chúc mừng năm mới gửi hàng loạt từ bạn bè, nhìn là biết rất xã giao, cô cũng tìm một lời chúc xã giao để trả lời.
Trả lời xong hết, ngón tay di chuyển đến vị trí ghim, mắt nhìn chằm chằm vào hai chữ “Tạ Phản” rất lâu, phân vân không biết có nên gửi một tin nhắn cho anh không.
Dù sao đây cũng là ngày lễ quan trọng nhất trong năm.
Nhưng nếu gửi quá riêng tư cô lại lo lắng sẽ để lộ tâm tư của mình.
Tô Y Man nghĩ ra một cách, cô dựa theo một số lời chúc Tết gửi hàng loạt, soạn ra một tin nhắn tương tự:
[Pháo hoa] Đêm Giao thừa là điểm kết thúc của năm cũ [Tạm biệt]
Đêm Giao thừa là khởi đầu của năm mới [Vỗ tay]
Trong ngày tốt lành tiễn cũ đón mới này [Mặt trời][Hoa hồng][Ăn mừng][Ăn mừng][Ăn mừng]
Chân thành chúc bạn [Chắp tay][Chắp tay][Chắp tay]
Đón Giao thừa gặp may mắn, Năm mới có đại hỷ, mỗi ngày đều vui vẻ!
Chúc mừng năm mới! Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây đều vui vẻ, hạnh phúc! Mọi tai ương đều sẽ tránh xa bạn, mọi hạnh phúc sẽ đến với bạn!! [Chắp tay][Chắp tay][Chắp tay][Hoa hồng][Ăn mừng][Ăn mừng]
Soạn xong, xác nhận không có lỗi chính tả và chỗ nào không phù hợp, cô hít một hơi sâu, nhấn Gửi.
Trong căn biệt thự rộng lớn chỉ có một mình Tạ Phản.
Tạ Hồng Chấn và Hoàng Nhuế đã đi ngoại tỉnh, tất cả người làm đều về nhà đoàn tụ với gia đình. Trên bàn ăn bày một mâm cơm tất niên, Tạ Phản ngồi xuống ăn vài miếng một mình.
Quá buồn chán, anh mở TV trong phòng khách, gọi điện thoại cho Trương Ngạn và Kỷ Hồng Sâm cùng mấy tên khác lên mạng chơi game.
Dù gọi cho ai, câu trả lời cũng gần như nhau: “Không phải chứ anh Phản, Tết nhất ai còn chơi game. Không nói chuyện với cậu nữa, mẹ tôi gọi ra ăn cơm tất niên rồi.”
Tạ Phản ném điện thoại lên bàn, thân máy trượt về phía trước một đoạn rồi dừng lại. Anh đứng dậy, lấy một chai soda trong tủ lạnh, cầm trên tay, khi đi về phía phòng khách thì dùng ngón trỏ hơi dùng lực bẻ bật nắp.
Điện thoại trên bàn trà reo vài tiếng, anh ngửa cổ uống hết nửa chai soda, đặt xuống, cầm điện thoại lên thấy cơ bản đều là lời chúc mừng năm mới từ những cô gái theo đuổi anh một cách lộ liễu hoặc ngầm. Tất cả đều là tin nhắn mà họ gửi riêng cho anh, không phải tin nhắn gửi hàng loạt bởi vì nội dung quá mờ ám, mượn cái cớ năm mới để bày tỏ tình cảm với anh.
Anh uống thêm vài ngụm soda, không mấy quan tâm lướt qua vài tin nhắn.
[Anh Tạ Phản, chúc mừng năm mới. Năm mới, em hy vọng em sẽ có cơ hội tìm hiểu sâu hơn về anh.]
[Tạ Phản, năm mới đại cát nhé, không biết bây giờ cậu đang làm gì, dù sao thì tớ đang nhớ cậu. Cậu có thể nghĩ về tớ một chút không? Trong ngày lễ tốt đẹp này.]
[Chúc mừng năm mới nhé anh Tạ Phản. Em vừa đi bắn pháo hoa, còn cầu nguyện với bầu trời nữa. Anh có biết đó là gì không? Tối nay vào giấc mơ của em thì em sẽ nói cho anh biết.]
Những tin nhắn kiểu này Tạ Phản đã thấy nhiều, đến mức lười cả châm chọc. Anh ném điện thoại về lại bàn, cầm tay cầm game lên, định chơi một game độc lập mới ra mắt.
Đang chơi đến đoạn gay cấn, điện thoại sáng lên, anh hơi cúi mắt, thấy tin nhắn đến từ “Mèo biết bay”.
Anh lập tức ném tay cầm xuống, cầm điện thoại lên, mở tin nhắn.
Là tin nhắn gửi hàng loạt.
Không phải gửi riêng cho anh, mà rõ ràng là lời chúc xã giao gửi hàng loạt.
Tạ Phản hơi nhướng mày, khẽ cười khẩy.
Chưa từng có ai dám gửi tin nhắn hàng loạt qua loa cho anh như vậy.
Ban đầu anh không định quan tâm, cầm tay cầm lên định chơi tiếp. Nhưng chưa đầy hai giây lại đặt xuống, mở điện thoại, sao chép nguyên xi tin nhắn Tô Y Man đã gửi, rồi gửi lại cho cô.
Tô Y Man cùng em trai xuống lầu chơi pháo tép, cố ý mua loại pháo có tiếng nổ rất nhỏ, vì chỉ cần lớn hơn một chút là sẽ thu hút bảo vệ đến, nhắc nhở họ không được đốt pháo ở đây.
Chơi xong về nhà, Nhữ Trân dẫn Tô Kỳ Duệ đi rửa mặt, dỗ cậu bé ngủ. Tô Y Man nhìn đồng hồ thấy còn sớm, tìm trong giá sách mấy bộ đề thi.
Làm xong một bộ đề Toán, cô cho phép bản thân nghỉ ngơi một lát, xem điện thoại.
Điều đầu tiên đập vào mắt là tin nhắn Tạ Phản gửi đến.
Chắc là anh gửi hàng loạt, còn sao chép trực tiếp nội dung của cô, ngay cả một biểu tượng cảm xúc cũng không thay đổi.
Tin nhắn gửi hàng loạt kiểu này thường không cần trả lời. Tô Y Man đặt điện thoại xuống, chỉ cho phép bản thân thất vọng một chút, rồi nhanh chóng lấy lại tinh thần tiếp tục làm bài tập.
–
Kỳ nghỉ đông kết thúc, thời gian sau khi khai giảng trôi qua rất nhanh. Chỉ còn nửa năm nữa là đến năm lớp 12 nên cảm giác cấp bách ngày càng tăng.
Kể từ khi lọt vào top 10 của lớp, Tô Y Man không hề lơ là, ngược lại còn nỗ lực hơn trước, mỗi ngày cô muốn tận dụng cả lúc ăn cơm cũng phải cầm điện thoại nhẩm từ vựng.
Lý Hân ngồi đối diện nhìn thấy cô cùng ngưỡng mộ nghị lực của cô: “Y Man, cậu chăm học quá vậy, còn để người khác sống nữa không chứ. Thật ra thành tích của cậu bây giờ đã chắc chắn vào 985 rồi, không cần phải cố gắng đến mức này đâu.”
Tô Y Man đương nhiên không thể nói mục đích thực sự của việc cô chăm học như vậy, nên dùng lý do khác để thoái thác.
Các kỳ thi ngày càng thường xuyên hơn, sau này gần như cứ nửa tháng lại có một kỳ thi lớn. Việc cải thiện thành tích trở nên khó khăn hơn, các môn Tự nhiên khác với các môn Xã hội, các môn Xã hội chỉ cần cố gắng là chắc chắn sẽ có thành tích, còn các môn Tự nhiên ngoài nỗ lực còn cần cả năng khiếu.
Cô thường xuyên gặp khó khăn với một số bài tập Toán, Lý, Hóa, Sinh, dù thế nào cũng không tìm ra cách giải, như thể đang ở trong một ngõ cụt, thậm chí nhìn đáp án cũng không hiểu tại sao lại giải như vậy.
Lúc này, trong lòng lại nhen nhóm một ngọn lửa nhỏ, nghĩ xem có nên đi hỏi Tạ Phản không.
Không chỉ học sinh trong lớp, ngay cả học sinh lớp ngoài đôi khi cũng chạy đến hỏi bài anh.
Nếu anh vui, anh sẽ cầm bút viết vài bước giải lên giấy nháp, nói vài câu khiến người ta bừng tỉnh. Nếu không vui, anh sẽ quát người ta đi bằng câu “Không thấy tôi đang bận à”.
Tô Y Man ngẩng đầu khỏi đề thi nhìn Tạ Phản cách cô một chỗ ngồi. Xung quanh chỗ anh đang tụ tập vài cô gái, lấy cớ hỏi bài để nói chuyện gì đó với anh. Hôm nay tâm trạng anh có vẻ tốt, nên khi nghe thấy điều gì đó, anh sẽ rất nể tình nhếch mép cười một cái, mặc dù nụ cười đó rất nhạt nhẽo đến mức có thể bỏ qua, và trong mắt anh không hề có chút ý cười nào.
Tưởng Duyệt Phù từ ngoài đi vào, bây giờ cô không dám thể hiện bất kỳ biểu cảm hung dữ nào nữa, sợ Tạ Phản sẽ chán ghét, nên chỉ khẽ cảnh cáo những cô gái đó bằng ánh mắt.
Mấy cô gái đó không sợ cô, vẫn tiếp tục nói chuyện với Tạ Phản, chỉ đến khi chuông báo chuẩn bị reo họ mới miễn cưỡng quay về lớp mình.
Tô Y Man nhìn lại bài Hóa học đã làm khó cô suốt mười phút.
Thật sự rất khó.
Nhưng cô không dám hỏi Tạ Phản vừa đúng lúc tiết này là tiết tự học Hóa, thầy giáo môn Hóa với mái tóc chỉ còn vài sợi đang đi đi lại lại trong lớp, thỉnh thoảng giúp đỡ học sinh làm bài tập.
Tô Y Man đợi thầy đi đến chỗ mình, lịch sự gọi thầy lại nhờ giảng giúp bài tập vừa rồi.
Kết quả thầy Hóa nhìn một lúc, cuối cùng đưa ra một câu: “Bài này đúng là khó thật.”
Rồi quay sang nói với người đang lơ đãng quay bút: “Tạ Phản, em qua đây, xem bài này đi.”
Tô Y Man: “…”
–––––––––––––
(*) Tác giả có lời muốn nói:
Tô Y Man: Nếu em dám hỏi anh ấy, thầy nghĩ em còn hỏi thầy không?
[Ghi chú] Tin nhắn chúc mừng năm mới trong chương này có tham khảo tin nhắn gửi hàng loạt.