Tô Y Man cũng nhìn theo. Bình thường cô ít lên diễn đàn, mỗi lần lên đều là để tìm kiếm thông tin về Tạ Phản. Cô từng đọc vài bài phân tích gia thế của anh. Mọi người đều biết anh có lai lịch lớn, nhưng dù có tìm tòi thế nào cũng không thể đào ra được “lá bài” thực sự của gia tộc họ Tạ là gì, rốt cuộc đã đạt đến vị trí nào.
Chính vì quá mức bí ẩn nên càng khiến người ta bất an.
Nhưng dù thế nào, cô vẫn không thể ngừng thích Tạ Phản. Chỉ cần có anh ở đó, ánh mắt cô sẽ bị anh thu hút, ngay cả pháo hoa rực rỡ đến mấy cũng phải lu mờ trước anh.
Các xiên nướng đã chín được bày đầy trên bàn. Hơn chục người ngồi quanh, nói đủ thứ chuyện ồn ào dưới khung cảnh pháo hoa không ngừng bay lên, nở rộ rồi lại tan biến.
“Gần mười giờ rồi…” Kỷ Hồng Sâm nhìn điện thoại mấy lần. “Trường mình cũng hay thật, bảo là gửi bảng điểm vào nhóm trước Tết Nguyên đán, đúng là biết cách làm mọi người bực bội vào một dịp lễ đẹp đẽ mà.”
Trương Ngạn thích hóng hớt, vui vẻ đề nghị: “Vì mọi người đã tụ tập ở đây, chi bằng đoán xem lần này ai là người đứng đầu lớp chúng ta đi?”
Lập tức có người “khịt” cậu ta: “Cậu rảnh quá à? Coi Tạ Phản là người chết chắc?”
Một nữ sinh khác nói: “Đúng đó, cậu chi bằng đoán xem ai đứng cuối cùng thì hơn.”
Vương Thiều Nghiên đã nhịn khá lâu, lúc này mới tìm được cơ hội cười mỉa mai: “Cái này chắc cũng không có gì hồi hộp đâu nhỉ.”
Một số người bắt đầu nhìn Tô Y Man. Trong lớp chuyên quy tụ nhiều nhân tài, thành tích của Tô Y Man cải thiện rất khó khăn, có vài lần thi tháng cô đều đứng cuối.
Cô lo lắng nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ bị loại khỏi lớp trọng điểm khi chia lớp khối 12 vì vậy cô đã chăm chỉ hơn trước, không dám lãng phí một chút thời gian nào. Nếu không phải có Tạ Phản ở đây hôm nay cô đã không ra ngoài chơi.
Nghe ra sự mỉa mai trong lời nói của Vương Thiều Nghiên, cô không có thực lực để phản bác, chỉ biết cúi đầu im lặng. Tạ Phản ngồi ở vị trí đối diện chéo cô, thản nhiên vắt chân chơi điện thoại, dường như không nghe thấy mọi người đang nói chuyện gì.
Kỷ Hồng Sâm không chịu được: “Vương Thiều Nghiên, cậu bớt nói giọng mỉa mai đi. Cậu đâu phải người lớp mình, cậu có tư cách gì mà nói người khác ở đây chứ.”
“Có câu “thà làm đầu gà còn hơn làm đuôi phượng”, chẳng lẽ cậu không biết sao?” Vương Thiều Nghiên luôn rất tự tin. “Dù tớ ở lớp thường, nhưng thành tích luôn nằm trong top ba đấy nhé. Tô Y Man thường xuyên đứng cuối lớp các cậu, cứ đà này, năm sau lên lớp 12 cô ta phải nhường chỗ cho tớ rồi.”
Vẫn là Kỷ Hồng Sâm đáp lại cô ta: “Cậu mơ đẹp đấy, thành tích của Y Man vẫn luôn tiến bộ, không đời nào phải nhường chỗ cho cậu đâu.”
“Thật sao? Vậy chúng ta cứ chờ xem nhé.” Vương Thiều Nghiên cắn một miếng rau nướng: “Vừa hay đêm nay có điểm luôn.”
Sau câu nói này của cô ta, như để chứng minh, điện thoại của rất nhiều người ở đó gần như đồng thời vang lên một tiếng chuông.
Mọi người đoán được nội dung của tiếng chuông đó là gì, rất nhiều người nóng lòng mở nhóm lớp ra xem. Đầu tiên tìm vị trí của mình, sau đó nhìn tên Tạ Phản ở hàng đầu, cuối cùng, không hẹn mà cùng, bắt đầu tìm tên Tô Y Man.
Vương Thiều Nghiên kích động rướn cổ nhìn vào điện thoại của cô bạn thân bên cạnh.
Sau năm giây im lặng kéo dài, Trương Ngạn là người đầu tiên chửi thề một tiếng “Mẹ kiếp!” rồi kích động đập đùi đứng dậy: “Tô Y Man, cậu đỉnh quá, lọt vào top mười rồi.”
Lúc này Tô Y Man mới dám nhìn điện thoại.
Trên bảng điểm, sau vị trí thứ mười là cái tên: Tô Y Man.
Giữa cô và người đứng đầu, Tạ Phản, chỉ còn cách nhau có 8 bậc nữa mà thôi.
Cô đang ngày càng gần anh hơn.
Rất nhiều người khen cô giỏi, hỏi bí quyết học tập của cô là gì. Cô không quen với việc mọi người nhiệt tình với mình như vậy, nhất thời có chút bối rối.
Ánh mắt Kỷ Hồng Sâm nhìn cô tràn đầy ý cười: “Tôi đã nói rồi mà, Y Man chắc chắn sẽ tiến bộ. Đừng quên cô ấy là người từ vị trí cuối cùng trong kỳ thi đầu vào mà vươn lên vào lớp trọng điểm chúng ta, khả năng này người thường có được sao?”
Cậu ta còn cố ý chỉ vào Vương Thiều Nghiên một cái: “Cậu có không?”
Vương Thiều Nghiên bị vả mặt ngay tại chỗ, mất hết thể diện. Cô ta lập tức nhìn xem Tạ Phản có biểu cảm gì. Chàng trai mặc đồ đen, đội mũ lưỡi trai màu đen vẫn thản nhiên ngồi trên ghế sofa như không liên quan gì đến mình.
Khác với vừa nãy, anh không còn nhắn tin trên WeChat nữa mà tắt màn hình đi, dùng bàn tay thon dài, gầy guộc xoay chiếc điện thoại. Nếu quan sát kỹ, có thể thấy trong mắt anh thoáng qua một nụ cười đầy tự hào.
Trương Ngạn nhìn anh một cái, rồi lại nhìn Tô Y Man. Cậu huých tay Kỷ Hồng Sâm, trao đổi ánh mắt với cậu ta.
“Tô Y Man, nói thật đi, cậu học thế nào mà có thể tiến bộ nhanh như vậy chứ?” Trương Ngạn cố ý kéo dài giọng, đầy ẩn ý: “Cứ đà này, ngôi vị quán quân của ai đó sắp phải nhường lại rồi đấy.”
Một lời gợi ý không thể rõ ràng hơn.
Tạ Phản biết rõ ý đó là gì, khóe môi khẽ nhếch lên nở một nụ cười đầy thâm ý.
Tô Y Man lúc đó hoàn toàn không biết nụ cười đó của anh có ý nghĩa gì.
Cô chỉ đơn giản cảm thấy, anh thực sự rất đẹp trai.
Chỉ một nụ cười đơn giản của anh cũng đủ làm rung động lòng người, men theo n** m*m m** nhất của cô, mê hoặc vào tận đáy lòng.
–––––––––––––––––-
(*) Tác giả có lời muốn nói:
Tạ Phản: Không hổ là vợ tôi, giỏi thật.