Tạ Phản chưa từng nghĩ mình sẽ nghiêm túc quen một cô bạn gái.
Phụ nữ có là gì chứ? Thứ anh muốn chinh phục là biển sao mênh mông. Ba cái thứ tình cảm này đối với anh mà nói chẳng đáng một xu, vì anh chưa bao giờ thiếu thốn tình thương.
Anh chẳng thiếu thứ gì cả. Không thiếu tiền, không thiếu quyền, không thiếu vật chất, không thiếu bất cứ điều gì trên đời này.
Thế nên, tình yêu có hay không cũng chẳng quan trọng, anh chưa bao giờ để tâm.
Nhưng sau đó, quỹ đạo ngạo mạn coi trời bằng vung ấy đã bị một cô gái thay đổi.
Anh từng gặp cô gái ấy vài lần, có ấn tượng, nhưng không sâu đậm. Cô ấy trông khá xinh xắn nhưng chưa đến mức khiến người ta nhìn một lần là không thể quên, huống hồ mỹ nhân mà anh từng thấy nhiều như nước chảy, chẳng có gì hiếm lạ.
Thế nhưng, anh lại cứ thế mà ghi nhớ cô.
Cái tên cũng thật kỳ lạ, Y Man. Kỳ lạ ngang ngửa với cái tên của anh. Từ nhỏ đã có kẻ này người nọ nói tên anh không tốt, quá “phản cốt” (ngang ngạnh), khuyên ông nội Tạ đổi tên cho anh. Nhưng ông nội nhất định không đổi, bảo rằng nếu ai cũng giống nhau thì còn gì thú vị, cứ gọi là Tạ Phản đi, ai thấy không ổn là do não người đó có vấn đề, hoặc là quá rảnh rỗi.
Tạ Phản thấy cái tên của Tô Y Man cũng quái chiêu giống mình, rất hợp với anh.
Sau đó, anh thấy cô dẫn em trai tìm đến nhà họ Tưởng. Khi Tưởng Trung không chịu xin lỗi lại còn buông lời nhục mạ, cô đã giơ tay tát thẳng vào mặt Tưởng Khai Tế, đánh cho nó há hốc cái miệng ngốc nghếch ra mà khóc thét.
Tạ Phản đứng trong bóng tối quan sát.
Anh bắt đầu cảm thấy hứng thú hơn.
Chưa có cô gái nào khiến anh thấy thú vị và muốn tìm hiểu thêm như thế.
Tô Y Man là người đầu tiên. Và sau này anh phát hiện ra, cô cũng là người duy nhất.
Thế gian có biết bao lớp da thịt xinh đẹp, nhưng chỉ có Tô Y Man mới khiến trái tim anh đập rộn ràng.
Cô sống như một nhành trúc kiên cường: “Dù vùi dập ngàn lần vẫn kiên cường, chẳng quản gió đông tây nam bắc”. Trong trường luôn có những kẻ nhìn cô bằng ánh mắt ác ý, cô hoàn toàn không quan tâm, không chọn cách thỏa hiệp mà chọn cách đáp trả sòng phẳng.
Cô đứng hiên ngang dưới ánh mặt trời, nói với những kẻ nhìn thì hào nhoáng nhưng tâm địa như chuột cống rằng: “Mọi lời đồn đại và sỉ nhục các người nhắm vào tôi, chỉ minh chứng cho tâm địa bẩn thỉu, hèn hạ và không dám ra ngoài ánh sáng của các người mà thôi.”
Thật dũng cảm. Thật mê hoặc.
Tạ Phản ngẩng đầu, nhìn thấy ánh nắng rắc xuống nhân gian, và thấy một Tô Y Man lấp lánh rạng ngời trong ánh nắng ấy.
Trái tim vốn bị băng phong của anh từ đó đã bị sưởi ấm đến tan chảy. Nó đập rộn rã, khiến anh nhận ra mình đã nảy sinh khao khát chiếm hữu một người.
Chiếm hữu về mọi mặt. Từ thân xác đến linh hồn. Anh không thỏa mãn với việc chỉ nhìn cô bằng mắt mà bắt đầu muốn dùng đôi tay mình cởi bỏ từng lớp áo trên người cô, muốn cô hoàn toàn thuộc về mình.
Anh muốn có được cô.
Anh đã nhẫn nhịn suốt một năm, mỗi ngày đều đếm lịch mà sống. Cuối cùng cũng xé xong những ngày tháng cấp ba, Anh nghĩ cô cuối cùng cô cũng đã lớn, giờ có “ăn” cô cũng là hợp tình hợp pháp.
Nhưng anh vẫn có chút lo ngại. Chủ yếu là vì gương mặt Tô Y Man trông quá non nớt, dù đã trưởng thành nhưng nhìn vẫn cứ nhỏ bé, khiến anh có cảm giác mình đang phạm tội.
Phạm tội thì phạm tội vậy, anh đã không nhịn nổi nữa rồi.
Rời khỏi buổi họp lớp, anh đã có ý định xuống lầu mua vài thứ. Sau đó nhận được điện thoại của giáo sư Hoàng, nghe bà nói một tràng những lời vô nghĩa, anh chỉ thấy nực cười.
Tô Y Man là bạn gái anh, làm gì cũng là chuyện đương nhiên, không đến lượt kẻ khác chỉ tay năm ngón.
Cúp máy, anh đi vào cửa hàng tiện lợi dưới lầu mua hai hộp bao cao su.
Đêm đó là lần đầu tiên của Tô Y Man, và cũng là lần đầu tiên của anh. Anh cũng không có kinh nghiệm, nên cái bao mua hôm đó, mẹ nó, bị chật.
Nhưng vẫn dùng tạm được.
Thứ còn chật hơn chính là Tô Y Man.
Người cô vốn nhỏ nhắn, anh đã nghĩ cô sẽ đem lại bất ngờ. Nhưng khi thực sự bắt đầu, anh thấy mình vẫn còn nghĩ quá bảo thủ rồi.
Cô tuyệt vời đến mức không thể tin nổi.
Tô Y Man không phát ra bất kỳ tiếng phản đối hay khó chịu nào, cũng không hề khóc một tiếng. Tạ Phản cứ thế tưởng rằng cô không thấy khó chịu. Nếu cô nói với anh rằng cô thực sự rất đau, anh tuyệt đối không thể làm lâu và mạnh bạo đến thế.
Nhưng Tô Y Man vẫn luôn giữ im lặng.
Thực tế, trước khi kéo cô vào phòng mình ở, anh đã để lại cho cô không gian để từ chối. Chỉ cần cô nói “Em không muốn”, anh sẽ không chọn làm chuyện đó vào đêm hôm ấy. Anh sẽ lùi lại, lùi mãi cho đến khi cô sẵn lòng mới thôi.
Nhưng Tô Y Man từ đầu đến cuối đều rất ngoan. anh hôn cô thì cô nhắm mắt, anh dẫn vào phòng cô liền ngoan ngoãn đi theo, anh chạm vào người cô thì cô th* d*c nũng nịu. Chẳng biết có phải thực sự thoải mái đến thế không, nhưng tiếng thở của cô nghe thật sự rất êm tai.
Tạ Phản bị mê hoặc đến mức không thể dừng lại.
Lần đầu tiên anh biết mình hóa ra là kẻ có h*m m**n mạnh mẽ đến vậy. Một khi đã chiếm được cô, anh liền không muốn rời ra, muốn liên tục bắt nạt cô, liên tục nghe thấy những âm thanh cô phát ra vì anh, điều đó khiến máu nóng trong người anh sục sôi.
Một lần không đủ, hai lần không đủ, anh dùng hết sạch cả bốn cái bao.
Nếu không phải vì hết đồ, rất có thể anh đã bắt đầu lần thứ năm.
Lần nào Tô Y Man cũng vô cùng ngoan ngoãn phối hợp, đôi tay ôm lấy anh thật chặt, đau quá cũng chỉ khẽ rên một tiếng nhỏ. Hồi đó tính cách anh quá lạnh lùng, không biết dỗ dành, nên suốt quá trình chẳng nói nổi một câu tình cảm nào, bao nhiêu lời thầm kín đều giữ kín trong lòng.
Nếu Anh biết Tô Y Man cần anh dỗ dành vào lúc đó, anh đã dỗ cô cả ngàn lần rồi.
Nhưng Tô Y Man không đòi hỏi, không chịu kêu đau. Còn anh lại là kẻ lạnh lùng nên mới để lại một vết tiếc nuối cho lần đầu tiên của cô.
Điều này khiến sau này mỗi lần nhớ lại, anh đều muốn bù đắp cho cô bằng mọi giá.
Đêm đó sau khi xong việc, anh ôm lấy Tô Y Man, tay đặt lên eo cô, cảm nhận một sự thỏa mãn chưa từng có vì cuối cùng đã có được cô.
Ôm cô trong lòng, anh khẽ hôn lên trán cô rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Vì vậy, anh đã không nghe thấy câu “Chúc ngủ ngon” mà Tô Y Man nói.
Anh cứ tưởng sự hứng thú cực độ của mình đối với cơ thể cô đã đủ để cô cảm nhận được anh yêu cô nhường nào.
Vậy mà thứ cô cần lại chỉ đơn giản là một câu “Chúc ngủ ngon” sau khi tàn cuộc.
Chuyện này mãi sau này anh mới nghe cô kể lại anh mới biết mình thật sự không biết cách yêu người khác.
Đến ngày hôm sau, anh hỏi Tô Y Man tối qua có đau không, cô còn cứng miệng bảo không đau. Sau này mới biết vì cô quá yêu anh, lại xấu hổ nên mới không chịu thừa nhận là mình thực sự rất đau.
Nếu thời gian có thể quay ngược lại thì tốt biết mấy, anh nhất định sẽ dịu dàng hơn.
Lúc đó anh thực sự không có kinh nghiệm, chỉ biết hùng hục làm theo bản năng. Mấy lời dỗ dành anh lại thấy sến súa, lười nói. Tô Y Man lại chưa bao giờ biểu lộ nhu cầu, khiến anh không nhận ra cô là một cô gái thích nghe những lời ngọt ngào.
Thế nên lúc đó anh thật sự rất tệ. Và dù anh có tệ đến mức nào, Tô Y Man vẫn bao dung anh vô điều kiện. Chỉ cần ở bên anh, cô luôn dịu dàng và phục tùng.
Trong mùa hè năm đó, hễ cứ gặp Tô Y Man là anh chỉ muốn dành toàn bộ thời gian cho việc l*m t*nh.
Làm chuyện khác đều thấy vô vị, chỉ có l*m t*nh mới thú vị.
Có lẽ anh thực sự bị nghiện t*nh d*c. Nhưng trước khi gặp Tô Y Man, anh không hề có chứng bệnh này.
Anh phải luôn bình tĩnh, lý trí và mạnh mẽ, chỉ có như vậy mới xứng đáng là con trai của Tạ Hồng Chấn.