Tô Y Man đợi Tạ Phản ở công ty mà không hề thấy nhàm chán, cô cũng để một chiếc máy tính cá nhân trong văn phòng của anh, cô ngồi trước máy tính vẽ bản thiết kế, ngồi ba bốn tiếng cũng không thấy mệt.
Cô đã uống hết hai cốc cà phê đen. Thói quen từ nhiều năm nay, cô giờ đã chấp nhận được vị đắng chát của loại đồ uống này, và cần nó để giữ đầu óc tỉnh táo khi làm việc.
Vì cô thường xuyên uống cà phê đen nên Tạ Phản cũng uống theo. Anh luôn chiều theo khẩu vị của cô, cô không ăn rau mùi thì anh cũng không ăn, cô thích ăn cay thì anh cũng ăn cay không ngừng. Cô không bao giờ hút thuốc, cũng không thích anh hút, anh liền có thể bỏ thuốc lá ngay lập tức.
Vẽ xong bản vẽ, Tô Y Man đi đến trước cửa sổ kính từ sàn đến trần vươn vai, nhìn đường Trường An vào buổi chiều tà phản chiếu ánh sáng vàng rực rỡ của hoàng hôn.
Điện thoại liên tục reo nhiều lần, nhóm lớp cấp ba Thượng An liên tục có tin nhắn.
Trương Ngạn đề nghị tổ chức một buổi họp lớp, kêu gọi mọi người có khả năng nên tham gia, địa điểm là một nhà hàng không xa trường cấp ba Thượng An. Trương Ngạn còn đặc biệt gắn thẻ hai người, một là Tạ Phản, người kia là Tô Y Man.
Lúc Tô Y Man và Tạ Phản chia tay, cô từng rời khỏi nhóm này, cô cắt đứt mọi mối quan hệ liên quan đến Tạ Phản. Sau này hai người làm lành, cô được Trương Ngạn kéo vào nhóm lại. Hôm đó cả nhóm rất náo nhiệt, mọi người đều nói về cô và Tạ Phản, còn có người quay màn hình gửi cho cô xem, cô mở ra, bên trong là khoảng thời gian Tạ Phản vừa bị chia tay, anh như phát điên hỏi trong nhóm: [Ai có thể liên lạc được với Tô Y Man?]
Và mỗi khi đêm khuya tĩnh lặng, Tạ Phản say rượu làm loạn trong nhóm, gửi từng đoạn tin nhắn thoại:
“Ai có tin tức của Tô Y Man, nói cho tôi biết, một tin hữu ích đến tìm tôi đổi năm trăm nghìn.”
“Lì xì năm trăm nghìn trước, ai cũng có thể giành. Ai có manh mối nhất định phải nói cho tôi biết, nếu dám không nói cho tôi, ông đây đến tận nhà.”
“Tôi nói các cậu đứa nào đứa nấy ngu si hết à, đó là manh mối hả? Có tác dụng mẹ gì không?”
“Mẹ kiếp, tất cả đừng quấy rầy tôi nữa, dám gửi tin giả cho tôi nữa, ông đây đến đánh bay não các người.”
…
…
Nhiều người đã đào lại những lịch sử đen này của Tạ Phản, liên tục quay màn hình và gửi trong nhóm.
Tạ Phản làm việc xong trở về, thấy Tô Y Man đang ngồi trên ghế trước cửa sổ kính từ sàn đến trần, ôm điện thoại xem rất chăm chú.
“Anh mua bánh bao em thích ăn ở cửa hàng đó.” Tạ Phản đặt hộp đựng thức ăn lên bàn: “Còn nóng, mau qua ăn đi.”
“Ồ.”
Tô Y Man đi tới, dựa vào bàn lấy một cái bánh bao nóng hổi cắn một miếng, vừa ăn vẫn không quên xem điện thoại.
Tạ Phản liếc nhìn điện thoại của cô, đúng lúc thấy câu anh đã từng gửi vào nhóm lớp khi say xỉn, coi đó như cửa sổ trò chuyện của Tô Y Man:
[Tô Y Man, anh sai rồi, anh quỳ xuống cầu xin em được không, chỉ cần em quay lại, anh nguyện ý làm bất cứ điều gì cho em!]
Đợi đến sáng hôm sau tỉnh rượu, muốn thu hồi thì đã quá thời gian thu hồi.
Anh lấy điện thoại từ tay Tô Y Man và tắt đi: “Ăn uống cho tử tế đi, xem linh tinh gì đấy.”
Tô Y Man cầm cái bánh bao lớn thơm phức, nghiêng đầu nhìn anh.
Hai người nhìn nhau, Tạ Phản cười bất lực, vén những sợi tóc lòa xòa bên mặt cô ra sau tai, tiện tay v**t v* khuôn mặt cô: “Có phải em thấy anh rất ngốc không?”
Cô lắc đầu, đôi mắt trong veo long lanh: “Em chỉ đang nghĩ, nếu lúc đó em không bỏ đi mà nghe anh giải thích rõ ràng, thì chúng ta sẽ thế nào.”
“Anh giải thích em sẽ tha thứ cho anh sao?”
“Không biết. Lúc đó em luôn cảm thấy anh không yêu em, nhưng đôi khi lại hình như cảm nhận tình yêu của anh. Nhưng tình yêu đó cứ đứt quãng, lúc anh ở bên em thì còn đỡ hơn, anh đối xử với em rất tốt, chưa từng lớn tiếng với em một câu nào, cũng luôn có những tiếp xúc cơ thể với em, khiến em cảm thấy anh đang thích em. Nhưng nếu chúng ta không liên lạc vài ngày, em lại không cảm nhận được nữa. Cho nên em mới rất thiếu tự tin, sau khi nghe anh nói muốn cưới người khác, em đã không tìm anh để hỏi cho rõ, mà trốn đi luôn.”
Tạ Phản nhìn cô rất lâu: “Bây giờ thì sao, cảm nhận được chưa?”
“Cảm nhận được rồi.” Cô lại cắn một miếng bánh bao thơm mùi nước thịt, nhai nuốt: “Cảm nhận được từng giây từng phút.”
Cảm giác đó vô cùng mãnh liệt. Ngay cả khi không gặp Tạ Phản vài ngày, lúc hai người không ở bên nhau, cô vẫn có thể cảm thấy mình đang được anh yêu.
Điều Tạ Phản cho cô nhiều nhất bây giờ, chính là cảm giác an toàn trọn vẹn.
Ngày họp lớp Tô Y Man đã đi, còn kéo Tạ Phản đi cùng.
Ngoại trừ Tưởng Duyệt Phù theo gia đình ra nước ngoài và chưa về, những người khác đều đến rất đông đủ.
Mọi người nhìn thấy Tạ Phản, không khỏi châm chọc chuyện anh từng kêu than thảm thiết trong nhóm lớp để Tô Y Man quay lại. Tạ Phản không bận tâm bị nói, bản thân anh cũng thấy thú vị, luôn cười nhạt lắng nghe mọi người trêu ghẹo.
Giữa buổi tiệc, Tô Y Man nhận được một tin nhắn trên điện thoại:
[Y Man, tớ nghe bạn tớ nói lớp 12a1 các cậu hôm nay họp lớp, tớ đang ở quán cà phê tầng dưới nhà hàng này, có thể mời cậu xuống nói chuyện một chút không?]
Xác nhận lại người gửi, Tô Y Man tắt điện thoại.
Ngồi thêm một lúc, cuối cùng cô vẫn kể lại nội dung tin nhắn cho Tạ Phản. Không để anh đi cùng, cô tự mình xuống quán cà phê tầng dưới.
Kể từ lần bất hòa ở tiệc sinh nhật Tạ Phản, Tô Y Man đã không còn liên lạc với Lý Hân nữa.
Kết bạn rất khó, cắt đứt tình bạn thì dễ.
Hơn nữa Lý Hân đã xúc phạm đến vấn đề nguyên tắc.
Tô Y Man không muốn giao thiệp với loại người này, cô xuống gặp cô ấy chỉ muốn nghe xem cô ấy muốn nói gì.
Lý Hân nhìn thấy cô, lập tức ngượng nghịu đứng dậy khỏi ghế, nở một nụ cười lấy lòng trước.
Tô Y Man hỏi: “Cậu tìm tôi có việc gì?”
“Tớ, tớ chỉ là lâu rồi không gặp cậu, tình cờ biết cậu ở đây, nên muốn ôn chuyện một chút.”
“Ôn chuyện?” Tô Y Man cười: “Là muốn ôn lại chuyện lúc trước vì muốn tiếp cận Tạ Phản cậu mới kết bạn với tôi, hay ôn lại chuyện cô biết rõ Tạ Phản là bạn trai tôi mà vẫn muốn theo đuổi anh ấy. Muốn nói những chuyện này phải không?”
Bản thân Lý Hân cũng không thể đối diện với những hành động ngu ngốc đã làm trong quá khứ. Lúc đó cô mới mười bảy, mười tám tuổi, tâm trí chưa trưởng thành. Bây giờ nhìn lại, cô thực sự rất hèn hạ, rất ấu trĩ.
“Xin lỗi.” Cô cúi đầu.
“Ngoài xin lỗi ra còn chuyện gì khác không?”
“Thực ra, tớ đến vì ông nội tớ.” Lý Hân cuối cùng cũng nói ra mục đích thật sự.
“Ông nội cô là ai?”
“Chính là…” Lý Hân hơi khó nói: “Chính là người từng cầm dao muốn làm hại ông nội Tạ Phản.”
Tô Y Man hiểu ra: “Cô là cháu gái ông ấy?”
“Đúng vậy.”
Kẻ tình nghi từng cầm dao định chém ông Tạ trên phố hiện vẫn đang ở trong tù, vì thân phận của ông Tạ cao quý nên kẻ tình nghi chắc chắn sẽ bị xử nặng.
Tô Y Man vẻ mặt rất lạnh nhạt: “Ông nội cô phạm pháp, cô tìm tôi có tác dụng gì?”
“Cậu là cháu dâu của ông Tạ. Nếu cậu nói vài lời trước mặt ông Tạ, tòa án nhất định sẽ giảm nhẹ án.”
“Vì sao tôi phải nói đỡ cho một tội phạm? Ông ấy suýt chút nữa đã hại ông Tạ, cô còn mặt mũi đến đây cầu xin tôi?”
“Ông nội có nỗi khổ tâm riêng. Bà nội tớ năm đó phạm một số sai lầm, trùng hợp thẩm phán xử lý vụ án lúc đó có chút quen biết với ông Tạ, coi như là người hậu bối của ông Tạ. Ông Tạ lúc đó lại nổi tiếng là người vì dân mà suy nghĩ, danh tiếng rất lớn. Ông nội tớ bèn nhờ người tìm đến ông Tạ, cầu xin ông Tạ có thể giúp nói vài câu. Nhưng ông Tạ đã không đồng ý, nói rằng luật pháp là luật pháp, không cho phép bất kỳ ai giẫm đạp. Chỉ một câu nói đó, bà nội tớ đã ở trong tù mười năm, sau này ra tù thì tinh thần không được tốt, dần dần mắc bệnh rồi qua đời. Ông nội tớ vì không chịu nổi cú sốc này, nên mới làm ra những hành động cực đoan.”
“Vậy lời nói của ông Tạ có câu nào sai không? Các người không thể đổ hết sự bất hạnh của gia đình các người lên đầu ông Tạ.”
“Tớ không có. Tớ biết đúng là lý lẽ đó. Hôm nay tớ đến đây chỉ muốn nói, ông nội tớ tuổi đã cao, ông ấy lú lẫn rồi, lại vì quá đau buồn nên mới mất lý trí như vậy. Hơn nữa ông Tạ không bị thương mà, vậy có thể xin các người khoan dung tha thứ cho ông ấy được không?”