Lại đến quán mì bò lần trước.
Vẫn là hai bát mì nổi lềnh bềnh rau mùi. Tô Y Man thấy Tạ Phản dường như rất thích ăn rau mùi, thậm chí anh còn múc thên một thìa từ hộp gia vị cho vào bát.
Cô cũng cố gắng để bản thân yêu thích món rau mùi, hoặc lùi một bước, không quá ghét nó cũng được.
Nhưng chưa ăn được mấy miếng, Tạ Phản đối diện đột nhiên nói: “Không ăn rau mùi à?”
Cô phủ nhận: “Đâu có, em thích ăn mà.”
Tạ Phản nhìn cô như thể có thể nhìn xuyên thấu nội tâm cô.
“Tô Y Man!” Anh nói: “Em có biết lúc ăn rau mùi vẻ mặt em khổ sở đến mức nào không?”
“…” Tô Y Man thoáng bối rối: “Có sao?”
Một khoảng im lặng.
Ngay sau đó, Tạ Phản đưa tay về phía cô. Đầu ngón tay cái hơi chai sạn lướt qua một bên má cô, cả người cô run lên.
“Mặt sắp nhăn như quả mướp đắng rồi!” Anh chạm một cái rồi rụt tay về: “Không thích ăn rau mùi mà còn cố ăn, đang biểu diễn nghệ thuật trình diễn à?”
Má Tô Y Man nóng bừng, không biết có đỏ lên chưa.
Hơi ấm từ ngón tay Tạ Phản dường như vẫn còn vương trên mặt cô. Nếu nói thật, rõ ràng cô mới là người thiệt.
Nhưng cô lại cảm thấy, mình đã được hời từ Tạ Phản.
Và còn muốn được hời thêm chút nữa, nhưng anh chỉ chạm vào khoảng nửa giây mà thôi.
Tạ Phản không nhận thấy sự bất thường của cô: “Sau này không thích ăn gì thì cứ nói thẳng, đừng im lặng.”
“Không phải.” Não Tô Y Man quay cuồng, rối rít tìm lý do cho hành động của mình: “Thực ra chỉ là đang làm thí nghiệm thôi.”
Tạ Phản im lặng nghe cô bịa chuyện.
“Em đọc trên sách thấy, những người không thích ăn rau mùi là do trên nhiễm sắc thể số 11 của họ có một loại gen gọi là… gọi là…” Nói đến đây cô mới nhận ra mình chưa nhớ kỹ.
Tạ Phản nhắc nhở: “Gen dị biệt OR6A2.”
“Đúng, chính là gen này!” Tô Y Man tiếp lời: “Nó nhạy cảm với các hợp chất Aldehyde, mà rau mùi thì lại chứa nhiều Aldehyde. Vì vậy, em muốn xem đặc điểm di truyền này có thể thay đổi thông qua thói quen cá nhân hay không.”
“Vậy…” Tạ Phản đợi cô nói xong: “Có kết luận chưa?”
“Có rồi, không thể!”
Tô Y Man lấy một cái bát nhỏ từ tủ khử trùng, dùng thìa vớt rau mùi nổi trên mặt mì ra: “Em nghĩ kỹ rồi, sau này những thí nghiệm đã rõ kết quả là gì em sẽ không làm nữa.”
“…”
Bữa ăn vẫn do Tạ Phản trả tiền.
Anh nhanh tay hơn cô, lấy điện thoại ra quét mã. Lúc thanh toán, anh thản nhiên nói: “Sau này em mời lại.”
Như vậy cũng tốt, có qua có lại, Tô Y Man lại có thêm một lý do để liên lạc với anh.
Cô không dây dưa, đợi xe buýt đến, cô lấy một chiếc ô gấp màu đen và một gói thuốc ra từ cặp sách: “Đây là ô của anh, em phơi khô rồi mới cất đi. Với lại, đây là Bản Lam Căn, một loại trà thảo dược, bình thường thấy khó chịu cổ họng thì em hay uống một gói, cảm thấy nó cũng có tác dụng phòng cảm cúm.”
Tạ Phản nhận lấy gói thuốc: “Em cứ giữ ô đi.”
“Tại sao?”
“Tôi cầm vướng tay lắm.”
“…” Tô Y Man câm nín, đặt ô trở lại cặp sách, lẩm bẩm trong miệng: “Anh thật sự rất thích cho em đồ.”
“Tôi còn cho em cái gì nữa?”
Còn một chiếc mũ lưỡi trai màu đen.
Tô Y Man không nói ra, quay mặt sang một bên, giả vờ như đang đợi xe buýt đến nhưng cô lại mong chiếc xe buýt đó đừng bao giờ đến trạm. Cảm thấy Tạ Phản vẫn luôn nhìn mình, hai tai cô dần dần đỏ lên. Một lúc sau, cô cuối cùng cũng quay mặt lại.
Thực sự đối diện với ánh mắt anh, cô hỏi: “Sao vậy?”
“Mặt em có gì đó.”
“A? Có gì cơ?” Cô hoảng hốt dùng tay quẹt lung tung.
Mặt trời sắp lặn, bầu trời một màu cam đỏ. Ánh hoàng hôn chiếu lên mặt cô, khiến cô đẹp một cách khó rời mắt.
Tạ Phản đột nhiên rất muốn chạm vào mặt cô, và anh thực sự đã làm vậy. anh đưa tay ra, ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cúi đầu nhìn từ mắt cô đến môi cô.
Hai người gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh.
Tim Tô Y Man như muốn nổ tung.
Sau vài giây, Tạ Phản nói: “Xin lỗi, nhìn nhầm thôi.”
“…”
“Không có gì cả!” Anh rụt tay lại, khóe môi nhếch lên, nói: “Chỉ có sự xinh đẹp thôi.”
“…”
Tô Y Man cảm thấy mình bị trêu chọc.
Anh ấy thích trêu người quá đi mất.
Nhưng được khen là xinh đẹp, dù trong lời nói có bao nhiêu phần thật bao nhiêu phần giả, cô đều thấy vui.
Ông trời không nghe thấy lời cầu xin của cô, xe buýt cuối cùng cũng từ từ đến trạm.
Tạ Phản hướng cằm về phía chiếc xe: “Về đi.”
Tô Y Man lưu luyến bước lên, quay người lại, ngoan ngoãn vẫy tay với người bên ngoài: “Tạ Phản, tạm biệt.”
Sau đó khoảng nửa tháng, Tô Y Man không gặp lại Tạ Phản nữa.
Mỗi lần vào lớp, ánh mắt cô luôn nhìn về vị trí giữa hàng cuối cùng của anh đầu tiên. Bàn học rất sạch sẽ, ngay cả một cây bút cũng không có.
Lần này thì có người biết tung tích của anh.
“Anh Phản á, cậu ấy cùng đội đi nước ngoài tham gia Olympic Hóa học rồi.” Trương Ngạn ném một cái bánh bao nhỏ vào miệng, nhai ngấu nghiến, vừa nói chuyện phiếm với nhóm mỹ nữ vây quanh hỏi thăm tin tức: “Mấy ngày nữa mới về, các cậu cứ từ từ chờ đi.”
Một nữ sinh biết về cuộc thi đó: “Không thể nào, những năm trước chỉ có sinh viên đại học mới được tham gia, ít nhất cũng phải là năm hai, sao cậu ấy bây giờ đã được tham gia rồi?”
“Người bình thường sao có thể so với anh Phản nhà chúng tôi?” Trương Ngạn luôn tự hào vì mình là bạn thân của Tạ Phản: “Đùa thôi, anh Phản nhà chúng ta là thiên tài bẩm sinh đấy, lần này có cậu ấy, cúp vô địch không đoán được là về tay nước nào đâu.”
Cậu ta đẩy Kỷ Hồng Sâm bên cạnh: “Tiểu Kê, cậu nói có đúng không?”