Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 254

Tô Y Man vội vàng gọi lại, bên kia gần như bắt máy ngay lập tức, có chút giận dữ gọi tên cô: [Tô Y Man!]

“Em đây,” Cô nói trước: “Điện thoại em để chế độ im lặng, không nghe thấy.”

[Em đi đến một nơi xa như vậy, điều kiện ở đó lại kém như thế, im lặng cái gì!] Tạ Phản thực sự có chút sốt ruột, nói năng hơi nặng lời: [Em có đầu óc không hả!]

“Em xin lỗi xin lỗi, sau này em sẽ không để im lặng nữa.” Cô biết anh thực sự rất lo lắng, nên nhận lỗi trước.

Tạ Phản lập tức hết giận, không nói thêm những lời trách mắng nữa, mà thở dài nặng nề: [Lại quên rồi phải không?]

“Quên gì?”

[Thử nói xin lỗi với anh lần nữa xem nào?]

“…”

Tô Y Man nhớ ra. Tạ Phản không thích nghe cô nói xin lỗi.

“Nhưng anh giận mà.” Giọng cô mềm mại.

[Dù sao cũng đừng xin lỗi.] Giọng Tạ Phản cũng dịu xuống: [Hôm nay có ổn không?]

“Rất ổn.”

[Ngồi tàu có chóng mặt không?]

“Không. Hơn nữa em còn khá thích ngồi tàu, không chóng mặt tí nào còn thấy rất thú vị.”

Tạ Phản cười nhẹ bất lực: [Suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện chơi bời thôi à?]

Cô cúi đầu, nuốt khan, trước khi mở miệng mặt đã đỏ ửng.

Một lát sau, cô nói: “Em còn nhớ anh nữa.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó nghe thấy Tạ Phản cười rất trầm ấm và quyến rũ.

[Học ai mà miệng ngọt thế?]

“Anh không thích nghe thì em không nói nữa.”

[Ai nói không thích nghe,] Tạ Phản vẫn cười: [Anh vui đến mức muốn chạy hai vòng quanh phố Trường An ngay bây giờ.]

“…”

[Sau này điện thoại phải luôn để chế độ chuông,] Anh nghiêm túc lại: [Đừng để anh không tìm được em. Ông đây lo đến thắt cả ruột.]

Tô Y Man mím môi cười: “Vâng, em biết rồi.”

[Mau nghỉ ngơi đi, ngày mai em còn nhiều việc phải làm đấy.]

“Ừm.”

[Ngủ ngon,] Tạ Phản nói: [Bảo bối, anh cũng nhớ em.]

Tô Y Man có một giấc ngủ rất ngon lành.

Giường ở đây khá cứng, tấm nệm mỏng cũng cứng, cô ngủ không quen. Nhưng có câu nói của Tạ Phản văng vẳng bên tai, cô cười ngay cả khi đã ngủ.

Trong phòng rất tối, bên ngoài cũng tối, không có ô nhiễm ánh đèn. Xung quanh rất yên tĩnh, tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng sóng biển từ xa.

Sáng sớm cô đã thức dậy, vệ sinh cá nhân xong xuôi ra ngoài, cùng với những người trong công ty đi khắp đảo tham quan, đo đạc dữ liệu, vẽ bản đồ địa hình, phân tích địa điểm.

Cuộc sống hàng ngày rất quy củ, ăn uống đúng giờ, làm việc đúng giờ, ngủ đúng giờ, đơn giản hơn nhiều so với khi ở trên đất liền.

Mỗi ngày cô cũng gọi điện thoại với Tạ Phản rất lâu, hoặc gửi rất nhiều tin nhắn.

Một ngày nọ, sau nửa tháng lên đảo, Cục Khí tượng Quan trắc thông báo vùng biển quanh đảo sẽ có một cơn bão nhiệt đới không nhỏ, tuy chưa đến mức thiên tai, nhưng cũng nhắc nhở mọi người chú ý phòng tránh, cố gắng không ra ngoài sau khi trời tối.

Gần tối, hệ thống điện trên đảo gặp sự cố, gió đang mạnh lên, công nhân không thể sửa chữa ngay được, chỉ có thể đợi thời tiết bão qua đi.

Toàn đảo mất điện, kéo theo cả tín hiệu liên lạc cũng bị gián đoạn. Không gọi điện ra ngoài được, từ lúc gió bắt đầu nổi lên buổi sáng đến giờ, ngay cả tin nhắn cũng không thể gửi đi.

Tô Y Man sợ Tạ Phản lo lắng, chỉ có thể thầm cầu nguyện anh đang bận, không để ý đến cô, không biết nơi cô đang ở có bão.

Trương Bằng khoác áo mưa chạy đến, gõ cửa ký túc xá của cô, gọi từ bên ngoài: “Kiến trúc sư Tô.”

Tô Y Man đi ra mở cửa.

“Đây là nến do đơn vị phát xuống, cô cứ dùng tạm, đối phó qua đêm nay đã. Đợi đến sáng mai là có thể sửa được hệ thống điện rồi.”

Trương Bằng đặt một thùng nhỏ nến vào trong phòng, ngoài ra còn lấy ra một chiếc đèn pin công suất lớn từ trong túi: “Cái này cũng để lại cho cô dùng.”

Tô Y Man nhận hết và cất đi: “Cảm ơn anh nha.”

“Đừng khách sáo. Tạ Phản đã dặn đi dặn lại chúng tôi phải chăm sóc cô thật tốt, không được để cô chịu thiệt thòi gì.”

Trương Bằng tùy tiện lau mặt dính nước mưa: “Cô không cần quá lo lắng, thời tiết như thế này chúng tôi đã trải qua nhiều lần rồi, sấm to mưa nhỏ thôi, không sao đâu. Các chuyên gia đã khảo sát đánh giá ở đây rất lâu rồi, kết quả thực tế là hòn đảo này rất thích hợp để sinh sống, đợi cơ sở hạ tầng được xây dựng, mọi mặt sẽ tốt hơn, cũng rất phù hợp để mọi người đến du lịch. Cho nên nhiệm vụ của Kiến trúc sư Tô rất nặng nề, tất cả chúng tôi đều trông cậy vào cô đấy.”

Trương Bằng rất hoạt ngôn, lại tốt bụng, là một chàng trai trẻ thích nói thích cười. Sau khi ra trường cảnh sát thì được cử đến canh giữ đảo, có tình cảm sâu sắc với hòn đảo này.

“Vậy không có gì nữa thì tôi đi đây.” Trương Bằng gửi đồ xong, định chào từ biệt.

Tô Y Man nhìn ra ngoài, gió vẫn thổi rất mạnh, cành cây lắc lư không ngừng trong gió.

“Hay là anh đợi gió nhỏ đi một chút rồi hẵng đi?” Cô nói.

“Không sao đâu, gió này không quật ngã được người đâu.” Trương Bằng đã bước ra khỏi cửa, chợt nhớ ra điều gì quay lại: “Cô tuyệt đối đừng ra ngoài nhé, càng không được ra biển.

Bây giờ sóng biển khá lớn, dễ xảy ra tai nạn. Vừa nãy tôi còn nghe thủ trưởng nói, hôm nay có một chiếc tàu cứ nhất định đòi đến, không biết có chuyện quan trọng gì, thời tiết tệ như vậy rồi mà vẫn cứ phải cố đến đây làm thủ trưởng của chúng tôi tức không chịu nổi, cả buổi chiều lo lắng không yên, chỉ sợ chiếc tàu đó sẽ gặp chuyện.”

Tô Y Man gật đầu: “Vâng, tôi hiểu rồi, tôi sẽ ở yên trong phòng, không ra ngoài đâu.”

“Ừ, vậy là được rồi.” Trương Bằng dặn dò xong bỏ đi.

Tô Y Man đóng cửa lại, lấy bật lửa đốt nến.

Vừa châm xong ngọn lửa đã bị gió lùa vào qua khe cửa sổ thổi tắt. Cô châm lại, đặt nến ở nơi xa cửa sổ.

Máy tính vẫn còn pin, cô định vẽ thêm một lát bản thiết kế, vừa ngồi xuống, cửa sổ bị gió thổi cạch cạch vài tiếng, có mưa tạt vào từ bên ngoài.

Trong phòng chỉ có ánh sáng yếu ớt của vài cây nến, cửa sổ và cửa ra vào đều bị gió thổi kêu loạn xạ, hơi ẩm từng đợt bị thổi vào, đột nhiên lại có một tiếng sấm ùng oàng kéo đến, vang rất lâu.

Tô Y Man có chút sợ hãi, tắt máy tính cho vào túi khô ráo, cô ôm túi yên lặng ngồi bên giường một lúc.

Điện thoại sắp hết pin, cô lại mở cửa sổ chat với Tạ Phản, tin nhắn cuối cùng vẫn dừng lại ở câu anh hỏi: [Mấy ngày nay thời tiết trên đảo có xấu không?]

Cô chưa kịp trả lời thì mất tín hiệu, kéo dài đến tận bây giờ, không biết bao nhiêu tin nhắn đều không gửi đi được.

Cô lại cố gắng gửi: [Em ở đây rất tốt, anh đừng lo lắng.]

Kết quả vẫn không gửi được.

Cô thở dài, sợ hết pin, bật chế độ tiết kiệm pin và đặt điện thoại sang một bên.

Bên ngoài có tiếng tách một cái, hình như là một cành cây trong sân bị gió thổi gãy. Trời tối đen, không biết mưa lớn đến mức nào rồi.

Khi Tạ Phản ở bên cạnh cô thì không sao, nhưng khi chỉ có một mình, cô lại sợ hãi thời tiết cực đoan như thế này, tim đập rất nhanh.

Cô ôm chặt chiếc túi của mình hơn, ngồi thẫn thờ bên giường rất lâu, không dám lên giường đi ngủ.

Tiếng gõ cửa lại vang lên, tiếp theo là giọng của Trương Bằng ở bên ngoài: “Kiến trúc sư Tô! Kiến trúc sư Tô! Cô mau mở cửa!”

Tô Y Man đặt túi xuống, cầm đèn pin đi đến.

Cửa mở, Trương Bằng vẫn khoác chiếc áo mưa đó, vui vẻ chỉ tay ra sân: “Cô xem ai đến kìa.”

Trong sân rất tối, không có một chiếc đèn nào hoạt động, cô dùng đèn pin rọi ra xa.

Trên trời sấm chớp rền vang, dưới nhân gian gió mạnh mưa lớn, ngay tại một hòn đảo tạm thời cách biệt với thế giới như thế này, trong một cơn bão nhiệt đới dữ dội sóng gió này, cô nhìn thấy Tạ Phản thấm đẫm nước mưa, được vài người dẫn đường đi về phía cô.

Sợ đèn pin làm chói mắt anh, Tô Y Man dịch đèn pin sang bên cạnh. Tạ Phản đến trước cửa, cô nhìn rõ hơn khuôn mặt và mái tóc đầy nước mưa của anh, quần áo cũng ướt sũng, giống như vừa được vớt lên từ dưới nước, không có một chỗ nào khô ráo.

Cô kinh ngạc đến mức chỉ biết th* d*c với lồng ngực phập phồng, không thể có bất kỳ phản ứng nào khác.

Tạ Phản muốn xoa đầu cô, tay vừa giơ lên nhận ra tay mình ướt, lại đặt xuống: “Ngốc rồi à? Không nhận ra anh nữa sao?”

Mắt Tô Y Man rất đỏ.

Cô nhớ lại lời Trương Bằng vừa nói: Hôm nay có một chiếc tàu cứ nhất định đòi đến, không biết có chuyện quan trọng gì, thời tiết tệ như vậy rồi mà vẫn cứ phải cố đến đây.

Cô vừa giận vừa buồn, đồng thời lại thương xót: “Sao anh lại đến?”

“Nếu anh không đến, em không sợ cơn bão này sao?” Tạ Phản giơ bàn tay kia lên, trong tay cầm một chiếc ô màu đen gập lại đưa cho cô xem: “Sợ trên đảo này không có ô, đến đưa cho em một chiếc.”

Trên trời lại một lần nữa vang lên tiếng sấm rền vang không dứt nhưng Tô Y Man đã không còn sợ hãi nữa.

Nước mắt rơi ra khỏi khóe mắt, cô dang rộng vòng tay lao vào vòng ôm ướt sũng đầy nước mưa của Tạ Phản, để bản thân được bao phủ bởi hơi ấm ẩm ướt trên người anh.

Cô đã từng yêu anh một cách liều lĩnh, dâng hiến tất cả nhiệt thành của mình cho anh, mạo hiểm mưa gió đi đưa ô cho anh vào một ngày bão.

Bây giờ, cũng trong một ngày bão, cô nhận được tình yêu mãnh liệt hơn mà Tạ Phản đáp lại cho cô.

Cô áp tai vào ngực anh, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh, cảm thấy mình thật may mắn.

Cô là đứa trẻ may mắn nhất trên thế giới này, đã gặp được Tạ Phản giữa nhân gian vội vã, đường xa ngựa nhanh này.

Bình Luận (0)
Comment