Liễu Cẩn hoàn toàn ủng hộ việc Tô Y Man tiếp quản chi nhánh công ty trong nước. Cô còn đang lo không biết làm sao để ở lại Trung Quốc, giờ thì tốt rồi, vấn đề được giải quyết ngay lập tức. Hơn nữa, bạn thân nhất của cô lại là trụ cột chính trong công ty, cô cũng được nở mày nở mặt.
Vì vậy, ngày hôm sau khi Khang Triệu Tường về nước công bố tin này, Liễu Cẩn lập tức kéo Tô Y Man đi xem nhà ở gần đó.
Liễu Cẩn vừa tổ chức đám cưới với Âu Dương Khiếu Thiên ở Kinh Nam Viên Lâm cách đây không lâu, sau này sẽ không còn là khách quen của các hộp đêm nữa, cô thu tâm lại định làm vợ hiền mẹ đảm. Dù sao Âu Dương Khiếu Thiên vì cô mà sẵn lòng rời xa quê hương ở lại Trung Quốc, bản thân cô cũng phải hy sinh một chút.
Những năm này cô đã tiết kiệm được khá nhiều tiền, cộng thêm một phần tài sản của Âu Dương Khiếu Thiên, vừa đủ để mua một căn nhà tân hôn ở vùng ngoại ô Bắc Kinh.
Liễu Cẩn là người gốc Bắc Kinh, tuy sống ở nước ngoài nhiều năm nhưng vẫn không từ bỏ hộ khẩu ở đây nên không phải lo lắng về tư cách mua nhà. Cô nói đùa rằng Âu Dương Khiếu Thiên đi theo cô coi như là ở rể nhà giàu ở Bắc Kinh, Âu Dương Khiếu Thiên nghe xong còn khá vui.
Xem vài căn nhà, Liễu Cẩn thích căn thứ hai nhất, nhưng giá quá cao, cô còn thiếu hai ba trăm nghìn tệ tiền đặt cọc. Định bụng chọn căn khác kém hơn nhưng lại phát hiện khu chung cư đó là do chủ đầu tư dưới trướng Tạ Phản xây dựng.
Liễu Cẩn mời trà rót nước cho Tô Y Man, cầu xin cô đi nói vài lời tốt đẹp với Tạ Phản, giảm giá nhà cho cô. Chuyện này không khó, Tô Y Man gửi một tin nhắn trên WeChat, Tạ Phản trả lời lại ngay, nói đồng ý.
“Tạ Phản đồng ý rồi.” Tô Y Man báo tin này cho Liễu Cẩn.
“Thật hả? Dễ dàng đồng ý vậy sao?” Liễu Cẩn mừng đến mức gần như nhảy cẫng lên: “Y Man, em đúng là cha mẹ tái sinh của chị! Thế này đi, sau này chị nhận em làm mẹ, nhận Tạ Phản làm cha, được không?”
“…” Tô Y Man cạn lời: “Không lố như vậy đâu. Chủ đầu tư bán nhà không thể lỗ được, chẳng qua là vấn đề lời nhiều hay lời ít. Tạ Phản dù có giảm cho chị hai ba trăm nghìn tệ, cũng không phải bán lỗ, chị đâu cần phải kích động đến thế.”
“Nhưng cũng vui mà, hai ba trăm nghìn tệ chứ không phải hai ba mươi tệ.” Liễu Cẩn là người biết đủ: “Dù sao kết bạn với em cũng không uổng phí. Sau này ở công ty có chuyện gì em cứ việc sai bảo, tớ tuyệt đối nghe lời em.”
“Vậy thì chị chuẩn bị tinh thần đi, vài ngày nữa chúng ta đi gặp một khách hàng.”
“Khách hàng nào?”
“Bên Đông Thành có một dự án cải tạo khu nhà ổ chuột, hiện đang tuyển kiến trúc sư. Em muốn thử xem, xem có thể lấy được dự án này không.”
“Công ty chúng ta vừa mới khai trương em đã nóng lòng nhận việc rồi sao? Cần gì phải tham vọng thế.”
“Vì thầy Khang đã cho chúng ta cơ hội khởi nghiệp, chúng ta nhất định phải điều hành công ty thật tốt, nếu không chẳng phải phụ lòng tin của thầy sao.”
Liễu Cẩn thấy cũng đúng bèn gật đầu.
Chợt nghĩ đến điều gì: “Nhưng dự án kiểu này em chỉ cần nhắc nhẹ với Tạ Phản, anh ấy sẽ giúp em lấy được mà.”
“Em cũng không thể lúc nào cũng sống dưới sự che chở của anh ấy được.”
Cô luôn nhớ một câu mà Hoàng Nhuế từng nói:
“Nếu thực sự có năng lực, có tài hoa thì hãy thoát khỏi nhà kính mà Tạ Phản xây cho, tự mình lấy dự án.”
Lúc đó Hoàng Nhuế nói để kích cô rời xa Tạ Phản. Nhưng cô cũng biết, câu nói này không hề sai.
Cô cần phải tự trưởng thành.
Để tham gia dự thầu lần này, cô đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng, nghiên cứu cẩn thận yêu cầu dự án, và đã đi thực địa khảo sát vài lần, nhanh chóng làm ra một bản phác thảo sơ bộ.
Cô mang phương án đi gặp khách hàng, tự cảm thấy mình thể hiện khá tốt, khi trình bày phương án thấy khách hàng liên tục gật đầu.
Sau cuộc họp, cô không rời đi ngay, bị vài người trông có vẻ có địa vị cao giữ lại, nói muốn mời ăn cơm cùng.
Đây là quy trình rất bình thường, nói chuyện công việc thì không thể tránh khỏi việc ăn uống. Hơn nữa, đi cùng còn có Liễu Cẩn và hai đồng nghiệp trong công ty, không lo xảy ra chuyện gì, Tô Y Man bèn đồng ý.
Đến nhà hàng thì thấy Kỷ Hồng Sâm cũng ở đó, cậu ta có hợp tác với vài vị tổng giám đốc, hôm nay cùng đến ăn cơm. Thấy Tô Y Man, cậu ta mỉm cười với cô, khẽ gật đầu.
Có một vị lãnh đạo khá quan tâm đến Tô Y Man, phần lớn thời gian trên bàn tiệc đều hỏi cô vài vấn đề, thỉnh thoảng lại mời cô uống rượu. Tô Y Man khó từ chối, đến ly thứ năm thì Kỷ Hồng Sâm giúp cô ngăn lại, nói với vị lãnh đạo kia: “Y Man tửu lượng không tốt, đừng để cô ấy uống nữa.”
Vị lãnh đạo đặt ly rượu xuống: “Xem ra cậu quen biết Kiến trúc sư Tô?”
“Cô ấy là vợ Tạ Phản, ông cũng biết tôi và Tạ Phản lớn lên cùng nhau mà, sao có thể không biết vợ anh ấy chứ.”
Vị lãnh đạo nhìn Tô Y Man, quả thật không biết chuyện này: “Cô chính là cô gái mà Tạ Phản khó khăn lắm mới cưới được về nhà sao?”
“Vâng.”
“Ôi chao, tôi thật là thiển cận, đến hôm nay mới biết.”
Vị lãnh đạo sau đó không còn quá chú ý đến Tô Y Man nữa. Dù Tô Y Man có xinh đẹp đến mấy, ông cũng không dám đắc tội Tạ Phản.
Tô Y Man cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cồn đã ngấm vào, đầu cô choáng váng, dạ dày nóng rát từng cơn, nhìn mọi thứ không còn rõ ràng.
Cuối cùng cũng chịu đựng đến lúc tan tiệc, các vị lãnh đạo lần lượt lên xe rời đi. Tô Y Man cuối cùng cũng lấy điện thoại ra, gửi địa chỉ cho Tạ Phản, hỏi anh: [Anh có thời gian qua đón em không, em uống rượu rồi, không lái xe được]
Tin nhắn của Tạ Phản trả lời rất nhanh: [Anh đến ngay]
Cô cười nhẹ, vì đầu càng lúc càng choáng váng, tìm một chiếc ghế ngồi tạm một lúc.
Liễu Cẩn cũng uống không ít, lắc lư đi đến chỗ cô: “Y Man, Khiếu Thiên nhà chị đến đón rồi, có muốn đi nhờ không?”
Cô lắc đầu: “Không cần đâu, Tạ Phản sắp đến rồi.”
“Vậy được, chị đi trước nha.”
“Ừm.”
Tô Y Man đau đầu, tay day thái dương, khó chịu ngồi trên ghế dài.
Kỷ Hồng Sâm nhìn thấy, nhanh chân đi về phía cô: “Không sao chứ?”
“Không sao, tớ nghỉ một lát là được.”
Đầu cô tựa vào tường, cồn khiến cô không muốn mở mắt ra, cứ thế co ro ngủ thiếp đi.
Kỷ Hồng Sâm ngồi xuống bên cạnh cô.
Cô hơi sợ lạnh, mặc lại không dày lắm, hai cánh tay khoanh lại ôm mình, hơi thở có vẻ chậm rãi, rất khó chịu.
Kỷ Hồng Sâm cởi áo khoác của mình, đắp lên người cô.
Thời gian trôi qua lặng lẽ, cậu ta lặng lẽ ngồi bên cạnh cô. Suy nghĩ chợt bay về nhiều năm trước, khi còn học cấp ba.
Mới khai giảng lớp 10 không lâu, không biết vì sao cô đắc tội với Tưởng Duyệt Phù, Tưởng Duyệt Phù tùy tiện nói một câu trong nhóm chat, ủy viên vệ sinh lớp 14 liền ghi nhớ, từ đó có việc nặng việc bẩn gì cũng giao cho Tô Y Man làm.
Tô Y Man đơn độc ở trường, không bạn bè, không chỗ dựa, gặp chuyện này chỉ có thể nhẫn nhịn, tan học mỗi ngày đều ở lại muộn nhất, cầm chổi xách thùng rác đi quét dọn sân trường.
Mấy ngày đó Kỷ Hồng Sâm đều ở lại sân bóng rổ chơi bóng, thấy cô nhiều lần. Cô rất mảnh mai, rất gầy, buộc tóc đuôi ngựa cao, một cơn gió thổi qua, làm những sợi tóc mai bay nhẹ nhàng trên gương mặt cô.
Kỷ Hồng Sâm thường xuyên nhìn về phía cô nhưng chỉ có vậy mà thôi. Cậu luôn tỉnh táo, biết mình là ai, và Tô Y Man là ai. Vì vậy, những suy nghĩ không nên có, cậu không bao giờ cho phép mình có.
Một hôm, đang chơi bóng trên sân, Tô Y Man đeo cặp sách đi về phía cậu.
Kỷ Hồng Sâm cười với cô từ xa: “Tô Y Man, cậu tìm tôi à?”
Tô Y Man từ đi chuyển sang chạy, khi đến gần, cô nắm chặt quai cặp sách, nói với cậu: “Bên ngoài trường hình như có người muốn chặn đường, nói là muốn cho cậu một bài học. Có thể là kẻ thù của cậu đấy, cậu có muốn gọi bạn bè đến không?”
Kỷ Hồng Sâm không nhớ mình đã đắc tội với ai, sau đó chợt nhớ ra, dạo đó cậu đi lại khá thân thiết với một cô hoa khôi trường ngoài, hẹn nhau đi ăn vài lần. Nhưng cô hoa khôi đó vốn đã có bạn trai, bạn trai cô ta biết chuyện thì không vui nên đã tập hợp một đám côn đồ ngoài xã hội đến Thượng An tìm cậu.
Kỷ Hồng Sâm không quá bận tâm, đang định gọi điện về nhà cử tài xế đến đón, Tô Y Man thấy một đám người lố nhố đi về phía này, bèn nắm lấy cổ tay cậu và chạy vội.
Vùng cổ tay bị cô nắm nhanh chóng nóng lên.
Tô Y Man dẫn cậu trốn vào một phòng dụng cụ, nhìn ra ngoài qua khe cửa. Quả thật là những người cô vừa thấy ngoài cổng trường, tất cả đều có chuẩn bị mà đến, tay lăm le vũ khí trong ba lô.
Tô Y Man nói nhỏ: “Làm sao bây giờ, hay là chúng ta báo cảnh sát.”
Cô lấy điện thoại ra, Kỷ Hồng Sâm lắc đầu: “Không cần đâu, lần này báo cảnh sát, sau này họ sẽ càng làm tới hơn.”
“Vậy làm sao bây giờ?”
“Tôi quen người đó,” Kỷ Hồng Sâm chỉ người cầm đầu bên ngoài: “Nhà hắn có chút quan hệ với nhà Tạ Phản, tôi gọi Tạ Phản đến một chuyến.”
Cậu lập tức gọi điện, nói sơ qua tình hình hiện tại. Khi cúp điện thoại, cậu mới nhận thấy mặt Tô Y Man không hiểu sao lại đỏ lên.
Đợi Tạ Phản đến, xuất hiện ở sân trường và nói gì đó với đám người kia, Kỷ Hồng Sâm thấy mặt Tô Y Man càng đỏ hơn như thể đang bị sốt cao.
Tạ Phản chỉ nói một câu gì đó với người cầm đầu, khí thế của người đó liền tắt ngúm. Ông nội hắn là cấp dưới của ông nội Tạ Phản, cha hắn lại là cấp dưới của cha Tạ Phản, sự phát triển sau này của gia đình còn phải dựa vào sự nâng đỡ của Tạ gia, không dám đối đầu với Tạ Phản.
Chỉ nói vài câu, người đó đã tâm phục khẩu phục đưa thuộc hạ rời đi.
Tạ Phản đi về phía phòng dụng cụ.
Kỷ Hồng Sâm mở cửa trước, cười đón: “Anh Tạ Phản, được đấy, tôi biết chuyện này cậu nhất định giải quyết được.”
Tạ Phản lười nhác đút tay vào túi quần: “Thằng nhóc cậu giỏi thật, hẹn hò với bạn gái người ta.”
“Tôi không hẹn hò, cô gái đó thích tôi, cứ hẹn tôi đi ăn với cô ta.”
“Cô ta hẹn là cậu đi à?”
“Lúc đó đâu biết cô ta có bạn trai, nếu biết thì tôi đã tránh rồi.”
Kỷ Hồng Sâm nhớ ra có người chưa đi theo, quay lại phòng dụng cụ kéo Tô Y Man ra, nói với Tạ Phản: “Hôm nay thoát được một kiếp là nhờ cậu ấy báo tin cho tôi.”
Vừa nói cậu vừa định xoa đầu Tô Y Man, Tô Y Man quay đầu né tránh, đi về phía trước.
Cô cúi đầu, không dám nhìn ai: “Tớ đi trước đây.”
“Đừng đi mà.” Kỷ Hồng Sâm giữ cô lại: “Tôi với Tạ Phản mời cậu ăn cơm.”
Cô lắc đầu, tim đập rất nhanh: “Kh-Không, không cần đâu.”
Ánh mắt Tạ Phản dừng lại trên người cô rồi nhanh chóng thu về.
Anh bước tới, khi đi ngang qua cô gái, bàn tay đút trong túi quần được rút ra, xoa đầu cô: “Đi thôi, tôi mời em ăn mì bò.”
Tô Y Man rụt vai lại nhưng không có động tác né tránh, để anh chạm vào tóc mình.
Tạ Phản đi phía trước, cô mới dám lén lút ngước mắt lên nhìn anh vài lần.
Kỷ Hồng Sâm nhìn cô, rồi nhìn Tạ Phản.
Đột nhiên cậu ta nhận ra, khuôn mặt cô đỏ lên là sau khi nghe thấy cái tên “Tạ Phản”.
Kỷ Hồng Sâm đã phát hiện ra Tô Y Man thích Tạ Phản vào lúc đó.
Sau khi biết sự thật này, một mặt cậu cảm thấy mất mát, mặt khác cho rằng Tô Y Man đang tự lượng sức mình. Câu chuyện hoàng tử và Lọ Lem chỉ có thể xảy ra trong cổ tích, hơn nữa Lọ Lem vốn dĩ còn là một công chúa.
Nhưng một điều không thể xảy ra như vậy cô đã làm được.
Năm cô hai mươi ba tuổi, cô kết hôn với Tạ Phản và trở thành vợ anh.
Kỷ Hồng Sâm vẫn luôn nhìn cô. Từng nghe Tạ Phản nói cô tửu lượng không tốt, hễ say là làm loạn, nên anh không cho cô uống rượu.
Tạ Phản có lẽ không biết, cô chỉ làm loạn với một mình anh. Khi không có anh bên cạnh, cô chỉ im lặng tìm một chỗ ngồi xuống ngủ.
Giống như bây giờ.
Gương mặt trắng nõn của cô ửng hồng nhạt, mái tóc dày xõa sau lưng và vai, hàng mi dài rủ xuống, cong vút.
Nhìn kỹ thấy cô không có thay đổi gì so với thời trung học, vẫn mềm mại và thanh thoát như vậy, khiến lòng người bình yên.
Có một sợi tóc mai dính bên môi cô. Kỷ Hồng Sâm nhẹ nhàng giơ tay, muốn giúp cô vén sợi tóc đó đi.
Một người bước vào cửa, áp suất không khí lập tức giảm xuống khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong. Kỷ Hồng Sâm ngẩng đầu nhìn, tay vẫn đang giơ bên mặt Tô Y Man, quay đầu thì thấy Tạ Phản.
Và ánh mắt Tạ Phản đang đặt trên chiếc áo khoác của Kỷ Hồng Sâm đang đắp trên người Tô Y Man, sau đó chuyển sang bàn tay vội vàng rút về của Kỷ Hồng Sâm.
–––––––––––––––—
(*) Tác giả có lời muốn nói:
Tạ Phản: Vợ quá quyến rũ phải làm sao?