Tạ Phản cười một tiếng dài và trầm đục, giọng nói trở nên khàn hơn: “Tinh binh hàng ngày của ông đây đều đã cống hiến cho em hết rồi, em còn không tin anh?”
“Anh… anh đeo… cái đó… rồi… đâu… cống hiến cho… em đâu…”
“Được.”
Tạ Phản buông eo cô ra: “Vậy hôm nay không đeo nữa.”
“Không được, không được!”
Tô Y Man nhân lúc anh tạm thời rời đi, ôm chăn co ro ở đầu giường trông như thể bị bắt nạt thảm hại: “Anh đeo vào đi, nếu không không được chạm vào em.”
Tạ Phản kéo cô lại, từng chút từng chút hôn lên phát ra tiếng động.
“Bảo bối,” Anh gọi cô, giọng khàn đặc: “Em sinh cho anh một đứa con đi, được không?”
Cơ thể Tô Y Man bắt đầu run rẩy, nước mắt tràn ra từ khóe mắt.
Cô lắc đầu rất khẽ, từ chối anh: “Tạ Phản, đeo vào.”
Tạ Phản vẫn hôn, ôm cô lên đùi, nếm thử một chút ngắn ngủi trước: “Khi nào em muốn sinh, hả?”
“Em… em chưa nghĩ kỹ.”
Tạ Phản không tiếp tục nói về chủ đề này nữa, dùng hơi thở nói bên tai cô: “Sao lại ra nhiều nước thế?”
Tô Y Man nhắm mắt lại, vùi đầu vào vai anh, xấu hổ đến mức không dám nhìn anh.
Không có bất kỳ sự ngăn cách nào. Đồng tử Tạ Phản đều đã mất tiêu cự. Nhưng mặc dù anh có thể kiểm soát, anh vẫn sợ xảy ra ngoài ý muốn, nên lại bóc thêm một cái khác.
Tô Y Man không muốn nằm sấp nữa.
Cô vẫn thích kiểu thông thường nhất, có thể ôm anh. Phần sau, Tạ Phản chỉ chiều theo sở thích của cô, chăm sóc cô đến mức toàn thân cô đều giãn ra, thư thái.
Tạ Phản không muốn kết thúc, say mê thân thể tuyệt mỹ của cô, thậm chí có khoảnh khắc muốn cứ thế chết trên người cô.
“Bảo bối,” Anh liên tục gọi cô như vậy, môi dính chặt vào cô, nói rất nhiều lời yêu thương: “Ngoài em ra, anh không có hứng thú với bất kỳ người phụ nữ nào khác.”
“Nếu anh nhìn người phụ nữ khác nhiều hơn một cái, em có thể móc mắt anh ra.”
“Thứ này của anh chỉ thích một mình em thôi, cảm nhận được không, hả?”
“Xem nó thích em đến mức nào, nó không muốn ra nữa, cứ ở trong em luôn nhé, có được không?”
Tai Tô Y Man đỏ bừng khi nghe những lời đó.
…
…
Tô Kỳ ở đồn cảnh sát một ngày, tiếp nhận giáo dục tuyên truyền và bị phạt 500 nhân dân tệ.
Ngày hôm sau, Tô Y Man đến đón cô ta, xách theo một vali hành lý của Tô Kỳ, bên trong cũng toàn bộ là đồ của Tô Kỳ.
Tô Y Man đưa vali cho cô: “Chị, nếu chị ở trong nước đủ rồi thì về Mỹ đi. Ở đây chị không có người thân nào cả, về đó tìm việc thì tốt hơn đấy.”
Đây là lần đầu tiên Tô Kỳ cảm nhận được thất bại. Trước đây cô ta không biết mình đã câu được bao nhiêu người đàn ông đã có gia đình thành công, thứ cô ta thấy là ánh mắt đầy oán hận của những người phụ nữ kia. Nhưng với Tô Y Man, cô ta đã đụng phải một bức tường sắt.
Đứng đối diện nhau, người chiến thắng là Tô Y Man, còn cô ta là kẻ thất bại.
Cô ta ngồi xuống bệ đá ven đường, châm một điếu thuốc hút: “Tối lúc qua Tạ Phản về, thực ra em không ngủ đúng không. Em không hề có động tĩnh gì, cố tình tạo cơ hội cho chị quyến rũ Tạ Phản à?”
Tô Y Man ngồi xuống bệ đá khác bên cạnh: “Đúng vậy.”
“Chị rất tò mò, sao em lại tự tin thế, tin rằng Tạ Phản chắc chắn sẽ không chạm vào chị?”
“Ngày Tạ Phản cầu hôn em ở sân bay, em đã xác nhận rằng cả đời này anh ấy sẽ chỉ yêu mình em nên em mới đồng ý. Nếu không, em không dám làm chuyện điên rồ, bất chấp dư luận mà ở bên anh ấy trước khi ra nước ngoài, và khi phải đối mặt với nhiều áp lực như vậy.”
Tô Y Man quay lại nhìn Tô Kỳ: “Không chỉ là chị, cho dù có thêm một người phụ nữ xinh đẹp và gợi cảm gấp mười lần chị đi nữa, Tạ Phản cũng sẽ không thèm nghiêm túc nhìn lấy mọt lần đâu.”
“Em có thể kể cho chị nghe được không, làm sao em lại khiến Tạ Phản ngoan ngoãn như vậy?”
“Nếu chị muốn biết thì có thể hỏi anh ấy vì em thực sự không biết em đã làm gì.” Cô chỉ đang sống là chính mình mà thôi.
Tô Kỳ cười cười, hít một hơi thuốc rồi nhả khói.
“Anh ấy thật sự rất yêu em đấy.” Đến bước này, Tô Kỳ cuối cùng cũng có thể tâm phục khẩu phục mà nói vài lời công bằng: “Một người đàn ông có địa vị cao và ngoại hình đẹp như anh ấy, chắc chắn không thiếu những cám dỗ như chị. Nhưng cho dù có bao nhiêu người phụ nữ xinh đẹp đi nữa trong mắt anh ấy chỉ có một mình em.”
Tô Y Man gật đầu không khách sáo, đồng ý với nhận định này: “Chị nói không sai.”
“Thôi được rồi, những gì chị cần làm đã làm, thực sự không thể nắm được anh ấy, đến đây thì cũng nên đi rồi.”
Tô Kỳ dập tắt điếu thuốc, kéo vali lại: “Y Man, em đừng trách chị. Coi như chị giúp em thử lòng em rể, để em biết em rể quả thực là một người đàn ông đáng tin cậy.”
“Đừng dùng những lời này để bao biện cho sự xấu xa của chị. Tạ Phản là Tạ Phản, anh ấy có thể chống lại cám dỗ không có nghĩa là những người đàn ông khác đáng bị chị quyến rũ. Chị thích hẹn hò là không sai, nhưng chị không có quyền xây dựng sự vui vẻ của mình trên nỗi đau của những người phụ nữ khác.”
“Em đang dậy dỗ chị à?”
“Nghe hay không tùy chị.”
“Nếu một ngày nào đó chị có thể gặp được một người đàn ông hoàn hảo mọi mặt như Tạ Phản, chị nhất định sẽ dừng chân, không thay người yêu liên tục nữa.”
Tô Kỳ chặn một chiếc taxi, đặt vali ở phía sau.
“Không cần tiễn, chị đi đây.”
“Tháng sau em và Tạ Phản sẽ tổ chức đám cưới, lúc đó em sẽ gửi thiệp mời cho chị, chị có thể đến tham dự.”
“Vậy thì chị không đi đâu.” Tô Kỳ kéo cửa xe bước vào: “Xem người khác hạnh phúc, đó không phải phong cách của chị.”
“Được thôi, chị muốn đến hay không tùy chị.”
Tô Y Man nhìn cô ta lên xe và vẫy tay: “Chị, ít làm chuyện thất đức đi nhé.”
Tô Kỳ thò đầu ra, gọi lớn: “Chị sẽ cố gắng.”
Chiếc taxi chạy đi, một chiếc Cullinan đậu bên lề đường. Tạ Phản bước ra khỏi ghế lái, hôm nay trời khá nắng, anh đeo một chiếc kính râm. Rõ ràng là anh không hề ăn diện gì nhiều, chỉ quần tây đơn giản và áo sơ mi trắng, nhưng vì vốn dĩ đã đẹp trai, vẻ ngoài hời hợt như vậy cũng khiến người ta cảm thấy cực kỳ thời thượng, rất có phong cách.
Đợi anh đi đến gần, Tô Y Man tháo kính râm của anh ra, tự đeo vào cảm nhận. Không thể không nói, đắt tiền có lý do của nó, chiếc kính râm này đeo vào không hề ảnh hưởng đến tầm nhìn, còn có hiệu ứng thêm bộ lọc, khiến bầu trời xanh hơn rất nhiều, mây trắng bồng bềnh rất đáng yêu.
Đầu óc nhỏ bé của cô quay loạn xạ, nhìn đông nhìn tây, nhìn nam nhìn bắc, cuối cùng hai tay giữ kính râm, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Tạ Phản, làm bộ làm tịch hỏi: “Thưa anh, xin hỏi tại sao anh lại đẹp trai thế?”
Tạ Phản bật cười, tay xoa đầu cô: “Bởi vì muốn xứng đáng với em nên chỉ có thể cố gắng hết sức để đẹp trai thôi.”
Tô Y Man cũng cười, tháo kính râm xuống: “Chị họ em về Mỹ rồi, sau này sẽ không đến nhà làm phiền thế giới hai người của chúng ta nữa.”
“Vậy thì thật đáng ăn mừng.” Tạ Phản giúp cô mở cửa xe, làm động tác mời: “Anh đặt nhà hàng rồi, mời em đi ăn đồ ngon.”
“Món ngon gì thế? Không phải đồ Tây chứ?”
“Đại tiệc tôm.” Tạ Phản biết cô không thích ăn đồ Tây, dù đắt tiền đến mấy cô cũng không thích: “Thêm ớt thêm tê, em có đi ăn không?”
“Được, được, em thích ăn món này.”
Tô Y Man vui vẻ lên xe. Xe khởi động, cô vẫn đeo kính râm chơi đùa: “Tạ Phản, lát nữa anh phải bóc tôm cho em đấy nhé, em sợ bẩn tay.”
“Lần nào chẳng là anh bóc cho em.” Tạ Phản chỉ thích nhìn cô vô tư, vui vẻ như vậy, cô vui, tâm trạng anh cũng trở nên rất tốt: “Bảo bối, em chỉ cần ăn thôi, cái việc bóc tôm này cả đời anh đều bao trọn cho em.”