Buổi tối về nhà, Tạ Phản đã đi công tác xa, dù người không ở đây, nhưng anh vẫn duy trì tần suất gọi điện thoại mỗi giờ một lần, nói với Tô Y Man những chuyện trên trời dưới đất.
Anh nói đủ thứ, thành phố bên đó mưa anh cũng nói, sau mưa xuất hiện cầu vồng anh cũng nói, khi bàn chuyện thì bên đơn vị tổ chức muốn đưa cho anh hai cô gái dịch vụ anh cũng kể luôn.
Tô Y Man nghe xong bật cười: “Mấy cô gái đó có đẹp không?”
“Không gặp, anh mắng cho thằng cha đó một trận, rồi cho hắn chiêm ngưỡng thật kỹ giấy đăng ký kết hôn của anh.”
Tạ Phản vẫn cái kiểu đó, cực kỳ lắm lời: “Rồi thằng cha đó quỳ xuống xin anh tha thứ, nói vợ anh đẹp như thế này, quả thực là hắn không hiểu chuyện. Nếu hắn thật sự giới thiệu gái dịch vụ cho anh, anh sẽ khóc vì xấu xí mất.”
“…”
Tô Y Man sắp quen với hành động thần kinh là đi đâu cũng mang theo giấy đăng ký kết hôn này của anh, hơn nữa anh không chỉ mang của mình mà cả tờ của cô anh cũng cầm theo, hễ có chuyện gì là lấy ra cho người ta xem, chỉ vào cô gái mặc áo sơ mi trắng đôi với anh trong ảnh chụp và nói: “Đây là vợ tôi, đẹp không.”
Khiến cho bất kỳ ai có chút quen biết với anh đều biết anh đã kết hôn.
Anh chỉ còn thiếu nước phát sóng việc mình đã kết hôn lên ngoài không gian cho người ngoài hành tinh nghe thôi.
Nói chuyện thêm vài câu với Tạ Phản, cho đến khi cúp điện thoại Tô Y Man vẫn không hỏi anh tại sao lại tuyển dụng Tô Kỳ làm kiến trúc sư, rõ ràng về học vấn và năng lực cô ta đều không đạt tiêu chuẩn tuyển chọn nhân tài của Chí Đắc.
Đến ngày hôm sau cô đến công ty, gọi phòng nhân sự đến hỏi mới biết Tô Kỳ ứng tuyển không phải là kiến trúc sư, mà là nhân viên vệ sinh.
Một vai diễn mà bất kỳ bà thím nào trên đường cũng có thể ứng tuyển, vì vậy khi Tô Kỳ trẻ đẹp, lại từng du học nước ngoài, đưa hồ sơ xin việc và thề thốt rằng mình chắc chắn có thể làm tốt công việc này, phòng nhân sự đương nhiên không có lý do gì để từ chối. Kể cả có làm không tốt, vài ngày sau sa thải là được.
Đến chiều Tạ Phản đi công tác về, không nghỉ ngơi đã gọi vài quản lý cấp cao đi họp. Tô Kỳ nghe tin, tháo găng tay cao su ra, lấy một đống đồ điểm trang từ trong túi ra dặm lại, đặc biệt chú trọng kẻ mắt và tô son môi màu đỏ tươi dày cộp. Tóc xõa dài buông trên vai, cuối cùng xịt nước hoa.
Tự trang điểm cho bản thân tinh tế từ sợi tóc đến đầu ngón chân, cô ta đẩy cửa phòng vệ sinh ra, đến phòng pha trà rót vài cốc nước, đi về phía phòng họp của Tạ Phản.
Ước chừng thời gian, đợi mọi người lần lượt bước ra, nghe thấy tiếng Tạ Phản nói chuyện hướng về phía cửa, khi tiếng chân càng lúc càng gần, Tô Kỳ xông lên phía trước, cốc nước trong tay vừa vặn đổ lên người Tạ Phản vừa định bước ra ngoài.
Hôm nay Tạ Phản mặc đồ trang trọng, vest chỉnh tề. Tô Kỳ cố ý lấy nước nhiệt độ phòng không màu và không có nhiệt độ. Nhưng dù là vậy, vẻ mặt Tạ Phản cũng vô cùng khó coi, lông mày thanh tú cau lại, ánh mắt trầm xuống nhìn cô ta: “Không có mắt à?”
“Xin lỗi, xin lỗi.”
Tô Kỳ vội vàng dùng tay giúp anh lau, còn chưa chạm vào quần áo, đã có trợ lý rất tinh ý bước tới kéo cô ta đi.
“Tạ tổng…” Tô Kỳ bị kéo đi, vẫn ngoảnh đầu nhìn người đàn ông.
Tạ Phản đi thay một bộ quần áo khác, khi đi ra, anh gọi điện thoại đến văn phòng thư ký, trực tiếp nói: “Cô nhân viên vệ sinh vừa nãy, sa thải đi.”
Phương Uyển đồng ý, cúp điện thoại sắp xếp cho phòng nhân sự, phòng nhân sự lại tìm Tô Kỳ, đưa cho cô ta một phong bì đỏ: “Đây là tiền lương hai ngày làm việc của cô, cầm lấy đi, từ ngày mai cô không cần đến nữa.”
Phong bì đỏ không hề mỏng, dù cô ta chỉ làm việc hai ngày, vừa rồi còn chọc giận Tổng giám đốc nhưng vẫn trả đủ tiền cho cô ta.
Đây là lần đầu tiên Tô Kỳ chịu lép vế nhanh chóng như vậy trước một người đàn ông.
Với ngoại hình và sức hút của mình, cô ta đã chơi không biết bao nhiêu người đàn ông rồi. Lần nào cũng dễ dàng đạt được mục đích, điều này đã tiếp thêm ngọn lửa tự tin cho cô ta, sống mỗi ngày trong sự tự mãn cô độc với câu nói “Gương kia ngự ở trên tường, thế gian ai đẹp được dường như ta”.
Kết quả, cô ta lại bị thất bại ở chỗ Tạ Phản.
Cô ta không dây dưa, cầm phong bì đựng tiền ra mở ra kiểm tra số tiền, từ một đến hai mươi, hai mươi tờ, quả thực rất hào phóng.
Cô ta cười với nhân sự: “Được, có dịp gặp lại.”
Sau khi Tô Kỳ rời khỏi Chí Đắc, việc đầu tiên là cầm hai ngàn tệ đó đi hộp đêm quẩy. Chưa đầy năm phút đã có một người đàn ông mon men lại gần. Cô ta chê xấu, không thèm để ý.
Sau đó có một người đàn ông tinh anh, trông khá được, mặc vest chỉnh tề ngồi trong khu ghế riêng giơ ly rượu mỉm cười ra hiệu với cô ta. Cô ta chợt nhớ đến Tạ Phản nhìn thấy ban ngày, cũng mặc một bộ vest cao cấp may thủ công, thắt cà vạt, toát ra khí chất cấm dục rất đậm, ngay cả khi tức giận, phản ứng đầu tiên người ta cảm thấy không phải là sợ hãi, mà là cực kỳ muốn ngủ với anh.
Tô Kỳ càng nghĩ càng không kìm được, vừa lúc người đàn ông mặc vest kia cũng có chút nhan sắc, đứng dậy đón cô ta, cô ta thấy chiều cao cũng đạt tiêu chuẩn, bèn miễn cưỡng nắm cà vạt người đó, khóe môi cười, kéo người đó thẳng vào phòng riêng.
Cửa vừa đóng, lửa cháy trời long đất lở.
Sáng hôm sau tỉnh dậy sau khi ngủ cùng người đó, cô ta vẫn thấy trống rỗng, vẫn rất muốn ngủ với Tạ Phản.
Một người đàn ông có xuất thân cao quý như vậy, tuổi trẻ đã nắm trong tay hàng nghìn tỷ tài sản, có tiền, có thân hình, lại đẹp trai, và còn là chồng của cô em họ cô.
Mọi điều kiện đều quá hoàn hảo, nếu thực sự có thể chinh phục được anh ta, nghĩ thôi đã thấy k*ch th*ch rồi.
Tô Kỳ chấn chỉnh lại tinh thần, thay một chiếc váy hai dây xinh đẹp, trang điểm hoàn hảo không tì vết, đến chi nhánh Chí Đắc một lần nữa.
Tuy là chi nhánh nhưng vì Tô Y Man thường xuyên làm việc ở đây nên Tạ Phản coi chi nhánh này như trụ sở chính, dành phần lớn thời gian trong ngày ở đây.
Tô Kỳ nghênh ngang đi qua đại sảnh đến quầy lễ tân, lần này cô ta không nói “Tôi đến ứng tuyển”, mà nói “Tôi đến tìm em gái tôi, nó tên là Tô Y Man, là phu nhân Tổng giám đốc của các bạn, làm ơn giúp tôi liên hệ một chút.”
Tô Y Man nhận điện thoại xuống gặp cô ta.
Tô Kỳ ngồi trên ghế sofa ở khu vực nghỉ ngơi, hôm nay cô ta mặc một chiếc váy rất ngắn, đôi chân dài thon thả bắt chéo, ngồi một cách tùy ý cũng là một mỹ nhân rực rỡ.
Tô Y Man biết mục đích của cô ta là gì, nhưng vẫn hỏi: “Chị đến làm gì?”
“Không có chỗ ở, xin em gái cho ở nhờ.”
Tô Kỳ làm vẻ dễ thương, tay nắm thành nắm đấm đặt cạnh mặt bắt chước tiếng mèo kêu, nhưng cô ta có vẻ ngoài quá hầm hố nên hiệu quả làm ra không được tốt lắm.
Tô Y Man hỏi: “Chị muốn ở đâu?”
“Về nhà em đi, tiện hai chúng ta nói chuyện.”
“Được!” Tô Y Man muốn xem cô ta còn có thể giở trò gì nữa: “Được, chị cứ ở đây đợi, tối tan sở em đưa chị về nhà.”
Nói xong không còn gì khác, cô quay người vào thang máy đi mất.
Tô Kỳ quả thật đã đợi dưới lầu vài tiếng đồng hồ, trong khoảng thời gian đó cô ta thấy Tạ Phản được một nhóm người vây quanh bước ra khỏi thang máy đi ra ngoài, bên cạnh có trợ lý cầm tài liệu nói nhỏ gì đó với anh. Vẻ mặt anh bình thản, thỉnh thoảng đáp lại một hai câu, trợ lý chăm chú lắng nghe, gật đầu nói “Vâng”.
Càng nhìn thấy người đàn ông này nhiều, Tô Kỳ càng yêu thích.
Đợi mãi đến gần chín giờ, xe của Tạ Phản đỗ bên ngoài, có người đến mở cửa xe cho anh. Anh bước xuống xe, dù đã bận rộn cả ngày nhưng vẫn giữ vẻ quyết đoán, mạnh mẽ, trên mặt không thấy chút mệt mỏi nào.
Nhưng khi anh đích thân lên lầu đón Tô Y Man tan sở, rồi dẫn vợ bước ra khỏi thang máy, Tô Kỳ thấy vẻ lạnh lùng trên mặt anh giảm đi thay vào đó là sự ấm áp đặc biệt. Anh nói nhiều hơn, một tay ôm eo Tô Y Man, thỉnh thoảng cúi đầu dịu dàng nói gì đó với cô.
Tô Kỳ chợt nghĩ đến một cụm từ “Người đàn ông của gia đình.
Tạ Phản khi ở bên Tô Y Man, cảm giác người chồng thật sự rất đậm.
Cô ta nhìn ngây người, đến mức quên mất mình đợi lâu như vậy hôm nay là để làm gì, cho đến khi Tô Y Man cố ý gọi cô ta một tiếng: “Chị, chị không phải muốn về nhà em ở sao, qua đây đi.”
Tô Kỳ lấy lại tinh thần, xách túi vội vàng đi theo.
Ba người đi cùng một chiếc xe. Tài xế là Tạ Phản, ghế phụ lái bên cạnh là Tô Y Man, Tô Kỳ đương nhiên ngồi ở phía sau.
Tô Y Man nhìn gương chiếu hậu năm lần, có ba lần thấy Tô Kỳ đang nhìn chằm chằm vào gáy Tạ Phản.
“Chị,” Tô Y Man quay đầu lại: “Chị còn định tìm việc ở trong nước không?”
Tô Kỳ tựa lưng vào ghế, bắt chéo đôi chân dài: “Tìm chứ. Vì cái miếu của em rể quá lớn, đến cả công việc nhân viên vệ sinh cũng không cho chị vậy thì chị sẽ tìm chỗ khác. Dù sao ở trong nước cũng không chỉ có mỗi Chí Đắc.”
Cô ta nói câu này vốn là muốn Tạ Phản để ý đến cô ta một chút, đừng cứ không nói một lời nào với cô ta. Nhưng Tạ Phản vẫn bình chân như vại không thèm quan tâm đến cô ta, coi như cô ta không tồn tại trên xe này, những lời vừa nãy như là ma nói vậy.
Tạ Phản vẫn giữ nguyên thái độ không để ý đến cô ta, chỉ đến khi dừng đèn đỏ anh mới lấy một chai nước vặn lỏng nắp đưa cho Tô Y Man, bảo cô bổ sung nước, đừng để khát.
Trước đây nghe nói Tạ Phản đã vượt qua ngàn núi vạn sông, đi qua núi đao biển lửa, trả giá mọi thứ có thể để cuối cùng cưới được Tô Y Man, Tô Kỳ còn không tin lắm.
Đàn ông trên đời cô ta thấy nhiều rồi, mười người thì chín người bạc tình, còn lại một người là ngốc. Tạ Phản xuất thân từ gia đình quyền quý, từ nhỏ không thiếu thứ gì, sao có thể bị bó buộc bởi tình yêu đơn thuần, hơn nữa không phải dành cho nhiều phụ nữ, mà chỉ tập trung vào một người phụ nữ duy nhất, điều này quá kỳ lạ.
Bây giờ nhìn cách anh ấy và Tô Y Man tương tác hàng ngày, Tô Kỳ dần tin vào những lời đồn đại đó.
Dù không gặp mặt nhiều nhưng chỉ qua vài lần này, cô ta đã cảm nhận được Tạ Phản thực sự rất yêu Tô Y Man. Tình yêu của anh thể hiện ở mọi mặt, đặc biệt là những chi tiết nhỏ trong cuộc sống hàng ngày, rõ ràng nhất.
Chỉ cần có Tô Y Man ở đó, sự chú ý của Tạ Phản luôn dồn vào cô. Bất kể anh đang làm gì, xung quanh có những người nào, sự chú ý của anh cũng chỉ tập trung vào Tô Y Man.
Thậm chí còn biết khi nào cô khát nước, trước khi đưa nước cho cô còn giúp vặn lỏng nắp chai.
Lần đầu tiên Tô Kỳ thấy một người đàn ông chu đáo đến vậy.
Điều kiện bên ngoài đã tốt như thế rồi, lại còn biết thương vợ.
Đơn giản là cực phẩm trong giới đàn ông.
Tô Kỳ càng thêm hứng thú.
Xe dừng, Tạ Phản xuống xe trước, đi vòng qua đầu xe mở cửa xe cho Tô Y Man. Đóng cửa, anh cúi đầu nói nhỏ vào tai cô một câu, Tô Y Man trả lời gì đó, rồi ánh mắt cô dừng lại trên Tô Kỳ vừa bước xuống từ ghế sau, cười: “Chị, chị cứ ở căn nhà mà Kỳ Duệ từng ở đi, nó trống nhưng hàng ngày vẫn có cô giúp việc dọn dẹp, có thể vào ở bất cứ lúc nào.”
“Ôi phiền phức quá, chị chỉ ở vài ngày thôi mà, không cần phải cho chị căn nhà riêng đâu. Cứ cho chị mượn phòng khách ở nhà em vài đêm là được rồi, như vậy mọi người đều tiện.”
Tô Kỳ cười nhìn Tạ Phản: “Em rể, chị nói đúng không?”