Tạ Phản thấy phiền đã đành, anh không muốn Tô Y Man nghe thấy. Dù đã làm chuyện đó với cô không biết bao nhiêu lần từ trong ra ngoài, anh vẫn cảm thấy cô trong trắng như tờ giấy trắng, sợ cô nghe thấy những âm thanh đó sẽ thấy ghê tởm.
Anh thay bộ chăn ga gối đệm trên giường bằng bộ mang theo. Tô Y Man đang tắm, cô tắm luôn mất nhiều thời gian, không nửa tiếng thì không ra. Tắm xong còn phải bôi sữa dưỡng thể, trước đây cô tự bôi, giờ bị Tạ Phản chiều thành lười, quấn khăn tắm ra khỏi phòng tắm, đưa sữa dưỡng thể cho anh.
Tạ Phản nhận lấy, anh ngồi trên giường, bảo cô ngồi lên đùi, tháo khăn tắm của cô ra, thành thạo bắt đầu bôi từ cánh tay.
Anh chị hàng xóm đang ở lúc cao trào, người đàn ông chửi “f*ck”, người phụ nữ kêu “god”. Tô Y Man nhìn về phía bức tường truyền đến âm thanh, mặt càng nghe càng đỏ.
Cô nhìn Tạ Phản, cô quả thật da mặt mỏng, trong hoàn cảnh này, có cảm giác như mới bắt đầu hẹn hò với anh ra ngoài thuê phòng, bối rối cúi đầu xuống.
Tạ Phản không nhịn được cười, nâng cằm cô lên hôn: “Có muốn đổi khách sạn không?”
“Giờ đã muộn rồi, anh đã lái xe cả ngày, đừng làm phức tạp nữa.” Tô Y Man quay đầu nhìn về phía nguồn âm thanh: “Chắc là sẽ kết thúc sớm thôi.”
“Thật sao?” Tạ Phản cười: “Người Âu Mỹ thường dai sức lắm.”
“…”
Tô Y Man suy nghĩ rất nghiêm túc: “Bền hơn anh nữa sao?”
Sau câu nói này của cô phòng bên cạnh im bặt.
Cô cố tình đợi một lúc, xác nhận là tắt máy thật rồi, nói: “Cũng đâu có bền lắm, kém anh xa.”
Tạ Phản cười đến run cả vai, bôi sữa dưỡng thể xong cho cô, đóng nắp lại đặt sang một bên. Anh ôm eo cô gái nhỏ nhắn đặt lên giường, đè lên hôn xuống.
Giọng anh khàn khàn: “Đến lượt chúng ta rồi.”
“Chỗ này cách âm không tốt.” Giọng Tô Y Man cũng tự động nhỏ đi: “Thôi đi.”
“Thôi gì mà thôi, ông đây đã làm tài xế cho em cả ngày rồi,” Anh nắm lấy một chân cô: “Em cũng nên cho anh chút ngọt ngào chứ.”
“…”
Về việc người Âu Mỹ vừa rồi có bền bỉ không thì Tô Y Man không rõ, nhưng Tạ Phản bền bỉ là điều cô rõ hơn ai hết.
Dù đã lái xe cả ngày, lên giường, anh vẫn tràn đầy năng lượng tiếp tục làm tài xế.
Tô Y Man không nhịn được muốn kêu lên nhưng cô biết chỗ này cách âm không tốt, cố gắng dùng tay bịt kín tiếng kêu trong miệng. Nhưng dù đã cố hết sức kiểm soát, với thực lực của Tạ Phản, cô rất khó nhịn được không la lên.
Cuối cùng không còn cách nào, cô ngượng ngùng kéo chăn qua đầu hai người, mỗi lần Tạ Phản thấy ngột ngạt muốn vén lên cô đều không cho phép.
Bất chợt, tiếng kêu của cô to hơn.
Tạ Phản bịt miệng cô: “Bảo bối, chỗ này không cách âm đâu.”
Tô Y Man dùng ánh mắt nói với anh: Vậy anh nhẹ một chút đi!
Tạ Phản bị vẻ đáng yêu của cô chọc cười, thở hổn hển hôn cô, bịt kín môi cô: “Kêu cũng được, em kêu vào miệng anh này.”
“…”
Sau hai lần cho anh ăn cuối cùng hôm nay cũng kết thúc. Tô Y Man mệt lả nằm trong vòng tay anh, đầu gối lên cánh tay anh, má vẫn còn ửng đỏ.
Tạ Phản hôn nhẹ lên trán cô: “A Man, ngủ ngon.”
Cô thậm chí không còn sức để nói ngủ ngon nữa.
Cô ngủ một giấc say. Tỉnh dậy một lần vào khoảng bốn, năm giờ sáng, vì cô nghe thấy Tạ Phản đang nói mớ.
Tạ Phản liên tục gọi tên cô: “A Man…”
Không biết là mơ thấy gì, trán anh nhăn tít lại, mồ hôi lạnh rịn ra, môi tái nhợt, trông cực kỳ đau khổ.
Tô Y Man gọi anh: “Tạ Phản, Tạ Phản, anh tỉnh dậy đi!”
Phải gọi liên tục mấy tiếng mới gọi anh tỉnh.
Tạ Phản mở mắt nhìn thấy cô, nỗi sợ hãi trong mắt dần tan biến, lập tức ôm cô vào lòng, th* d*c, gọi cô: “A Man.”
“Là em đây.” Tô Y Man ôm lại anh: “Anh làm sao vậy, gặp ác mộng à?”
Quả thực là gặp ác mộng. Anh mơ thấy mình lại mất Tô Y Man một lần nữa, tìm thế nào cũng không thấy cô. Trước mặt có rất nhiều cánh cửa, nhưng bất kể anh đẩy cánh nào ra, bên trong cũng không có bóng dáng Tô Y Man. Vị trí tim anh bắt đầu chảy máu không ngừng, nhấn chìm toàn bộ cơ thể anh trong biển máu, đau đến mức sắp nghẹt thở.
Anh sợ hãi ôm chặt Tô Y Man, môi dán vào trán cô, hơi thở nặng nề: “A Man, em đừng rời xa anh.”
“Em sẽ không rời xa anh đâu.” Tô Y Man an ủi anh: “Em sẽ luôn ở bên anh, không bao giờ rời xa anh.”
Cô nói đi nói lại nhiều lần, tay nhẹ nhàng vỗ lưng anh, cho đến khi hơi thở anh cuối cùng cũng bình ổn, vầng trán nhăn lại vì đau khổ giãn ra.
Tô Y Man lo lắng bệnh dạ dày của anh lại tái phát: “Tạ Phản, anh có phải khó chịu trong người không? Hay là ngày mai chúng ta về đi, đi khám bác sĩ trước.”
“Không, anh không sao.”
Tạ Phản hiểu cơ thể mình. Anh còn phải chăm sóc Tô Y Man cả đời, tuyệt đối sẽ không để mình gặp chuyện gì.
“Em yên tâm, cơ thể anh rất tốt. Chỉ cần em đừng nhắc đến chuyện chia tay với anh nữa, thì dạ dày anh sẽ không đau nữa.”
Dạ dày là cơ quan cảm xúc, tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào thái độ của Tô Y Man đối với anh như thế nào. Cô yêu anh, anh sẽ ổn. Cô không yêu anh, anh sẽ sinh bệnh.
Tô Y Man ngẩng đầu lên, cằm tựa vào ngực anh, tìm kiếm đôi mắt anh trong bóng tối: “Tạ Phản, chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi, em bị anh trói chặt rồi, tuyệt đối sẽ không nhắc đến chuyện chia tay nữa đâu.”
Lời nói của cô là liều thuốc tốt nhất trên đời, làm cả cơ thể Tạ Phản ấm áp.
Cúi đầu xuống, anh nhẹ nhàng hôn lên môi cô: “Được.”
Sau đêm đó, anh không còn gặp ác mộng nữa.
–––––––––––––––––––
[Tác giả có lời muốn nói]
“Tôi từng vượt qua núi cao và biển lớn, cũng từng băng qua biển người tấp nập.”
“Tất cả những gì tôi từng sở hữu, chớp mắt đều tan biến như khói sương.”
Trích từ bài hát Con đường bình phàm.