“Thật sự đã thi vào lớp trọng điểm Khoa học Tự nhiên rồi, giỏi quá đi mất.”
Trên đường đi đến lớp, Lý Hân vẫn nói không ngừng: “Cứ như một phép màu ấy nhỉ, hơn nữa còn là ban Khoa học Tự nhiên mà cậu yếu hơn một chút nữa. Nhưng tại sao cậu lại chọn Khoa học Tự nhiên chứ, tớ thấy thành tích Khoa học Xã hội của cậu tốt hơn nhiều mà.”
“Bởi vì… tớ cảm thấy Khoa học Xã hội có phần hơi chủ quan, sợ không ổn định. Còn Khoa học Tự nhiên thì khác, đáp án của bài tập là cố định, chỉ cần học thuộc là sẽ không mất điểm.”
“Cũng đúng, cậu nói vậy làm tớ thấy không biết mình chọn Khoa học Xã hội có đúng không nữa.”
Lớp Khoa học Xã hội ở tầng hai, Lý Hân như quên mất, đi theo Tô Y Man tiếp tục bước lên: “Tiếc là sau này chúng ta không thể học cùng lớp nữa rồi. Y Man, cậu tuyệt đối không được xa lánh tớ nha, buổi trưa nhất định phải đi ăn cùng tớ. Tớ học ở lớp đó!”
Cô quay lại chỉ vào một phòng học ở góc tầng hai: “Lớp 13, cậu nhớ tìm tớ nha.”
“Ừm.” Tô Y Man quay lại nhìn: “Cậu không về lớp à?”
“Tớ đi xem lớp cậu để sau này còn biết đường tìm.” Lý Hân giơ tay lên ngang đầu Tô Y Man, ước lượng: “Y Man, có cậu phải cao lên rồi không?”
“Chỉ cao thêm ba phân thôi.” Sáng nay trước khi ra khỏi nhà Tô Y Man còn dùng thước đo, suốt một năm qua cô đều ăn uống đầy đủ, sáng và tối luôn uống một cốc sữa 250ml, nhưng chiều cao vẫn tăng chậm. Cô đã mười sáu tuổi rồi mà vẫn chưa đến một mét sáu.
“Nhưng trông cậu không hề bị thấp đâu.” Lý Hân cúi đầu nhìn chân cô, rồi lại nhìn lên mặt cô: “Tớ biết rồi, tỷ lệ cơ thể cậu đẹp, đầu nhỏ và tròn, eo cũng đẹp. Nếu cậu cao thêm năm phân nữa thì tuyệt vời luôn, chắc chắn sẽ rất xinh.”
“Thật sao?” Tô Y Man thở dài phiền muộn: “Tớ cũng muốn cao thêm năm phân.”
Lớp 11b1 ở tầng bốn. Đến cửa lớp, Tô Y Man nhanh chóng quét mắt một lượt, gần như thấy ngay ra Tạ Phản ở vị trí giữa hàng cuối cùng.
Anh đang nói chuyện với Kỷ Hồng Sâm và vài người khác, tư thế ngồi rất thoải mái dựa hẳn vào tường sau, một chân vắt vẻo gác lên chân kia với vẻ ngạo mạn, hai tay đút trong túi quần. Không biết nói đến chuyện gì, anh nghiêng mặt cười một tiếng và bất lực.
Chỉ một động tác đơn giản cũng thật quyến rũ.
Lý Hân thò đầu nhìn vào lớp 1 một lúc lâu, nghe thấy chuông báo chuẩn bị vào học, cô tiếc nuối nói: “Tớ về lớp đây, trưa nhớ tìm tớ đi ăn nha.”
Tô Y Man nói được.
Lý Hân vừa đi, Tô Y Man đeo cặp sách bước vào lớp 1.
Cô đến khá muộn, phía trên không còn chỗ, chỉ còn lại vị trí cuối cùng sát cửa sổ. Nơi đó thường xuyên bị ánh nắng mặt trời chiếu vào, dù kéo rèm vẫn cảm thấy nóng bức của cái nắng hè gay gắt, không ai chịu ngồi.
Nhưng Tô Y Man lại rất hài lòng với vị trí đó.
Vì cô có thể ngồi cùng hàng với Tạ Phản.
Mặc dù còn có một người ở giữa. Đó là Trương Ngạn, một trong những người bạn thân của Tạ Phản.
Ở phía bên kia Tạ Phản là Kỷ Hồng Sâm, hai người họ như hai bức tường, bảo vệ Tạ Phản, người quá thu hút ong bướm, không cho những cô gái khác cơ hội tiếp cận.
Ngồi phía trước Tạ Phản là Tưởng Duyệt Phù, thành tích luôn theo sát Tạ Phản. Mới khai giảng, cuộc bình chọn hoa khôi mới bắt đầu, không nghi ngờ, cô ta lại là người dẫn đầu. Có người còn mở cược trên diễn đàn, cược xem liệu Tưởng Duyệt Phù ưu tú như vậy có thể “hạ gục” Tạ Phản hay không.
Tưởng Duyệt Phù cầm sách bài tập quay người lại muốn Tạ Phản giảng bài cho cô ta. Nụ cười ngọt ngào trên mặt cô ta biến mất ngay khi nhìn thấy Tô Y Man, thay vào đó là sự thù địch.
Tưởng Duyệt Phù không bao giờ quan tâm ai là người đứng cuối lớp, nhưng cô ta không ngờ Tô Y Man lại có thể thi vào lớp trọng điểm.
Thật chướng mắt.
Một người đáng ghét như vậy, lại còn cứ lởn vởn ngay trước mặt cô ta.
Chuông vào học vang lên, thầy Phan, giáo viên chủ nhiệm bước vào.
Thầy Phan là giáo viên theo lớp. Hơn nửa số học sinh trong lớp này đã được thầy dạy từ lớp mười. Thầy nói xong lời mở đầu, xem qua bảng phân lớp và bắt đầu nhấn mạnh về một người.
“Tô Y Man.” Thầy tìm một vòng trong lớp, không biết mặt cô học sinh đó: “Tô Y Man là ai, đứng lên.”
Tô Y Man sợ nhất là bị giáo viên gọi tên.
Cô không biết mình có phạm lỗi gì không, căng thẳng đứng dậy, nghĩ rằng nếu ngày đầu tiên khai giảng đã bị thầy phê bình thì hình ảnh của cô trong lòng Tạ Phản sẽ tệ đến mức nào chứ.
Nhưng cô lại nghe thấy thầy Phan nói: “Thầy đã xem thành tích của em, cả năm lớp mười em đã tiến bộ rất nhiều.”
Tô Y Man hơi thở phào nhẹ nhõm.