Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 195

Lão Tạ chân cẳng không tốt, phần lớn thời gian đều ngồi xe lăn, thỉnh thoảng mới đứng dậy đi lại với sự dìu đỡ của người giúp việc.

Sau khi về hưu, cuộc sống trở nên nhàn nhã, ông chăm sóc hoa cỏ trong vườn, cho mấy con vẹt ăn, coi như không màng chuyện bên ngoài.

Thế nhưng gần đây cuộc sống này thường xuyên bị phá vỡ. Tạ Hồng Chấn thỉnh thoảng lại gọi điện thoại, nhờ ông giúp khuyên nhủ Tạ Phản đang bị mê hoặc. Mọi người đều không hiểu tại sao Tạ Phản lại động lòng với một cô gái bình thường đã đành, anh còn muốn cưới cô về nhà.

Ông gọi Tạ Phản đến, thấy anh đang không vui, lông mày cau lại.

Kể từ khi chia tay Tô Y Man năm năm trước Tạ Phản đã trở nên như vậy, không có ngày nào thực sự vui vẻ.

Người giúp việc đi xuống, Tạ Phản ngồi cùng ông trong đình uống trà.

Ông ôn tồn nói: “Có thể nói cho ông biết tại sao con lại thích cô gái đó không? Nếu nói về xinh đẹp, trên đời này có rất nhiều phụ nữ xinh đẹp.”

Tạ Phản im lặng một lúc, nói: “Cô ấy không chỉ xinh đẹp, xinh đẹp là ưu điểm không đáng kể nhất của cô ấy.”

“Đánh giá này của con quá cao rồi.” Ông cụ cười: “Có những ưu điểm nào, con nói xem.”

“Toàn bộ đều là ưu điểm, con không tìm ra cô ấy có một khuyết điểm nào.” Sau đó nhường như nghĩ ra điều gì đó, anh lại nói: “Không đúng, có một khuyết điểm.”

Tạ Phản cười tự giễu: “Cô ấy không còn thích con nữa.”

Nếu không tại sao anh đã theo đuổi tận tâm như vậy vẫn không theo đuổi được cô.

Ông chưa bao giờ thấy vẻ mặt cô đơn như vậy trên khuôn mặt Tạ Phản.

Tạ Phản là người vô cùng kiêu hãnh, xuất thân ưu việt, bản thân lại đủ xuất sắc, bất cứ điều gì anh muốn đều không có gì là anh không đạt được.

Ai ngờ lại gục ngã trong tay một Tô Y Man.

Ông không đành lòng nói: “Nhưng Tạ Phản, con phải biết, nếu A Man là cô gái nhà thường thì còn dễ nói, nhưng cha con bé lại là Tô Húc Hồng. Gia đình chúng ta, làm gì cũng phải cẩn thận, không thể để người khác có cớ chê trách. Nếu con cố chấp ở bên cô ấy, không sợ sẽ mất đi một số thứ sao?”

Tạ Phản lại nói: “Con có thể mất đi tất cả những gì con đang có nhưng tuyệt đối không thể mất cô ấy.”

Một câu nói không còn đường lui.

Anh là đứa cháu trưởng thành dưới sự chăm sóc của lão Tạ, ông kỳ vọng cao nhất trong số các cháu. Nhưng sự việc đã đến nước này, ông thực sự không đành lòng can thiệp quá nhiều.

Những lời định khuyên can đành không nói nữa.

Tạ Phản ở lại uống trà với ông một lúc, khi trở lại tứ hợp viện tìm Tô Y Man, cô đã không còn ở đó.

Anh đã đi khắp mấy chục căn phòng, lên cả sân thượng tầng ba, không có cô. Anh gọi điện cho Tô Y Man, điện thoại luôn bận.

Ra khỏi trung tâm thành phố, Tạ Phản lái xe về ngoại ô Bắc Kinh.

Chiếc Rolls-Royce Phantom chạy nhanh như bay.

Căn hộ anh sắp xếp cho cô cũng không có người, tủ quần áo thiếu vài bộ, toàn là những bộ cô mang đến lúc ban đầu.

Một chiếc vali của cô cũng biến mất.

Tạ Phản xuống gõ cửa phòng Tô Kỳ Duệ, gõ nửa ngày mới nhớ ra cậu đang tham gia trại hè ở Đại học Bắc Kinh.

Anh gọi điện thoại, hỏi: “Có liên lạc được với chị em không?”

Tô Kỳ Duệ do dự hai giây, nói: “Chị em biến mất rồi ạ? Em không biết.”

“Tô Kỳ Duệ, đừng giấu anh.”

“Em thực sự không biết. Anh nghĩ xem, nếu chị em cố ý không cho anh tìm thấy, chị ấy có nói cho em biết hành tung trước không?”

Tạ Phản cúp điện thoại.

Anh tìm tất cả những nơi có thể tìm, những người có thể hỏi mà vẫn không thấy cô ở đâu cả.

Cuối cùng anh đến bệnh viện nơi Hạ Thần nằm, đến nơi được thông báo bệnh nhân đã xuất

viện, một cô gái tên Tô Y Man đón đi.

Cảm giác nóng rát ở dạ dày trào lên, thiêu đốt đến mức anh suýt không đứng vững được, phải chống tay vào tường mới miễn cưỡng đứng được.

Thời gian như quay trở lại năm năm trước, cái lúc anh không tài nào tìm được Tô Y Man.

Anh bị một người phụ nữ bỏ rơi hai lần.

Anh lại bị một người phụ nữ bỏ rơi đến tận hai lần!

Y tá thấy sắc mặt anh không tốt, quan tâm đến hỏi: “Thưa anh, anh không sao chứ, thưa anh?”

Tạ Phản không nghe thấy tiếng ai cả, chỉ có nỗi đau dữ dội hành hạ anh từng chút một.

Hạ Thần có một căn nhà riêng ở Tây Sơn, Tô Y Man đưa cậu ta đến đó, thuê hai bảo mẫu giúp việc chăm sóc tại một trung tâm dịch vụ gia đình.

“Cậu cứ ở đây trước đi, đừng về căn nhà cũ vội, nếu không tớ sợ Tạ Phản sẽ tìm cậu gây rắc rối.”

Cô phân loại thuốc mang từ bệnh viện về đặt gọn gàng: “Cậu nhớ uống những thứ này, dưỡng thương cho tốt.”

Hạ Thần ngồi trên sofa nhìn cô.

Vẻ cô sắp xếp mọi việc thường ngày như vậy rất khiến người ta động lòng, khiến người ta khao khát.

“Nếu không có việc gì nữa, tớ đi trước đây.”

Đáng tiếc thời gian luôn ngắn ngủi, cô đã nói lời tạm biệt.

“A Man,” Hạ Thần giữ cô lại: “Hay là cậu cứ ở đây đi, căn nhà này không mấy ai biết, Tạ Phản sẽ không tìm đến đâu. Đợi thời cơ chín muồi, tớ sẽ đưa cậu về Mỹ.”

Sợ cô hiểu lầm, cậu ta lại nói: “Dù sao ở đây phòng cũng nhiều, cậu muốn ở phòng nào cũng được.”

Tô Y Man lắc đầu: “Không, tớ có nơi riêng để đi.”

Hoàng Nhuế đã sắp xếp chỗ ở cho cô, và một chuyến bay riêng bay thẳng đến Mỹ sau ba ngày nữa.

Có tài xế đến đón cô, cô lên xe.

Bình Luận (0)
Comment