Tạ Phản không nói gì, chỉ muốn chiếm hữu cô ở nơi này, muốn nghe giọng nói ngọt ngào, mềm mại của cô, dù là mắng cũng không sao, cô mắng cũng hay.
Tô Y Man bị ép chặt vào cửa sổ kính sát đất, không thể đi đâu được, chỉ có thể hoàn toàn phụ thuộc vào Tạ Phản.
Thời gian của anh dài đến mức đáng sợ. Trong lúc đó, anh còn nhận được điện thoại từ thư ký, nhắc anh đi họp. Anh đường hoàng nghe điện thoại, bật loa ngoài, rất lớn. Tô Y Man sợ bị nghe thấy tiếng động, cố nhịn không phát ra âm thanh, suýt cắn rách môi dưới.
Cô nghe thấy anh nói: “Cuộc họp lùi lại một tiếng.” Ngay sau khi cúp máy, cô run rẩy khóc trong vòng tay anh.
Hơi thở Tạ Phản nặng nề, một câu gần như được anh nghiến răng nói ra: “Tô Y Man, em còn biết anh nhớ em sao?”
Cô không thể nói được gì, chỉ có thể r*n r*.
Máy lạnh trong văn phòng tổng giám đốc bật rất mạnh, nhưng cô lại đổ mồ hôi hết lớp này đến lớp khác, không sao dứt được.
Không có biện pháp bảo vệ, nên khoảnh khắc cuối cùng anh xuất tinh ra bên ngoài.
Làm bẩn quần áo và bụng cô.
Cuối cùng cũng rời khỏi cửa sổ kính sát đất, cô lại vung tay tát anh một cái nữa. Tạ Phản không tức giận, như đã quen bị đánh, ôm cô đi vào phòng vệ sinh được ngăn riêng phía sau giá sách, giúp cô rửa sạch.
Xong xuôi hết, anh mới nói: “Kính trong văn phòng tôi là kính một chiều, bên ngoài không nhìn thấy bên trong.”
Dù vậy cô vẫn tức giận: “Đồ khốn nạn!”
“Ngoài đồ khốn nạn ra, em có thể nghĩ ra từ mới nào khác để mắng anh à?”
“Anh lưu manh! Vô lại! Đồ vô liêm sỉ! Siêu khốn nạn!”
Tạ Phản nhếch mép cười: “Nghe hay đấy, em cứ mắng tiếp đi.”
“…” Cô không mắng nữa, sợ mắng anh sảng khoái.
Cô gái vừa bị anh ăn sạch, khuôn mặt ửng hồng quyến rũ, đôi mắt ngấn nước. Tóc hơi rối, phủ trên tấm lưng gầy, vài lọn tóc dính vào cổ vì mồ hôi, bên cạnh vết hôn đỏ như máu.
Tạ Phản thực sự không có sức chống cự nào với cô, nhìn một cái là phải mê mẩn. Anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giọng nói khàn khàn: “Nhu cầu sinh lý được giải quyết chưa?”
Tô Y Man cắn môi không nói gì, sợ nói sai câu nào, anh lại bắt đầu.
Tạ Phản xoa môi cô, không cho cô cắn: “A Man, em đừng ỷ vào việc anh thích em, rồi coi anh như trai bao mà đùa giỡn.”
Cô dứt khoát: “Vậy anh để tôi đi đi.”
“Không thể nào.” Anh đưa cô vào phòng nghỉ, lấy một chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ từ tủ quần áo cho cô mặc: “Đợi ba ngày nữa anh đưa em đi Andorra kết hôn, trong mấy ngày này anh hy vọng em ngoan ngoãn một chút, nếu còn gây rối với anh, anh không dám đảm bảo có nhốt em lại không đâu.”
“Kết hôn gì? Tôi chưa bao giờ đồng ý kết hôn với anh.”
“Em không muốn kết hôn cũng phải kết hôn với anh.”
“Có giỏi thì anh trói tôi đi!”
“Được, tất nhiên là được.”
“Đồ điên!” Cô mắng.
Tạ Phản nghe không hề bận tâm, giúp cô cài từng chiếc cúc áo, anh nói: “Anh đúng là đồ điên nên em đừng chọc giận anh.”
“…”
Thư ký lại gọi điện cho anh một lần nữa, anh bắt máy, nói “Bây giờ tôi qua” rồi cúp máy, ánh mắt lại đặt lên Tô Y Man.
Cô chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi nam, rộng thùng thình, treo lỏng lẻo trên người. Gấu áo che đi phần mông, hai chân lộ ra, trắng nõn và thẳng, gốc đùi có vết hằn đỏ là do anh bóp ra.
Nhìn thấy cô, Tạ Phản hiểu thế nào là vừa thuần khiết vừa quyến rũ.
Anh nắm gáy cô ấn xuống hôn, sau nửa phút thì rời ra: “Em ngoan ngoãn ở đây, anh họp xong sẽ quay lại với em ngay, có gì cứ đợi anh về rồi nói. Quần áo cởi ra đừng dùng nữa, anh sẽ cho người mua đồ mới cho em.”
Quần áo của cô rách gần hết, quả thực không thể dùng được nữa. Nhưng quần áo của tên khốn này vẫn còn nguyên vẹn, chỉ hơi nhăn một chút.
Đợi anh ra ngoài, Tô Y Man mệt mỏi ngồi trên giường một lúc.
Điện thoại đột nhiên reo, cô nhìn màn hình, dù không muốn nghe nhưng vẫn bắt máy: “Giáo sư Hoàng.”
“Chuyện nghỉ việc chuẩn bị thế nào rồi?”
“Cháu… cháu đã nói với Tạ tổng rồi, sẽ đi sớm thôi.”
“Được.” Giọng Hoàng Nhuế bình thản, không nghe ra bất kỳ sự đe dọa nào: “Cô là một cô gái thông minh, tôi tin cô.”
Điện thoại ngắt kết nối.
Như bị dội một gáo nước lạnh, Tô Y Man nhanh chóng tỉnh táo, hiểu rõ mình nên làm gì.
Dù cô có một ngàn, một vạn lý do không nỡ Tạ Phản, không đành lòng đối xử với anh như vậy, cô cũng phải khuất phục trước thực tế.
Mệt mỏi đi đến cửa sổ kính sát đất nhặt từng món quần áo lên. Áo trên có một vệt bẩn màu trắng, chắc chắn không thể dùng được nữa bị cô ném vào thùng rác.
Váy vẫn ổn, mặc dù q**n l*t bên trong bị rách, nhưng bên ngoài không nhìn thấy. Cô mặc vào, sơ vin gấu áo sơ mi nam vào váy ngắn, xắn tay áo lên đến cổ tay.