Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 183

Liễu Cẩn rủ Tô Y Man ra ngoài uống rượu. Theo thường lệ, Tô Y Man từ chối bảy lần trong mười lần, nhưng không hiểu sao hôm nay lại dễ nói chuyện như vậy, gọi một cái là cô ra ngay.

Âu Dương Khiếu Thiên cũng đi cùng. Đến quán bar, thấy Tô Y Man đã ở đó, gọi rất nhiều rượu, đã có hai ba chai rỗng.

“Ôi trời, ai cho em uống trước thế.”

Liễu Cẩn kiểm tra mấy chai rỗng, thấy độ cồn không hề thấp, liền sốt ruột: “Tửu lượng của em thế mà dám uống kiểu này à, không sợ chết sao?”

“Em uống bia!”

“Bia cũng say được mà.”

“Say thì sao, có chết được đâu.”

Tô Y Man lấy dụng cụ mở chai mới, ngửa cổ uống một ngụm, bia chảy xuống khóe miệng, cô đưa tay lau đi.

Liễu Cẩn kéo Âu Dương Khiếu Thiên ngồi xuống bên cạnh. Âu Dương Khiếu Thiên vòng tay ôm vai cô, cô nhíu mày nhìn Tô Y Man, thấy không thể chịu nổi nữa, giật lấy chai rượu: “Được rồi. Sao lại chơi trò mượn rượu giải sầu thế này, chẳng giống em chút nào. Tô Y Man mà chị biết là người nhìn rất thoáng, em đừng để chị coi thường em.”

Tô Y Man dựa vào sofa, tay chống thái dương, nghiêng đầu cười ngây ngô, nước mắt tuôn rơi không ngừng, chảy dài trên má.

“Chị cũng coi thường em à?” Cô vừa cười vừa rơi nước mắt, càng nói càng tủi thân: “Chị Liễu Cẩn, tại sao chị cũng coi thường em!”

Liễu Cẩn chợt nhận ra mình nói sai: “Không phải, chị chỉ nói đùa thôi mà. Rốt cuộc em bị làm sao, gặp chuyện gì rồi?”

“Mọi người đều coi thường em.” Cô cứ lặp đi lặp lại câu này: “Đều coi thường em.”

Hỏi thêm cũng không ra được gì. Cuối cùng Liễu Cẩn hết cách, trước khi gọi điện thoại thì hỏi: “Em muốn Hạ Thần hay Tạ Phản đến đón?”

“Hạ Thần?” Tô Y Man thấy lạ: “Gọi Hạ Thần đến làm gì, em có quan hệ gì với cậu ta đâu.”

“Được rồi, hiểu rồi.”

Liễu Cẩn lập tức gọi cho Tạ Phản: “Tạ tổng, anh rảnh thì qua đây một chút, vợ anh uống say rồi, tôi khuyên không nổi.”

Tạ Phản nhanh chóng đến. Liễu Cẩn thấy anh đến thì yên tâm, giao Tô Y Man cho anh.

“Không biết cô ấy bị làm sao, từ lúc đến cứ uống hết ly này đến ly khác, cản không được.”

Liễu Cẩn vừa nói xong, Tô Y Man say bí tỉ dựa vào ghế lại tiếp lời: “Em không sao! Rượu được phát minh ra không phải để cho người ta uống sao? Tại sao em không thể uống?”

Tạ Phản một tay luồn xuống dưới đầu gối cô, một tay đỡ lưng cô, cưỡng chế ôm cô dậy khỏi sofa, quay lại gật đầu với Liễu Cẩn: “Cảm ơn cô đã báo cho tôi.”

“Tạ tổng khách sáo quá.”

Tạ Phản ôm Tô Y Man đi qua đám đông dày đặc. Ban đầu Tô Y Man vùng vẫy không yên, sau thấy sức lực không đấu lại anh thì bỏ cuộc, mở đôi mắt đỏ hoe, đẫm lệ nhìn anh, hít mũi một cái, hỏi: “Tạ Phản, hôm nay anh đi đâu?”

“Bên phố Trường An có một buổi tiệc rượu, người tổ chức có quan hệ tốt với gia đình anh, anh không thể từ chối nên đã đi.”

Anh ôm cô ra khỏi quán bar ồn ào, đi dọc theo vỉa hè: “Đinh Dĩnh Tây cũng ở đó, vì phép tắc nên anh phải xuất hiện cùng cô ta.”

Tô Y Man không hỏi chi tiết, anh đã chủ động nói ra: “Mọi chuyện sắp xếp khá đột ngột, anh không kịp nói với em. Nhưng anh không có gì với cô ta cả, tiệc rượu kết thúc anh quay về tìm em ngay.”

Tô Y Man tin lời anh nói bởi vì Tạ Phản chưa bao giờ thèm nói dối.

Mọi sự bất mãn trong lòng đều tan biến, cô không chất vấn anh tại sao buổi sáng còn quấn quýt bên cô, quay lưng đi lại dẫn người phụ nữ khác xuất hiện ở tiệc rượu.

Cô đã có thể hiểu được.

Cô hỏi câu hỏi thứ hai: “Năm năm em không có ở đây, bên cạnh anh thực sự không có người phụ nữ nào khác sao?”

“Nếu em hỏi về mối quan hệ nam nữ thì không có. Nhưng quả thực có rất nhiều phụ nữ cố gắng quyến rũ anh. Trong lòng anh chỉ có một mình em, những người tầm thường đó anh không vừa mắt một ai, không phát triển với bất kỳ ai, cũng không hề mập mờ với ai. Nếu em không tin, anh có thể thề độc.”

“Anh không phải là người theo chủ nghĩa duy vật sao, còn thề độc à?”

“Chỉ cần em tin anh là được.”

Tô Y Man nhìn anh chăm chú một lúc, nói: “Em tin anh mà.”

Gió đêm hè thổi nóng bức, Tạ Phản ôm cô, không biết đã đi qua một đoạn đường dài.

Anh cúi đầu nhìn cô, khẽ nói: “Có thể nói rồi chứ, tại sao lại uống rượu?”

Thực ra cô không thích uống rượu trừ khi gặp chuyện gì đó.

Tô Y Man vùi mặt vào lòng anh, ngón tay nắm chặt áo làm nhăn chiếc áo sơ mi may thủ công cao cấp của anh.

Cô nói một câu không đầu không cuối: “Tạ Phản, em đã cố gắng hết sức để trở nên ưu tú rồi.”

Tạ Phản thấy khó hiểu: “Gì cơ?”

Nghe cô nói câu tiếp theo: “Nhưng em vẫn không xứng với anh.”

Bước chân Tạ Phản chợt dừng lại.

Cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu, trên con phố đèn màu rực rỡ, thỉnh thoảng có người đi ngang qua anh.

Anh cúi đầu nhìn cô gái trong vòng tay, yết hầu khó khăn lăn xuống, vừa thấy hoang đường vừa có chút trách móc: “Tô Y Man, em đang nói gì vậy?”

Cô chỉ tự mình nói ra những lời đã chôn giấu trong lòng rất lâu rồi: “Em biết xuất thân của em không tốt, mười tám năm đầu đời, em sống trong một gia đình đơn thân rất bình thường. Không có con đường nào khác bày ra trước mắt em, chỉ có tri thức mới có thể thay đổi số phận của em. Vì vậy em đã cố gắng học hành hết sức, ngày nào cũng học rất chăm chỉ.

Em đã không phí công, dựa vào chính mình mà thi đỗ vào trường đại học hàng đầu thế giới. Vào đại học em cũng không hề lơ là, chăm chỉ như hồi cấp ba. Hàng năm em đều tham gia các cuộc thi, lần nào cũng thắng.

Khi tốt nghiệp em được bình chọn là sinh viên ưu tú của năm đó, được một viện thiết kế nổi tiếng địa phương nhận vào làm, chỉ nửa năm công ty đã đặc cách cho em chuyển chính thức. Em trở thành kiến trúc sư, tiền đồ rộng mở, không biết bao nhiêu người ngưỡng mộ em.”

Cô vùi mặt vào lòng Tạ Phản chặt hơn nữa, để khi khóc sẽ không bị nhìn thấy: “Nhưng dù em có cố gắng thế nào đi nữa em vẫn không xứng với anh.”

Tạ Phản nghe mà lòng đau thắt: “Anh chưa bao giờ nghĩ em không xứng với anh.”

“Em biết, anh sẽ không bao giờ nghĩ như vậy. Nhưng, những người xung quanh anh nghĩ như vậy. Họ đều coi thường em, không một ai coi trọng em.”

“Có phải ai đó đã nói gì với em không?”

“Không. Đây đều là sự thật, em có thể nhìn thấy.”

Cô không muốn mối quan hệ của Tạ Phản với gia đình tiếp tục xấu đi, không muốn kể cho anh nghe hôm nay đã xảy ra những gì: “Tạ Phản, tại sao anh cứ phải là Tạ Phản chứ, tại sao anh không thể là một người bình thường?”

Cô khóc luôn không có tiếng động, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi. Tạ Phản không thể để cô tiếp tục như vậy, nhẹ nhàng đặt cô xuống đất.

Cô cúi đầu nhìn xuống chân, không muốn bị người khác phát hiện đôi mắt sưng húp vì khóc.

Bình Luận (0)
Comment