Trước buổi hẹn, Lý Hân vào phòng vệ sinh thay quần áo trước. Chiếc váy ngắn ôm eo rất kiểu cách, là hàng hiệu mà mẹ cô mang về từ chuyến công tác nước ngoài. Bình thường cô thật sự không nỡ mặc. Hôm nay cô mặc vì có một người cô rất muốn gặp.
Lý Hân đứng trước gương vuốt tóc một lúc rồi lấy thỏi son trong túi ra. Cô không chỉ thoa lên môi mà còn chấm lên hai bên má, dùng bông phấn tán đều, tạo thành một màu má hồng tự nhiên, trong trẻo.
Tô Y Man đứng bên cạnh nhìn, bụng cô cứ đau âm ỉ khiến môi cô hơi tái nhợt.
Lý Hân hỏi cô có muốn thoa son không, cô lắc đầu nói không cần, tóc đuôi ngựa khẽ đung đưa theo chuyển động lắc đầu. Lý Hân đề nghị cô xõa tóc, đã đi chơi thì nên trang điểm một chút, đừng giản dị quá. Nhưng Tô Y Man đã quen buộc tóc đuôi ngựa, thay đổi kiểu tóc khác sẽ không quen.
Đợi Lý Hân trang điểm xong, hai người bắt xe buýt đến câu lạc bộ nằm trên phố Trường An.
Từ bên ngoài nhìn vào không có gì đặc biệt, chỉ là một tòa nhà bình thường, nhưng khi bước vào, đi thang máy lên tầng cao, mới phát hiện bên trong là một thế giới hoàn toàn khác.
Đó là một cảnh tượng xa hoa mà Tô Y Man chưa từng thấy.
Sự xa hoa đến mức từ những bức tượng ngọc bích chạm khắc ở sảnh chính, cho đến từng viên gạch lát dưới chân, đều mang lại cảm giác vô giá.
Lý Hân cứ đi mỗi bước lại phải thốt lên kinh ngạc: “Giờ thì tớ thực sự đã mở mang tầm mắt rồi!”
Họ đi theo người phục vụ đến một phòng riêng ở tầng tám.
Cửa mở ra, bên trong có người đang hát, có người đang uống rượu. Ánh đèn được điều chỉnh rất tối, khiến sự mờ ám len lỏi khắp mọi ngóc ngách.
Tô Y Man có thể tìm thấy Tạ Phản đang trò chuyện với người khác trên chiếc ghế sofa ở góc phòng ngay lập tức.
Đèn màu lướt qua khuôn mặt anh. Anhhơi lười biếng tựa vào lưng ghế sofa, vắt chân thoải mái, vẻ mặt không biểu cảm nhưng lại rất ngạo mạn. Một tay tùy ý đặt trên tay vịn sofa, tay cầm một chiếc bật lửa màu bạc, ngón tay xoay lật khiến chiếc bật lửa tạo thành một vệt mờ.
Giữa các ngón tay của bàn tay kia kẹp một điếu thuốc chưa châm. Trên đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai, đường nét khuôn mặt bên dưới vành mũ sắc nét, rõ ràng. Ánh đèn trong phòng rất tối, mùi thuốc lá và rượu nồng nặc, nhưng không hề ảnh hưởng đến vẻ quyến rũ của anh.
Anh là người sinh ra đã thu hút mọi ánh nhìn.
Tưởng Duyệt Phù nhìn thấy Tô Y Man trước, cười với cô, vẫy tay: “Chỗ này.”
Tạ Phản vẫn đang nói chuyện với ai đó, ánh mắt không hề nhìn Tô Y Man một chút nào, như thể người đến chỉ là một người lạ không quan trọng, không đáng để anh nhìn thêm.
Tô Y Man vừa cảm thấy buồn, vừa nghĩ, đối với anh cô quả thực chẳng khác gì người lạ. Tuy đã có vài lần tiếp xúc, còn kết bạn WeChat, nhưng cửa sổ trò chuyện của hai người đến giờ vẫn trống rỗng, ngay cả một lời “Chào” đơn giản cũng không có.
Vì vậy, anh có lý do để làm ngơ cô, đây là điều hết sức tự nhiên.
Cô không thể ôm quá nhiều hy vọng, cũng không cần thấy quá hối tiếc.
Những người đến chơi cơ bản đều là học sinh trường cấp ba Thượng An, nhưng không ai như Tô Y Man đi chơi lại mặc đồng phục, nên cô trông kỳ lạ. Nhiều ánh mắt tò mò và đánh giá liên tục nhìn về phía cô.
Có người cười nói nhỏ: “Mọi người nhìn cô ấy kìa, sao vẫn mặc quần đồng phục vậy.”
Tô Y Man không thấy mình có vấn đề gì, bước đến tìm chỗ ngồi. Cô ngồi cách Tưởng Duyệt Phù hai cô gái, hai cô gái đó mỗi lần nhìn cô đều mang vẻ khinh miệt.
Giữa Tưởng Duyệt Phù và Tạ Phản là Trương Ngạn, điều này khiến cô ta không hài lòng. Cô ta dùng tay chọc vào eo Trương Ngạn, ra hiệu cho cậu ta tránh ra.
Trương Ngạn cố tình không đi, còn đùa giỡn trước mặt mọi người: “Làm gì đấy, cậu muốn ngồi gần anh Phản à, vậy cậu ngồi thẳng lên đùi cậu ấy luôn đi.”
Tim Tô Y Man thắt lại. Những người khác đều cười, khuyến khích Tưởng Duyệt Phù ngồi lên. Tưởng Duyệt Phù quả thực không sợ, đứng dậy đi đôi giày cao gót quai mảnh đến trước mặt Tạ Phản.
Nhưng Tạ Phản vẫn vắt một chân lười biếng lên chân kia, thấy cô ta đến cũng không có ý định bỏ chân xuống, hoàn toàn không cho cô ta cơ hội ngồi lên đùi mình.
Mọi người đều nhìn chằm chằm về hướng này, Tưởng Duyệt Phù không muốn bỏ qua như vậy, mặt dày nói: “Tạ Phản, bạn cậu bảo tớ ngồi lên đùi cậu, cậu có cho không?”
Lúc này Tạ Phản mới nhướng mắt lên nhìn cô ta với vẻ thích thú.
Dưới ánh đèn mờ ảo, bầu không khí dường như cũng mang theo một tầng nhiệt độ không rõ ràng. Chỉ đơn giản là đối diện với anh , Tưởng Duyệt Phù đã cảm thấy hơi run chân.
Mọi người đều chờ xem Tạ Phản sẽ nói gì, đặc biệt là Tô Y Man, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Cô rất sợ Tạ Phản sẽ ôm Tưởng Duyệt Phù vào lòng.
Dưới ánh nhìn của mọi người, Tạ Phản chỉ cười khẩy một tiếng, giọng nói mang theo vẻ lạnh lùng như kim loại: “Muốn ngồi lên đùi tôi, trước hết phải là bạn gái tôi đã.”
Tim Tô Y Man đột nhiên chùng xuống. Khuôn mặt Tưởng Duyệt Phù đỏ bừng vì phấn khích, cô ta vừa định nói rằng mình đồng ý thì ngay sau đó lại nghe thấy câu tiếp theo của Tạ Phản:
“Nhưng ông đây bây giờ không có tâm trạng yêu đương.”
Anh cúi đầu xuống, khuôn mặt trở lại vẻ lạnh lùng như lúc nãy, tay lướt điện thoại, trả lời vài tin nhắn.
Điều này khiến Tưởng Duyệt Phù khá xấu hổ, nhưng đã quyết tâm theo đuổi Tạ Phản, cô ta đã sớm chuẩn bị tinh thần mặt dày rồi. So với một người bạn trai hoàn hảo về mọi mặt, thể diện là cái thá gì!
Cô ta nhanh chóng vượt qua, tay quét một vòng lấy chiếc mic đang để trên bàn, mắt nhìn về phía bên Tô Y Man, người im lặng từ khi bước vào phòng.
Tưởng Duyệt Phù đi nhanh đến, đưa mic về phía trước: “Y Man, cậu hát một bài cho mọi người nghe đi.”
“Mình… mình không biết hát.” Tô Y Man không ngờ cô ta lại bày ra trò này.
“Khách sáo thế, đây là đi chơi mà, hát hay hay không không quan trọng, có ý là được rồi.”
Tưởng Duyệt Phù nhất quyết đưa mic ra. Thấy Tô Y Man thực sự không biết điều, nụ cười trên mặt biến mất, trong mắt thoáng hiện lên một tia đe dọa: “Tô Y Man, cậu biết mọi người đều không thích người làm mất hứng, đúng không?”
Nhưng niềm vui của mọi người tại sao lại phải xây dựng trên sự ép buộc người khác?
Tô Y Man không hỏi câu đó ra. Hơn nữa, vì bụng ngày càng đau, tâm trạng cô trở nên bực bội: “Mình thật sự không biết hát.”
“Mọi người đang chờ cậu đấy.” Tưởng Duyệt Phù cố tình làm khó cô, nếu không cô ta cũng sẽ không đặc biệt gọi cô đến. Một người nghèo hèn như cô, Tưởng Duyệt Phù bình thường còn không thèm liếc mắt.
Nhưng chính cái thứ thấp kém này lại dám đến Sở Giáo dục khiếu nại cha cô ta không biết dạy dỗ con trai, khiến cha cô ta đến giờ vẫn như chim sợ cành cong, cả ngày cẩn thận, sợ không chú ý lại bị điều tra.
Cha bảo cô ta ở trường phải giữ thái độ khiêm tốn, đừng gây sự với Tô Y Man. Nhưng làm sao cô ta có thể nuốt trôi cục tức này, nếu không thể công khai tát vỡ mặt Tô Y Man, thì tìm trò vui khác thôi.
“Hát đi.” Đôi mắt đẹp như hồ ly của Tưởng Duyệt Phù đầy ác ý.
Khi Tô Y Man không biết phải làm sao, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Đưa mic cho tôi.”
Tất cả ánh mắt đều hướng về phía trước.
Tạ Phản không nhìn điện thoại nữa, đưa tay về phía Tưởng Duyệt Phù, ngón trỏ và ngón giữa khép lại, móc nhẹ một cái. Vẻ tùy tiện đó có chút ngông nghênh, có chút thu hút.
“Tôi hát.”
Hiện trường lại một lần nữa im lặng.
Dưới sự ám chỉ của Tưởng Duyệt Phù, ai đó đã chọn sẵn bài hát, chỉ là không ai ngờ rằng người hát bây giờ lại là Tạ Phản.
Họ muốn xem Tô Y Man xấu hổ, cố tình tìm một bài dân ca ít người biết đến, gần như chưa ai ở đó từng nghe qua.
Thật tình cờ, Tạ Phản lại biết hát.
Tô Y Man kịp thời lén lút lấy điện thoại ra, bật chức năng ghi âm.
Khi nhạc dạo vang lên, Tạ Phản đã ngồi xuống chiếc ghế cao trước màn hình, một chân dài duỗi thẳng ra trước như không có chỗ đặt, chân kia gập lại đạp lên thanh ngang của ghế.
Khi anh cất tiếng hát, giọng hát lười biếng mang từ tính mê hoặc:
“Này, mượn một chút ánh đèn từ chiếc bật lửa.
Hoàn thành sự lột xác như một đóa hoa này.
Đêm mông lung
Châm chút đam mê
Cắm cánh, tức khắc đọa đày…”
Đó là lần đầu tiên Tô Y Man nghe bài Hồ Điệp.
Bài hát mang một chút màu sắc mê hoặc khiến người ta như chìm trong men say, chưa uống rượu mà đã thấy say rồi.
Người khiến người ta say đắm hơn cả bài hát chính là Tạ Phản đang hát.
Anh không chỉ có một khuôn mặt đẹp, mà còn có một giọng hát cực kỳ quyến rũ, khiến trái tim cô ngứa ngáy.
“Bay vào vòng khói làm hồ điệp của em
Dù sao mỗi lần ngọt ngào đều đầy hiểm nguy
Thêm một thời hạn, anh yêu em một vạn năm
Không được kêu oan…”
Tô Y Man chưa từng nghe một bài hát nào hay đến thế. Đến nỗi sau này, vào những đêm mất ngủ, cô sẽ nghe đi nghe lại đoạn ghi âm lén lút trong điện thoại.
Và rồi sau đó, hình như là mùa hè sau khi tốt nghiệp cấp ba, kết thúc kỳ thi đại học, cái mùa hè cô tròn mười tám tuổi. Cô giấu mẹ chạy đi gặp Tạ Phản, trong căn hộ áp mái trên phố Trường An có thể nhìn bao quát cảnh đêm ma mị của thành phố.
Cô bị Tạ Phản kéo vào phòng, nụ hôn khiến cô gần như nghẹt thở, cô muốn lùi lại, Tạ Phản lại đuổi theo hôn tới. Hôn từ hành lang vào đến giường trong phòng ngủ của anh.
Cô bị Tạ Phản đè dưới thân, có chút sợ hãi nhưng vẫn không hối hận dâng hiến bản thân cho anh. Tạ Phản chiếm đoạt cô không hề dịu dàng, thậm chí còn rất thô bạo, tay anh ấn vào khiến xương sườn cô đau nhói.
Cả căn phòng tràn ngập tiếng va chạm và tiếng th* d*c khó nén của cô. Mỗi khi cô phát ra một tiếng, Tạ Phản lại càng thô bạo hơn, cả về tần suất lẫn độ sâu. Cô gần như muốn chết đi, tay siết chặt ga giường, bàn tay đó lại bị Tạ Phản nắm lấy và ấn lên trên, lòng bàn tay cô bám chặt lấy tay anh, mười ngón tay của cả hai đan chặt vào nhau.
Cô đau đến toát mồ hôi cả người, cố gắng mím chặt môi, răng cắn vào môi dưới, cố gắng không phát ra tiếng quá lớn. Nhưng càng nhịn, giọng thoát ra lại càng yếu ớt, đáng thương như bị bắt nạti.
Tạ Phản ban đầu không biểu cảm gì, sau này không biết vì sao khi anh nhìn cô, d*c v*ng trong mắt ngày càng nhiều, hai tai đỏ bừng.
Mọi nơi bị anh hôn đều như bị lửa đốt, làn da trắng như tuyết của cô bắt đầu ửng hồng.
Hơi thở của Tạ Phản ngày càng nặng nề, mồ hôi trên trán làm ướt nhẹ tóc mái, rồi theo má anh rơi xuống xương quai xanh sâu hoắm của cô. Anh cúi đầu, hôn cô với hơi thở hỗn loạn, nuốt đi một phần giọng nói của cô.
Trong suốt quá trình đó, có một khoảng thời gian khá dài Tô Y Man cảm thấy rất đau, nhưng cô không bao giờ nói mình đau. Tạ Phản muốn làm gì cô đều để anh làm, ngoan ngoãn như một kẻ ngốc.
Khi cô kiệt sức vì bị giày vò, cô sẽ hỏi anh có thể hát cho cô nghe bài Hồ Điệp một lần không. Tạ Phản sẽ ôm cô, khẽ hát bài hát đó bên tai cô để dỗ cô ngủ.
Đó là một bài hát sẽ khắc sâu vào tận đáy lòng Tô Y Man.