Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 177

Trên mạng nói cam quýt có thể điều hòa dạ dày, còn có thể giảm đau và khó chịu dạ dày. Tô Y Man ra chợ mua đầy hai túi lớn cam quýt, sau đó lại lo lắng làm thế nào để mang số cam quýt này cho Tạ Phản.

Cô cầm một quả quýt ngồi trên ghế sofa ngẩn người, chuông điện thoại reo, hiển thị là Hạ Thần.

Cô thong thả nhấc máy: “Alo.”

[Xin chào, xin hỏi cô là bạn của chủ nhân điện thoại, anh Hạ phải không?]

Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông lạ: [Anh ấy uống say ở quán của chúng tôi, cô có thể đến đón anh ấy được không?]

Hạ Thần cũng như cô, đã ra nước ngoài nhiều năm, chắc là không có nhiều bạn bè ở trong nước, nên điện thoại mới gọi đến chỗ cô. Cô hỏi rõ địa chỉ, lấy chìa khóa lái chiếc Ferrari mà Tạ Phản tặng cô đến một quán bar gần đó.

Trong quán bar ánh sáng lờ mờ, người qua lại tấp nập. Cô đi qua những nam thanh nữ tú uống rượu đến mức mắt lờ đờ đến khu vực bàn riêng tìm người.

Chỉ cần nhìn một cái là có thể tìm ra người ở đâu vì ở đó đang có cãi nhau. Một người phụ nữ tóc cắt ngang, trang điểm đậm, mặc trên người chỉ là hai mảnh vải rách rưới, đứng trước mặt Hạ Thần lớn tiếng mắng cậu ta là lưu manh, bắt cậu ta bồi thường.

Tô Y Man nói liền mấy tiếng “xin lỗi cho qua”, cuối cùng cũng đến được nơi xảy ra sự việc,

đưa tay gạt ngón tay mà cô gái đang chọc vào trán Hạ Thần ra.

“Cô làm gì thế?” Cô đỡ Hạ Thần đang say đến mức sắp bất tỉnh nhân sự, nói lý với người phụ nữ đó: “Hãy tôn trọng người khác chút đi.”

“Cô là ai, bạn gái của anh ta à?” Cô gái tự ý suy đoán, thái độ càng hung hăng hơn: “Ê cô có biết bạn trai cô là đồ lưu manh không? Vừa nãy anh ta cứ kéo tôi uống rượu với anh ta, nói chưa được mấy câu đã bắt đầu sờ mó ngực và mông tôi, tôi không cho sờ anh ta vẫn cứ sờ, hơn nữa còn muốn cưỡng h**p tôi. Cô nói xem chuyện này giải quyết thế nào đây, là các người bồi thường hay là tôi gọi cảnh sát?”

Mặc dù không hiểu rõ Hạ Thần lắm, nhưng Tô Y Man biết cậu ta tuyệt đối không phải loại người như vậy, cô gái tám phần là đang vờ bị đụng chạm để tống tiền.

Cô hỏi Hạ Thần xác nhận trước: “Cậu sờ cô ta à?”

“Cái gì?” Hạ Thần say đến mức ánh mắt lảo đảo, đầu rất đau: “Cô ta là ai, tớ không quen cô ta, làm sao có thể sờ cô ta được.”

Tô Y Man tin cậu ta, quay sang hỏi người phụ nữ đó: “Những gì cô vừa nói có bằng chứng gì không?”

“Thật nực cười, chuyện này còn cần bằng chứng sao?”

“Đương nhiên cần, ai tạo ra vấn đề thì người đó phải đưa ra bằng chứng, cô không thể nói mồm mà đổ cho người khác muốn cưỡng h**p cô.”

“Cô cũng thật là buồn cười,” Cô gái quan sát Tô Y Man từ trên xuống dưới, cười rất khinh thường: “Lời cô nói có phải là lời của con người không? Trước khi nói những lời này hãy suy nghĩ kỹ, có cô gái nào lại lấy sự trong sạch của mình ra đùa giỡn không?”

Chỉ nói những lời này còn chưa đủ, cô ta bắt đầu giương cao ngọn cờ đạo đức: “Ê tôi nói cô có phải là ghét phụ nữ không? Nếu không tại sao lại đứng về phía đàn ông, đến nghi ngờ tôi, một người phụ nữ bị tổn thương?”

“Bất kể là đàn ông hay phụ nữ, nói chuyện đều phải có bằng chứng.”

“Đúng là đồ khốn nạn, không hổ là một cặp với anh ta!”

Cô gái kia không chỉ mắng còn muốn động tay, dùng ngón tay chỉ vào Tô Y Man. Quản lý quán bar dẫn bảo vệ đến can ngăn. Cô gái kia thường xuyên đến đây, trò này chơi nhiều rồi, quản lý quán bar thấy rõ, biết đây là khách quen hay vờ bị đụng chạm để tống tiền.

Quản lý thấy Tô Y Man đơn độc, sợ cô gái nhỏ bị bắt nạt, giúp nói vài câu. Cô gái càng không vui, mắng luôn cả quản lý, nói những lời không hay rằng có phải anh ta đã để mắt đến Tô Y Man, muốn ngủ với cô ấy nên mới bênh vực.

Ở bàn đối diện, Trương Ngạn và Kỷ Hồng Sâm đã sớm thấy ở đây có vụ lộn xộn, vốn không muốn can thiệp, nhưng giữa trung tâm vụ việc lại có Tô Y Man. Thấy cô sắp bị thiệt, Kỷ Hồng Sâm không ngồi yên được, vài lần muốn đi giúp đỡ. Vừa đứng dậy, cậu ta lại dừng lại.

Tô Y Man nghe thấy người phụ nữ đó càng mắng càng hăng, vớ lấy một ly rượu hắt thẳng vào mặt cô ta, bình tĩnh nói: “Cô thử mắng thêm một câu nữa xem.”

Kỷ Hồng Sâm bị chấn động. Trương Ngạn cũng ngây người, trong lúc ngây người không quên lấy điện thoại ghi lại toàn bộ. Trong ống kính, cô gái vẫn cứ không ngừng vu khống Hạ Thần sờ mó cô ta, mục đích là tống tiền.

Tô Y Man luôn kiên định đứng bên cạnh Hạ Thần, nghe từ lời quản lý quán bar biết cô ta là loại người gì, hiểu được chuyện gì đang xảy ra, hướng về phía người phụ nữ đó nói: “Cô đừng tưởng Hạ Thần say rượu thì cô có thể tùy tiện vu khống cậu ấy, loại người như cô, cậu ấy sẽ không thèm nhìn một cái, chứ đừng nói đến việc sờ. Cô không phải muốn báo cảnh sát sao, báo ngay đi, tôi sẽ cùng cô đến đồn cảnh sát!”

Trương Ngạn xem mà tặc lưỡi kinh ngạc, vừa gửi video cho Tạ Phản vừa nói: “Chị dâu của chúng ta nhìn bề ngoài yếu đuối, tưởng chừng như gió thổi là ngã, ai ngờ tính cách lại mạnh mẽ như vậy.”

Video gửi đi thành công, cậu ta ngẩng đầu vẫn nhìn Tô Y Man: “Bây giờ tôi hiểu tại sao anh Phán lại thích cô ấy rồi. Cô ấy quả thực rất cuốn hút.”

Ánh mắt Kỷ Hồng Sâm u ám, giọng nói cũng vậy: “Tôi đã biết từ lâu rồi.”

Tô Y Man không sợ người phụ nữ đó, nhưng cô chỉ có thể lý lẽ với người ta bằng lời nói, cùng lắm là hắt nước vào mặt người ta. Cô gái kia thì khác, cô ta nổi tiếng là người hay gây rối ở khu vực này, mỗi lần đến “làm ăn” không tống được tiền thì không chịu thôi.

Cố tình chọn trúng Hạ Thần xui xẻo này chính là vì thấy cậu ta có vẻ mặt hiền lành, dễ bị bắt nạt. Hơn nữa nhìn cách ăn mặc và khí chất, tám phần là người có tiền. Người có tiền sợ mất mặt nhất, nghe vài câu chửi mắng liền phải dùng tiền để giải quyết.

Nếu không phải Tô Y Man đột nhiên xuất hiện, hôm nay cô ta đã sớm kết thúc công việc rồi.

“Mày ngang ngược cái gì, bạn trai mày sàm sỡ tao, mày còn bênh nó hả!”

Cô gái vừa mắng vừa muốn động thủ thì bị một nhóm người xung quanh ngăn lại.

Kỷ Hồng Sâm muốn kéo Tô Y Man qua, Trương Ngạn kéo lại không cho: “Cậu đừng đi. Tin không, nhìn thấy video này, nửa tiếng nữa anh Phản nhất định sẽ đến!”

Chưa đến nửa tiếng, Tạ Phản đã đến. Anh đi đến đồn cảnh sát gần quán bar nhất, xe dừng ở cửa, anh xuống xe, thấy Tô Y Man đưa một ly nước cho Hạ Thần, cúi đầu quan tâm hỏi cậu ta vài câu gì đó.

Cô gái kia vẫn không ngừng chỉ vào Hạ Thần mắng cậu ta là lưu manh, Hạ Thần uống quá nhiều, ngồi còn khó khăn, đừng nói đến việc tự biện hộ cho mình.

Cuối cùng vẫn là Tô Y Man thay cậu ta nói lý, lớn tiếng chất vấn người phụ nữ đó: “Cô nói cô bị sàm sỡ, bằng chứng đâu?”

“Chú cảnh sát, chú nghe xem cô ta nói gì kìa. Tôi bị người ta sờ mó, chuyện này làm sao tìm được bằng chứng? Chẳng lẽ chỉ có phụ nữ bị cưỡng h**p, mang theo t*nh tr*ng còn sót lại của đàn ông hôi hám mới có tư cách đòi lại công bằng cho mình sao?”

Bình Luận (0)
Comment