Mấy ngày nay bệnh đau dạ dày của Tạ tổng hình như không tái phát nữa, tâm trạng cũng có phần tốt lên. Đôi khi anh nhìn điện thoại, không biết đang nhắn tin cho ai, khóe mắt và chân mày lại nở nụ cười, quan sát kỹ còn thấy nụ cười của anh mang theo sự cưng chiều.
Võ Điện báo cáo công việc xong đi ra ngoài, tranh thủ lúc sếp không chú ý nhìn trộm vào điện thoại của anh thêm một lần. Ảnh đại diện bên kia anh nhận ra, là của cô Tô Y Man, một tấm vé máy bay mờ ảo.
Thì ra ông chủ đang trò chuyện với cô ấy, trách sao khóe miệng lại cứ cong lên suốt.
Võ Điện cười thầm, ra ngoài nhận điện thoại.
Bác sĩ Lương gọi đến hỏi Tạ Phản khi nào đến bệnh viện, Võ Điện xem lịch trình: “Chiều ngày kia, ba giờ ạ.”
Bác sĩ Lương thắc mắc: “Tạ tổng đã lâu không đến kiểm tra, không sao chứ?”
“Chắc không sao, gần đây anh ấy ít bị đau dạ dày rồi.”
Võ Điện vừa nói vừa đi xa, không nhìn thấy Tô Y Man vừa đi ngang qua phía sau.
Trong ấn tượng của cô, sức khỏe của Tạ Phản luôn rất tốt, hầu như chưa từng thấy anh bị bệnh.
Mấy năm nay rốt cuộc anh đã xảy ra chuyện gì.
Cô muốn hỏi thẳng Tạ Phản, trước đây không phải chưa từng hỏi nhưng lần nào cũng bị Tạ Phản lấp l**m cho qua, hoàn toàn nhận được câu trả lời.
Vừa lúc buổi chiều đi đến công trường, cô đội mũ bảo hiểm giám sát, Võ Điện chạy đến, giơ một chiếc ô che nắng lên trên đầu cô.
“Kiến trúc sư Tô, cô về đi, hôm nay nóng quá. Da cô trắng như vậy, coi chừng lát nữa bị cháy nắng đen đi đấy.”
Tô Y Man chỉ vào chiếc áo khoác chống nắng cô mặc kín mít, cánh tay, chân và cổ đều không hở ra: “Không sao, tôi dùng cả chống nắng hóa học và vật lý rồi, không bị đen đâu.”
“Không phải, chủ yếu là sợ cô mệt thôi, Tạ tổng sẽ đau lòng đấy.”
Tô Y Man cúi đầu, mím môi, tai hơi đỏ.
“Trợ lý Võ!” cô nhân cơ hội này hỏi: “Tạ tổng của các anh bị đau dạ dày à? Mấy lần tôi thấy anh ấy đau dữ dội lắm, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu.”
Võ Điện không dám tiết lộ bệnh tình của ông chủ, nhưng anh đã nhịn quá lâu rồi, quá muốn nói vài lời giúp ông chủ: “Bệnh đau dạ dày của Tạ tổng đã kéo dài năm năm rồi, thỉnh thoảng sẽ tái phát.”
Tô Y Man thấy đau lòng: “Bệnh của anh ấy là do đâu mà có?”
“Uống rượu, ăn uống không điều độ, thức khuya. Nói chung là thói quen sinh hoạt không tốt.”
Võ Điện nhìn cô: “Kiến trúc sư Tô, nói một câu không nên nói, cô nên biết bệnh của Tạ tổng là do đâu mà có hơn ai hết. Bởi vì, cô chính là căn nguyên bệnh của anh ấy.”
Tô Y Man đứng ngây người rất lâu không nói thêm lời nào.
Cô ở lại công trường cả buổi chiều, dùng công việc bận rộn để lấp đầy bản thân, không rảnh rỗi một khắc nào.
Võ Điện thấy khuyên không được, để lại cho cô không ít đồ che nắng giải nhiệt, còn đặc biệt sắp xếp vài người bảo vệ an toàn cho cô.
Cô là một cô gái, gầy gò mảnh khảnh, trông có vẻ yếu đuối, nhưng khi làm việc lại rất chịu khó, có vấn đề gì ở công trường cô đều là người đầu tiên chạy đến điều phối, sẽ không dựa vào thân phận kiến trúc sư và sự ưu ái của Tạ Phản mà làm người quản lý khoanh tay đứng nhìn.
Công nhân tưởng cô tận tâm với công việc, nhưng thực ra cô muốn dùng công việc để tê liệt bản thân không phải dành thời gian nghĩ về Tạ Phản.
Gần tối, gần công trường xuất hiện một ông lão ngồi xe lăn, dừng lại bên đường nhìn nhà hát cũ kỹ đã trở thành một đống đổ nát.
Tô Y Man thấy quen mắt, chạy đến thì nhận ra người đó. Người già bình thường cô sẽ không nhớ rõ như vậy, nhưng vị này thì khác, luôn cảm thấy vị này rất có khí chất.
“Ông ơi, là ông ạ, sao ông lại ở đây?”
Vẻ mặt ông lão tuy già nhưng vẫn đoan trang nghiêm nghị nở nụ cười: “Cháu là cô bé lần trước đã giúp ông phải không. Ông đến xem nhà hát, trước đây khi nơi này chưa bị phá, ông thường đến nghe Kinh kịch.”
Ông nhìn chiếc mũ bảo hiểm màu vàng sáng trên đầu cô, cô đội trông rất đáng yêu: “Cô bé, sao cháu lại ở đây?”
“Cháu là kiến trúc sư phụ trách khu vực này ạ.”
“Thật sao?” Ông lão cười tán thưởng: “Tốt lắm, trẻ tuổi tài cao.”
“Cảm ơn ông.” Cô hào phóng chấp nhận lời khen, quay đầu chỉ về phía nhà hát: “Ông ơi, ông đừng buồn. Nơi này sau này sẽ xây dựng một nhà hát mới, hơn nữa các cơ sở vật chất sẽ tốt hơn và hoàn thiện hơn, ông vẫn có thể đến nghe Kinh kịch.”
“Được. Vậy sau khi xây xong, ông nhất định sẽ đến ủng hộ.”
“Vâng ạ.” Tô Y Man trò chuyện vài câu với ông lão, thấy trời không còn sớm, cô chào tạm biệt ông lão, chạy về tiếp tục công việc.
Người vệ sĩ đứng phía sau ông lão đi tới, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tô Y Man đi xa một lúc, nói: “Lão Tạ, ông có thấy cô gái này trông hơi quen không?”
Ông lão cười thấu hiểu: “Sao mà không quen, tôi có một đứa cháu trai vì cô bé này suýt chút nữa đã lật tung cả trời đất đấy.”
Người vệ sĩ chợt hiểu ra cũng cười theo.
Tay anh ta đặt lên tay vịn xe lăn: “Chúng ta về thôi, tối nay còn có bữa cơm gia đình nữa.”
“Đi thôi.” Ánh mắt ông lão thu lại từ phía xa: “Tối nay bữa cơm này chắc chắn sẽ không được yên ổn.”
Tình hình quốc tế gần đây căng thẳng, chiến tranh thương mại sắp bùng nổ, Tạ Hồng Chấn bận tối mắt tối mũi. Hiếm khi về nhà một lần, ông nghe nói về những “tác phẩm” gần đây của Tạ Phản, suýt chút nữa bị tức đến nội thương, từ khi về đến giờ cứ mặt nặng mày nhẹ ngồi dưới đình uống trà hết ly này đến ly khác.
Tạ Phản vốn không rảnh rỗi đến nghe phê bình, nhưng vì nể mặt ông nội anh đã về.
Vài chú bác cậu dì cũng có mặt, trong lúc trò chuyện có người nhắc đến một số tin đồn gần đây, nói rằng thiếu gia nhà họ Tạ vì theo đuổi một cô gái mà tốn rất nhiều công sức, không chỉ mạnh tay chi vài trăm triệu thuê bậc thầy pháo hoa bắn pháo hoa suốt một đêm cho cô gái đó, còn tặng cho người ta một căn Tứ Hợp Viện trong vành đai hai.
Kể chuyện một cách sống động, mắt thỉnh thoảng còn nhìn Tạ Phản. Mặt Tạ Hồng Chấn đã đen lại, Hoàng Nhuế cũng chẳng khá hơn là bao.
Ban đầu Tạ Phản là đứa cháu trai giỏi giang nhất và được ông nội yêu thích nhất trong thế hệ này, ai ngờ bây giờ lại trở thành người khiến họ đau đầu nhất. Bao nhiêu họ hàng thân thích ngoài mặt không nói, nhưng ai biết trong thâm tâm có đang chờ xem trò cười hay không.
Đợi những người đó đi hết, Hoàng Nhuế mặc kệ ông nội vẫn còn ở đó, hỏi Tạ Phản: “Con đốt năm trăm triệu một đêm để bắn pháo hoa cho cô ta xem, đúng không?”
“Đúng.” Tạ Phản ngước mắt lên, ánh mắt lạnh nhạt và áp đặt: “Tiền của con, có vấn đề gì sao?”
“Con bị điên rồi à?”
“Số tiền đó chỉ là doanh thu một ngày của một công ty con của con thôi.”
“Vậy là con có thể tùy tiện vung tiền sao? Chỉ vì để đón sinh nhật một cô gái!”
“Tiền con tự kiếm tại sao con không thể vung?”
“…”