Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 173

Vốn định bắt tàu điện ngầm về, nhưng có Tạ Phản ở đó chắc chắn sẽ nhét cô vào chiếc xe anh lái đến.

Đến nhà là mười giờ rưỡi tối, Tô Y Man tháo dây an toàn xuống xe, cánh cửa chưa đẩy được một nửa thì cánh tay bị anh nắm lại.

Trong màn đêm Tạ Phản vẫn đẹp trai nổi bật, có thể thấy yết hầu dưới cổ anh, đẹp đến mức có một cảm giác d*c v*ng.

“Không mời anh lên ngồi chơi à?”

Giờ này còn đòi đến nhà cô, đứa ngốc cũng nghe ra ý là gì.

Tô Y Man cố tình giả vờ không biết: “Lên làm gì?”

“Nói là bao anh theo tháng rồi,” Anh không cúi đầu, ánh mắt nhìn xuống cô, có chút thưởng thức cũng có chút d*m d*c: “Quên nhanh thế à?”

Ngay cả khi nói những lời như vậy, anh vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, không biết xấu hổ một cách rất chuyên nghiệp.

Tô Y Man gạt tay anh ra: “Thôi đi, anh về đánh bi-a với người ta tiếp đi.”

Cô xuống xe đi về phía trước, Tạ Phản ngồi trong xe nhìn cô. Ngay cả khi không quay đầu lại, cô gần như vẫn cảm nhận được ánh mắt của anh, sâu lắng, nóng rực, có thể đốt cháy da thịt cô.

Đợi khi vào thang máy, cánh cửa từ từ đóng lại, cô nhìn thấy một bàn tay kẹp điếu thuốc lá thò ra từ cửa sổ ghế lái, gạt tàn thuốc ra ngoài, làn khói trắng cuộn lên từng sợi. Ngón tay anh rất đẹp, gầy gò thon dài, đặc biệt là khi chúng nắm trên người cô. Eo, ngực, hoặc nơi có vết bớt trên đùi cô, anh thích véo nhất.

Tắm xong là khoảng mười rưỡi, Tô Y Man lau khô người, chọn một loại sữa dưỡng thể. Vừa thoa xong thì chuông cửa reo.

Cô mặc áo choàng tắm đi ra cửa, nhìn qua mắt mèo. Quả nhiên là Tạ Phản, chỉ có thể là anh thôi. Mỗi tầng của căn hộ này đều được cài đặt quyền truy cập, chỉ có cư dân mới lên được.

Chuông cửa reo không ngừng, cô không mở, lấy điện thoại gọi cho anh, bực bội nói: “Anh làm gì thế?”

“Mở cửa.” Anh không nói lời thừa.

“Tạ Phản, muộn thế này anh lên cơn điên gì đấy?”

“Không mở đúng không?”

“Đúng, không mở.”

Ngay giây sau khi cô nói xong, cánh cửa đã bị người ngoài mở ra.

Tạ Phản cúp điện thoại bước vào, thong thả khóa cửa lại, hai tay nhàn nhã đút túi quần: “Không sao, anh tự mở.”

Tô Y Man có chút cạn lời: “Anh là kẻ cướp à?”

“Đây là nhà của anh.”

“Anh cho tôi ở vậy thì quyền sở hữu căn nhà này hiện tại là của tôi, hành vi của anh bây giờ gọi là xâm nhập gia cư bất hợp pháp anh biết không? Tôi có thể gọi cảnh sát bắt anh.”

“Vậy em cứ báo đi.”

“…” Tô Y Man hít sâu vài hơi: “Đây là lý do anh đưa tôi đến ở nhà này phải không, để tiện cho anh bất cứ lúc nào cũng có thể đến ngủ với tôi?”

Khóe môi Tạ Phản nhếch lên một nụ cười nhạt, không những không thấy hổ thẹn mà còn thuận nước đẩy thuyền, tay lấy ra khỏi túi quần, từ từ cởi cúc áo sơ mi: “Tốt, em còn biết anh muốn làm gì.”

“Tạ Phản!” Tim cô đập nhanh hơn: “Anh dám!”

“Có thể thử xem.” Tạ Phản dùng hành động để tuyên bố mình có dám hay không, anh cởi áo sơ mi đi về phía cô, một tay ôm lấy eo cô bế cô lên.

Tô Y Man buộc phải bám trên người anh, anh ôm cô, đi qua hành lang đến phòng khách, ấn cô xuống ghế sofa.

Cô không có bất kỳ sự chuẩn bị nào, nụ hôn của Tạ Phản đến dày đặc, không thể từ chối. Cô vùng vẫy tượng trưng vài cái, sức lực của hai người chênh lệch quá lớn, hơn nữa cô còn cảm thấy thoải mái, nên mỗi lần phản đối đều giống như nửa muốn nửa không.

Thực ra cô rất thích hôn anh.

Quá thích anh, không chỉ vì vẻ ngoài quyến rũ chết người của anh, mà còn vì trên người anh có mùi hương cô thích, một chút bạc hà sảng khoái, ngửi sẽ gây nghiện.

Hơn nữa kỹ năng hôn của anh thực sự rất tốt, lưỡi rất biết trêu chọc, đủ mọi kiểu, chỉ cần hôn thôi cũng có thể khiến cô mềm nhũn khắp người.

Cảm giác thiếu oxy ngày càng mạnh, hai tay cô trở nên rất mềm, vô ích đẩy vai anh, càng đẩy càng thấy vai người đàn ông này rất rộng, bờ vai Thái Bình Dương tiêu chuẩn có thể quyến rũ phụ nữ.

Cô càng từ chối khó khăn hơn, khi tay anh đi xuống, mở dây buộc áo choàng tắm của cô ra, nói những lời không đứng đắn rằng cô rất mềm, cô rùng mình, cố gắng giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng mà mắng anh: “Tạ Phản anh là đồ khốn nạn!”

Tạ Phản cười nhẹ bên tai cô, lột cô ra khỏi áo choàng tắm, mạnh mẽ giữ chặt trong lòng mà hôn từng chút một: “Đồ khốn nạn yêu em.”

Mặc dù anh vẫn rất vội vã, nhưng không còn như trước đây chỉ lo cho mình sướng. Anh trở nên rất giỏi màn dạo đầu khiến Tô Y Man đủ trải nghiệm tuyệt vời và thời gian thích ứng.

Tô Y Man khó tìm được không khí trong lành, nhưng vẫn muốn anh đòi hỏi nhiều hơn.

Tạ Phản đợi cô hoàn toàn nhập cuộc.

Thỏa nguyện nghe thấy giọng nói cô trở nên ngày càng dịu dàng, như morphine tinh khiết nhất, k*ch th*ch anh.

“Bảo anh về đánh bóng với người ta,” Anh nâng mặt cô lên hôn nhẹ nhàng: “A Man, em ghen đúng không?”

Tô Y Man không thừa nhận.

Nhưng Tạ Phản vẫn phải dỗ dành: “Bảo bối, sau này anh sẽ tránh xa cô ta, tránh xa tất cả phụ nữ ngoài em.”

“Ai thèm quan tâm!” Cô nói.

“Thật sao?” Tạ Phản nắm chặt tay cô.

Căn nhà rộng lớn bị lấp đầy bởi những âm thanh quấn quýt của hai cơ thể trẻ tuổi, cùng với tiếng r*n r* như mèo con không thể kiềm chế của Tô Y Man.

“Không quan tâm sao?” Anh lại hỏi.

Tô Y Man gần như tan chảy, hoàn toàn không còn đẩy ra nữa, ngược lại còn rất phối hợp, tay ôm chặt lấy cổ anh. Tạ Phản cúi đầu tìm môi cô, cô càng thở không ra hơi, thều thào th* d*c dưới thân anh, ngực và lưng đổ mồ hôi từng lớp, cổ cũng vậy.

Tạ Phản hôn đi những giọt mồ hôi của cô, lúc này giọng anh mê hoặc đến mức mang theo sự gợi cảm: “Anh phục vụ có ổn không, hả?”

Cô cố chấp chê bai: “Bình thường.”

“Bình thường?” Anh tăng lực, một tay chống trên đỉnh đầu cô, nhìn mọi biểu cảm trên khuôn mặt cô vì anh mà thay đổi: “Tô Y Man, hôm nay em đừng hòng ngủ.”

Bình Luận (0)
Comment