Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 171

Tạ Phản chơi bi-a thấy chán, ném gậy ngồi xuống ghế sofa hút thuốc. Trần Tịnh Mai đi theo, hất mái tóc xõa trên vai ra sau. Chiếc váy bó sát, đường cong quyến rũ lộ rõ, b* ng*c lớn đến mức hai tay không thể ôm hết.

Cô ta ngồi xuống bên cạnh Tạ Phản, tự tin vào sắc đẹp của mình, mà đàn ông trên đời ai mà không trăng hoa, sau vài câu nói thì không nhịn được động tay động chân, năm ngón tay thon dài thăm dò chạm vào lồng ngực trông có vẻ rắn chắc của Tạ Phản.

Tạ Phản bóp cổ tay cô ta, cau mày lạnh lùng liếc nhìn, nhả khói thuốc vào mặt cô ta: “Ý gì đây?”

Anh không dùng nhiều sức, nhưng Trần Tịnh Mai lại cảm thấy cổ tay đau như muốn vỡ ra. Cô ta giữ nụ cười hoàn hảo không tì vết: “Chúng ta đều là người trưởng thành, không cần nói quá thẳng thắn chứ.”

“Nếu cô không nói, tôi thực sự không biết cô có ý gì.”

“Anh là mẫu người tôi thích.” Trần Tịnh Mai dứt khoát nói thẳng: “Chỉ riêng ngoại hình này thôi tôi đã rất thích rồi. Tôi tin rằng tôi cũng không làm anh thất vọng.”

Cô ta áp b* ng*c đầy đặn sát hơn vào Tạ Phản, mặt cũng vậy, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, đẹp đến mức đầy tính công kích: “Đặc biệt là trên giường, càng không làm anh thất vọng.”

Tạ Phản cắn điếu thuốc cười lạnh nhìn cô ta một cách khinh miệt như nhìn một món đồ, tiếc nuối lắc đầu: “Xin lỗi, cô không phải mẫu người tôi thích.”

“Tôi biết, anh thích kiểu người Tô Y Man bề ngoài trong sáng. Nhưng anh không muốn đổi khẩu vị sao, biết đâu trải nghiệm sẽ tốt hơn thì sao?”

Ánh mắt Trần Tịnh Mai đảo quanh, chỉ cần một đôi mắt thôi đã toát lên vẻ quyến rũ: “Tạ tổng, tôi không hề thua kém Tô Y Man. Tôi cũng tốt nghiệp đại học Hán Phất xếp hạng nhất thế giới, là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc nhất khoa kiến trúc năm đó. Nếu anh thích người có tài năng, tôi không hề thua cô ấy.”

Ngón tay kẹp điếu thuốc của Tạ Phản bóp cằm cô ta nâng lên, quan sát cô ta từ trên xuống dưới. Hai người ở rất gần, Trần Tịnh Mai ngửi thấy mùi bạc hà tươi mát trên người anh, nhìn khuôn mặt tuấn tú phong lưu của anh, tim cô ta chưa bao giờ đập nhanh đến thế.

Anh trời sinh là một nam yêu tinh mê hoặc chúng sinh.

Ngay khi cô ta nghĩ rằng tối nay có cơ hội, Tạ Phản cúi đầu, nói một câu vào tai cô ta: “Đáng tiếc, cô quá già rồi.”

Trần Tịnh Mai toàn thân cứng đờ.

“Ông đây thích người trẻ.” Tạ Phản hất mặt cô ta ra, điếu thuốc cắn lỏng lẻo trong miệng, hai cánh tay dang ra dựa vào lưng ghế sofa phía sau, kiêu ngạo không kiêng nể gì: “Cút đi.”

Trần Tịnh Mai gần như run rẩy, cắn môi: “Tạ tổng, anh nói vậy là không đúng rồi. Dù tôi có lớn hơn anh vài tuổi, nhưng điều đó quan trọng gì? Người phụ nữ nào mà không già đi? Hay anh nghĩ Tô Y Man sẽ không sống đến ba mươi, bốn mươi tuổi?”

“Cô ấy ba mươi tuổi, tôi sẽ thích cô ấy ba mươi tuổi. Cô ấy bốn mươi tuổi, tôi sẽ thích cô ấy bốn mươi tuổi.”

Tạ Phản nghiêng đầu nhìn cô ta: “A Man năm nay hai mươi ba tuổi, tôi sẽ thích cô ấy hai mươi ba tuổi.”

Trần Tịnh Mai lúc này thực sự run rẩy, lần đầu tiên cô ta cảm thấy bị sỉ nhục vì một người đàn ông.

“Còn gì để nói không?” Tạ Phản ra lệnh đuổi khách: “Không có thì cút.”

Trần Tịnh Mai xách túi bỏ đi.

Không lâu sau Nhiễm Uy quay lại, mặt đầy vẻ chột dạ. Tạ Phản mắng cậu ta: “Cậu bị điên à? Lúc đến thì bảo tán gái, kết quả lại vứt người ta ở đây, còn mình chạy mất tăm.”

“Anh Phản.” Nhiễm Uy nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy nên nói: “Vừa nãy A Man đến.”

Sắc mặt Tạ Phản thay đổi: “Lúc nào?”

“Vừa mới thôi. Cậu nghe tôi giải thích đã, ban đầu tôi nghĩ gọi cô ấy đến, tạo cơ hội cho hai người ở bên nhau. Ai ngờ cô ấy thấy cậu chơi bi-a với Trần Tịnh Mai nên quay đầu bỏ đi luôn.”

Tạ Phản dập tắt điếu thuốc, lấy điện thoại đi ra ngoài, điện thoại chưa kịp gọi đi thì đã có cuộc gọi đến.

Anh bắt máy: “Tô Y Man.”

Giọng Tô Y Man dường như có chút tủi thân, hỏi anh: [Tạ Phản, anh có thể đến đón tôi một chuyến không?]

Sau khi rời khỏi câu lạc bộ, Tô Y Man cứ nghĩ mãi lời của Nhiễm Uy, không chú ý đi nhầm đường, vào nhầm phố. Có người không ngừng gọi cô, cảnh cáo cô, cô không nghe thấy, cho đến khi hai nhân viên bảo vệ mặc quân phục chạy đến chặn cô lại, nghiêm giọng nói: “Cô là ai? Không biết đây là khu vực cấm vào sao?”

Lúc này cô mới phản ứng lại đây là khu vực nhạy cảm gần trung tâm, đường không thể đi lung tung, sợ đến mặt trắng bệch: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi không chú ý.”

“Lấy chứng minh thư ra xem.”

“Tôi không mang theo.”

“Đọc số chứng minh thư.”

Cô khai báo một cách thành thật, sau đó bị đưa vào một căn phòng.

Đó là một phòng quan sát tạm thời để nghỉ ngơi, cô không bị làm khó dễ gì, trước mặt còn có một tách trà, nhưng bị yêu cầu phải gọi người thân mang chứng minh thư gốc đến, tiện thể đón cô.

“Ba mẹ tôi đều ở nước ngoài.” Cô bối rối ôm tách trà: “Không đến được.”

Lúc này nhân viên bảo vệ càng không thể để cô đi: “Ba mẹ cô tên gì?”

Tô Y Man chưa từng gặp cảnh này, bị hỏi nhiều nên sợ hãi. Trong đầu lại luẩn quẩn lời của Nhiễm Uy vừa nãy, nói rằng ba cô năm đó ở trong nước không được “trong sạch” lắm, là không thể ở lại được nên mới đi.

Trong lúc cấp bách cô nói: “Tôi có thể gọi bạn tôi đến không?”

“Bạn cô?”

“Anh ấy họ Tạ.” Tô Y Man không còn lựa chọn nào khác chỉ có thể đưa Tạ Phản ra, chỉ có Tạ Phản mới có tác dụng: “Tên là Tạ Phản.”

“Tạ thiếu?” Nhân viên bảo vệ nửa tin nửa ngờ: “Bây giờ cô gọi điện thoại cho cậu ấy đi.”

“Vâng.”

Bình Luận (0)
Comment