Không lâu sau hôm đó có tin Cục trưởng Trương bị điều tra.
Nhân viên cục kiểm toán đang đóng quân trong công ty vội vàng rút lui, nhân viên công ty thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không cần phải hầu hạ họ như hầu hạ ông chủ nữa.
Tô Y Man vài lần đi ăn ở căng tin nghe thấy mọi người nói chuyện phiếm, kể về một số nội tình việc Cục trưởng Trương ngã ngựa. Lão họ Trương này luôn nghiêm khắc trong công việc, đúng là không tìm ra được sai sót gì.
Sở dĩ cấp trên điều tra ông ta là vì đã nắm được bằng chứng về đời sống riêng tư hỗn loạn, ngoại tình với nhiều phụ nữ, và ép buộc một số phụ nữ trẻ ngủ cùng.
Dù sao thì công ty thoát khỏi cuộc khủng hoảng luôn là điều tốt, mọi việc lại đi vào quỹ đạo.
Nhà hát cũ bắt đầu quá trình phá dỡ, hàng rào an toàn được kéo lên xung quanh, máy ủi, máy xúc, xe nâng người làm việc trên cao đậu thành một hàng dài.
Tô Y Man đội mũ bảo hiểm đi đến công trường giám sát, hướng dẫn kỹ thuật và điều phối đồng thời chịu trách nhiệm giải quyết một số vấn đề phát sinh. Bận rộn đến gần lúc quay về công ty, khi đi ngang qua quán cà phê, cô thấy hai người ngồi ở khu vực nghỉ ngơi cạnh cửa sổ, người gác chân thô lỗ hút thuốc là Tạ Phản, người ngồi trên ghế bên cạnh anh cong đường cong chữ S mềm mại, để lộ nửa b* ng*c đầy đặn nói chuyện với anh là nữ kiến trúc sư mới đến, Trần Tịnh Mai.
Có lẽ là quá nhạy cảm với chuyện của Tạ Phản, cô luôn cảm thấy ánh mắt Trần Tịnh Mai nhìn Tạ Phản có sự yêu thích.
Cô không nhìn lâu, nhân lúc hai người chưa phát hiện ra mình, quay đầu bước đi.
Trở về văn phòng đóng cửa lại, cô sắp xếp dữ liệu mặt bằng thu thập gần đây. Gần cuối giờ làm có người gõ cửa, chưa đợi cô nói gì thì người đó đã đẩy cửa bước vào.
Trần Tịnh Mai dùng giọng điệu ra lệnh nói với cô: “Tô Y Man, làm ơn gửi hết dữ liệu đo đạc mặt bằng và báo cáo khảo sát địa chất khu nghỉ dưỡng ngoại ô Bắc Kinh cho tôi, càng chi tiết càng tốt.”
Tô Y Man ngẩng đầu khỏi máy tính: “Cô cần những thứ này làm gì?”
Trần Tịnh Mai tỏ vẻ không hài lòng với sự nghi vấn của cô, chau mày: “Tôi là kiến trúc sư của dự án này, cô nói xem tôi cần những thứ này làm gì?”
“Tôi mới là kiến trúc sư chính của dự án này…” Tô Y Man không nhúc nhích khỏi ghế, cứ thế ngồi đối thoại với cô ta: “Tôi không phải trợ lý của cô, xin cô hãy xác định rõ vị trí của mình. Nếu muốn dữ liệu thì tự cô đi khảo sát đi.”
Ý định ban đầu của Trần Tịnh Mai là muốn cho cô một bài học, dù sao trông cô có vẻ rất dễ bắt nạt. Ai ngờ người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, người bề ngoài yếu đuối, thực chất lại khá biết cách làm ra vẻ.
“Cô vào nghề bao lâu rồi?” Trần Tịnh Mai khoanh tay.
“Sao?”
“Thấy cô còn trẻ, chắc là mới vào nghề? Cô có nghĩ nếu không có Tạ tổng thì cô có thể nhận được dự án lớn như vậy ở tuổi này, còn ngồi được vào vị trí kiến trúc sư chính không?”
“Không biết nữa, nếu cô tò mò vậy thì cô đi hỏi Tạ tổng đi, hỏi xem tại sao trong rất nhiều phương án anh ấy lại chọn phương án của tôi, có phải anh ấy cho rằng dự án khu nghỉ dưỡng ngoại ô Bắc Kinh mà chính phủ đặc biệt coi trọng này không quan trọng, giao cho ai cũng được, dù tôi có là kẻ bất tài làm hỏng dự án cũng không sao, anh ấy có thể coi như là chơi chơi, không quan trọng tổn thất bao nhiêu tiền và uy tín.”
Trần Tịnh Mai thấy mình không nói lại cô, khóe miệng co giật vài cái.
Tô Y Man lại nói: “Tôi đã dám nhận dự án này thì nhất định sẽ làm tốt.”
“Thật sao?” Trần Tịnh Mai cô ý cười một cách thoải mái, nụ cười xinh đẹp như tẩm độc: “Vậy thì cứ xem cô có thể ở đây được bao lâu nhé.”
Cố gắng duy trì sự lịch sự, nhưng trong lòng đầy bực tức. Vừa ra khỏi văn phòng Tô Y Man, Trần Tịnh Mai chạy đến khu vực pha trà uống liền hai cốc nước đá lớn.
Định bụng rời đi thì cô ta chợt nghe thấy tiếng người nói chuyện ở phòng bên cạnh, một trong số đó là Nhiễm Uy, bạn thân của Tạ Phản, mà họ còn đang nói về cô ta.