Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 165

Sau đó cô chú ý nhìn kỹ hơn. Đó là sẹo thật, tổng cộng ba vết, vết thương đã được chữa trị lâu ngày nhưng vẫn để lại sẹo khó lành. Không rõ vết thương do đâu nhưng có thể thấy rõ vết thương ban đầu chắc chắn rất nặng.

Cô thử hỏi nhưng Tạ Phản không nói sẹo từ đâu mà ra, chỉ nói những lời khác khiến cô xao xuyến để đánh lạc hướng sự chú ý của cô khỏi vết sẹo.

Dần dần mọi chuyện quá mãnh liệt, các cơ quan trong cơ thể cô như muốn vỡ ra, cô quên mất chuyện đó, buộc phải chuyên tâm đắm chìm vào sự quấn quýt với anh.

Cô nhớ rõ năm năm trước khi chia tay, lưng anh không hề có sẹo.

Vậy rốt cuộc chúng từ đâu mà có? Ngoài bệnh dạ dày ra, anh còn bao nhiêu chuyện giấu cô, không chịu cho cô biết.

Tạ Phản trở lại khi đã ăn mặc chỉnh tề, áo sơ mi đen và quần tây cắt may vừa vặn, ngoài sự điển trai còn có một khí chất cấm dục quyến rũ. Trên tay anh là bộ quần áo cô mặc hôm qua. Tất cả đều đã được giặt sạch và sấy khô, mang theo mùi thơm nhẹ nhàng của nước xả vải, rất giống mùi hương trên người anh.

Tô Y Man nhận lấy quần áo, ngồi trong chăn sột soạt mặc vào. Khổ nỗi cái m*c ** ng*c lại không cài được, hai tay đưa ra sau lưng mỏi nhừ cũng không thành công.

Tạ Phản nghiêng người về phía cô, hai tay vòng qua lưng cô thành thạo cài khóa lại, xong xuôi còn dùng tay nâng lên một chút, như thể muốn ước lượng trọng lượng cụ thể.

“Ăn gì mà lớn thế?” Anh cố tình ghé sát tai cô đang đỏ bừng mà nói: “Thân hình đẹp như vậy, có còn để cho phụ nữ khác sống nữa không?”

Dù thế nào, nghe những lời này trong lòng vẫn vui, đặc biệt người khen cô lại là người cô thích.

Bản chất cô không phải là người quá tự tin, khi đi học thích ngồi góc, đi bộ thích đi sát mép đường, có hoạt động gì cô cũng không muốn tham gia. Nhìn thấy cô gái xinh đẹp cô sẽ ghen tị, nhìn thấy chàng trai mình thích cô sẽ tự ti nghĩ rằng mình khó mà sở hữu được những điều tốt đẹp.

Nhưng sau khi ở bên Tạ Phản, anh thường xuyên khen cô.

Thỉnh thoảng lại nói: “Tô Y Man, sao em đáng yêu thế.”; “Tô Y Man, chiều cao em vừa phải, thân hình rất chuẩn.”; “Tô Y Man, mắt em đẹp thế này là muốn lấy mạng người ta à?”; “Tô Y Man, giọng em ngọt thế này, là muốn lấy mạng anh sao?”

Nghĩ kỹ lại, sự tự tin của cô về bản thân bắt đầu từ sau khi cô hẹn hò với Tạ Phản.

Mặc dù điều kiện gia đình hai người cách biệt một trời một vực, Tạ Phản vẫn nuôi dưỡng sự tự tin của cô. Anh dùng những lời khen không biết chán để cô biết rằng hóa ra cô là một người rất xinh đẹp, cô xứng đáng có được một người tương xứng với cô.

Nhưng vẫn có một tiền đề. Người đó không được là người như Tạ Phản, có gia thế cao hơn cô quá nhiều, cô có nhảy cỡ nào cũng không với tới.

“Nghĩ gì thế?” Tạ Phản thấy cô thất thần, véo nhẹ mũi cô một cái.

“Không có gì.”

Tô Y Man mặc nốt quần áo còn lại, khi xuống giường nói: “Tối hôm qua tôi uống say rồi, cho nên mới… xin lỗi Tạ tổng.”

“…” Hóa ra là muốn mặc quần áo vào rồi không nhận người.

Tạ Phản không để cô đi, giữ lại kéo cô về: “Ý gì đây?”

“Đều là người trưởng thành rồi, khó hiểu đến vậy sao?”

Tô Y Man không nhìn vào mắt anh: “Hôm qua chỉ là một tai nạn, là một đêm loạn… tình do say rượu.”

Tạ Phản tức giận đến bật cười: “Say rượu là có thể ngủ với anh à?”

Tô Y Man liều mạng, ngẩng đầu lên: “Anh không sướng sao?”

“…”

“…”

Cả hai người đều bất ngờ, Tạ Phản phản ứng trước, anh khẽ nhướng mày, cười hừ: “Anh sướng. Em thì sao?”

Tô Y Man không nói, thao tác vài cái trên điện thoại với khuôn mặt nóng bừng, chuyển khoản cho anh 6155.67 tệ qua WeChat.

Toàn bộ tài sản trong tài khoản hiện tại của cô.

“Anh nhận tiền đi…” Cô thực sự phải đi rồi, vòng qua Tạ Phản ra khỏi cửa: “Coi như là tôi mua dâm anh.”

Tạ Phản: “???”

Tính kỹ ra, Tô Y Man đến tập đoàn Chí Đắc chưa đầy một tháng, tiền lương chưa kiếm được một đồng nào, trước mắt đã tiêu mất hơn sáu nghìn tệ.

Đây là kiểu kinh doanh thua lỗ gì vậy?

Uống rượu làm hỏng việc, quả thực không sai chút nào.

Trên đường đến công ty, Tô Y Man ghé vào một hiệu thuốc mua một hộp băng cá nhân, vào nhà vệ sinh soi gương dán lên cổ mấy miếng.

Cánh tay cũng dán hai miếng, trên chân có nhiều, đặc biệt là chỗ bớt hình hoa đào của cô, rất khó che.

Không có chỗ nào trên người cô mà Tạ Phản không thích cắn, tối qua hai người lại đều uống rượu, càng điên cuồng hơn, làm không hề có chừng mực. Cô nhớ mình cũng đã cắn anh, vào lúc vừa đau không chịu nổi vừa sướng không chịu nổi. Mong anh có chút ý thức, lúc ra ngoài nhớ che mấy vết cắn trên cổ đi.

Cô quay về chỗ ở thay một chiếc quần dài. Sau đó mới đến công ty, mười giờ có cuộc họp, cô ôm máy tính xách tay đi tới.

Vừa bước vào phòng họp, vị đại gia kia đã ngồi ở vị trí chủ tọa phía trước, dù không biểu lộ gì, nhưng người ta vẫn cảm thấy anh ta hôm nay kiêu ngạo hơn mọi khi.

Những người trong phòng họp vốn đang lén nhìn Tạ Phản, nghe thấy tiếng mở cửa đóng cửa, quay đầu lại nhìn cô một cách công khai, ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào chiếc cổ cố tình che đậy của cô, sau khi xác nhận thì hiểu ý mím môi cười, trao đổi ánh mắt kiểu như “Tôi biết ngay mà”.

Tô Y Man vô cớ thấy chột dạ, đợi đi tới gần hơn, nhìn rõ mấy vết răng cắn nhỏ liều lĩnh lộ ra trên cổ Tạ Phản, mặt cô lập tức nóng bừng.

Toàn bộ đều là do cô cắn, vết gần tai anh nhất nhẹ nhất, chỉ hơi ửng đỏ. Vết dưới một chút nặng hơn, gần như cắn rách da. Đáng suy đoán nhất là vết trên yết hầu anh, cô nhớ là tối qua lúc cao trào nhất, cô run rẩy dán vào cổ anh mà cắn, Tạ Phản vì hành động này của cô suýt nữa bẻ gãy eo cô.

Anh biết cổ mình trông thế nào, sẽ bị người khác nhìn ra chuyện gì nhưng vẫn để lộ ra, thậm chí để người khác nhìn rõ hơn, anh cố ý mở hai cúc áo sơ mi trên cùng, để vết hôn gần xương quai xanh cũng bị nhìn thấy.

Hư đốn đến mức không giới hạn!

Tô Y Man giận mà không dám nói, tìm chỗ ngồi xuống, chưa được hai giây đã nghe thấy anh gọi: “Tô Y Man.”

Cô đứng dậy, nhìn anh với thái độ cung kính như đối diện với chủ đầu tư.

“Em qua đây.” Tạ Phản lười biếng hất đầu về phía chiếc ghế bên cạnh: “Ngồi bên cạnh anh.”

Tô Y Man không còn gì để nói, dù biết anh có ý đồ xấu, cô vẫn phải đi qua theo ý của chủ đầu tư.

Cả cuộc họp khiến cô tâm thần bất định, đến giữa chừng cần cô lên báo cáo, cô điều chỉnh lại trạng thái, hít sâu một hơi để vực dậy tinh thần.

Đang định đứng dậy thì điện thoại rung một tiếng.

Tranh thủ còn thời gian, cô mở ra xem.

Một tin là thông báo hệ thống đã hoàn trả tiền chuyển khoản, tin còn lại là WeChat Tạ Phản gửi tới:

[Mua dâm theo tháng đi, phí mua dâm thống nhất thanh toán vào cuối tháng.]

Tô Y Man: “!!!”

Bình Luận (0)
Comment