Thảo nào mỗi lần gặp anh lại lái một cái khác nhau, với tiềm lực này, đúng là đổi xe mỗi ngày cũng không hết.
Kiêu ngạo vô cùng.
Càng ở bên Tạ Phản lâu, Tô Y Man càng cảm nhận được sự khác biệt giữa người với người.
Ban đầu, cô thậm chí còn không có cơ hội quen biết anh, nhưng lại tình cờ thi thêm được mấy điểm trong kỳ thi trung học phổ thông, leo lên chuyến xe cuối cùng đến trường trung học Thượng An.
Kể từ lúc đó, bánh xe số phận bắt đầu quay, khiến mọi thứ thay đổi về chất.
Tạ Phản đưa cô lên tầng cao nhất của biệt thự bằng thang máy, nơi đó lại được thiết kế thành trần hoàn toàn bằng kính, ngẩng đầu lên, có thể nhìn thấy những vì sao bao quanh mặt trăng phủ kín tầm mắt, con người như thể đang ở trong dải ngân hà vũ trụ.
Lên không lâu, pháo hoa bùng lên từ bốn phía. Pháo hoa rực rỡ vô cùng, cháy sáng cả bầu trời, từng chùm chồng lên nhau gần như biến đêm tối thành ban ngày.
Tô Y Man đứng dưới trần kính, nhìn về hướng nào cũng thấy pháo hoa đẹp đến điên đảo. Cứ như thể thế giới đang tái sinh, lại như thế giới đang hủy diệt, dải ngân hà đổ hàng tỷ ngôi sao xuống nhân gian.
Cô khó hiểu nhìn Tạ Phản: “Anh sắp xếp à?”
“Chứ sao?”
“Làm cái này để làm gì mà?”
“Em thích xem.”
Anh nhớ có một năm vào đêm giao thừa hồi cấp ba, anh đưa một vài người đi xem biểu diễn pháo hoa ở ngoại ô, trong đó chỉ có Tô Y Man xem chăm chú nhất, đôi mắt to tròn không chớp nhìn chằm chằm lên bầu trời, khóe miệng có nụ cười mờ nhạt, ánh sáng biến đổi lấp lánh phản chiếu một tầng mỏng manh trong đôi mắt trong veo của cô.
Thực ra hôm đó có rất nhiều cô gái xinh đẹp đi cùng nhưng chỉ có Tô Y Man đẹp đến mức khiến anh nhớ mãi. Không phải vì cô đủ xinh, mà là những thứ về cô quá đỗi mê hoặc.
Có biết bao nhiêu vẻ đẹp bề ngoài trên thế giới này, tất cả đều không thể sánh bằng cô.
“Tô Y Man…” Anh đứng trước mặt cô, trong ký ức là lần đầu tiên nói với cô, và quả thực là lần đầu tiên nói với cô: “Chúc mừng sinh nhật.”
Ngực Tô Y Man khẽ phập phồng, đôi mắt dần dần ướt át.
Đột nhiên cô cảm thấy, tiệc sinh nhật của mình trọn vẹn.
Vào năm hai mươi ba tuổi này.
Không rõ Tạ Phản đã chi bao nhiêu tiền, pháo hoa màu sắc nở rộ không ngừng, vì có trần kính nên tiếng ồn không lớn, chỉ có vẻ đẹp kinh ngạc của pháo hoa ập vào mắt.
Ban đầu Tô Y Man ngồi trên ghế sofa, sau đó không hiểu sao lại ngồi lên người Tạ Phản. Với tư thế hai chân dang rộng, quỳ thành hình chữ M, cưỡi trên eo anh.
Bên cạnh sofa là một chiếc bàn thấp, trên đó đặt hai chai rượu vang đỏ, một chai đã hết, chai kia còn lại một nửa, nghiêng ngả trên bàn, chất lỏng màu đỏ rỉ xuống từ miệng chai.
Tạ Phản tựa vào ghế sofa, một tay đang làm loạn trên người cô, môi dính chặt với cô. Cô hôn một lúc lâu mới tỉnh táo lại, nhớ lại lúc nãy hai người vốn đang ngoan ngoãn xem pháo hoa uống rượu, thỉnh thoảng nói một hai câu.
Tạ Phản nói: “A Man, chúng ta quen nhau lâu như vậy tại sao trước đây anh chưa từng nói ‘Chúc mừng sinh nhật’ với em một lần nào?”
Cô cúi thấp mắt, dưới tác dụng của rượu nói: “Tôi là bạn học với anh ba năm, anh chưa bao giờ quan tâm sinh nhật tôi là ngày mấy. Lần đầu tiên anh hôn tôi thực ra là sinh nhật mười tám tuổi của tôi đó, anh đâu có biết.”
Tạ Phản nhìn cô rất lâu.
Như thể đã nhận ra điều gì đó, anh cười nhạt tự chế giễu: “Thì ra anh là một thằng khốn nạn như vậy.”
Tô Y Man không nói gì.
Tối nay cô uống quá nhiều, lại đủ loại rượu, cơ thể càng ngày càng mềm nhũn, từ từ mềm hẳn vào lòng Tạ Phản, ngay sau đó bị anh ôm qua ngồi vắt vẻo trên đùi anh.
Rồi bắt đầu hôn nhau.
Như năm mười tám tuổi, cô ngồi trên người anh hôn anh.
Nhưng không phải, đã không còn là như thế nữa rồi.
Cô né tránh khuôn mặt của hai người, đặt tay lên vai anh đẩy nhẹ: “Buông tôi ra.”
Mắt Tạ Phản như ngâm rượu, mơ màng, sâu thẳm. Anh không hài lòng khi bị gián đoạn lúc này, bàn tay bóp nhẹ eo cô, giọng khàn đặc: “Bảo bối.”
Tô Y Man bị hai từ này gọi đến mềm nhũn cả người.
Ánh mắt anh không hề trong sáng, dán trên khuôn mặt cô, dẫn dụ: “Em không muốn anh sao?”
“Không muốn.” Tô Y Man chống lại sự gào thét kép từ cơ thể và tâm lý, nói lời dối lòng.
“Thật sự không muốn?” Tạ Phản một tay bắt đầu cởi cúc áo sơ mi, từ trên xuống dưới, cởi đến cúc cuối cùng rồi chuyển chiến tuyến.
Tô Y Man nghe thấy tiếng khóa thắt lưng bật mở rõ ràng.
Một bàn tay đặt trên vai anh bị anh nắm lấy, kéo xuống. Cô chạm vào, toàn thân đột nhiên nóng bừng, quay mặt đi chỉ dám nhìn một vệt rượu vang đỏ nhỏ trên sàn nhà.
Cô buộc phải dùng tay bao bọc, ‘vốn liếng’ của anh vẫn như trước, đủ điên cuồng, đủ dồi dào, nếu không thì tại sao lần nào cũng khiến cô sống dở chết dở vì h*m m**n.
“Bảo bối…” Môi anh dán sát lên tai cô quét nhẹ lên xuống, cố ý quyến rũ cô: “Em biết đấy, điều kiện ‘phần cứng’ của anh không tệ.”
Tô Y Man cắn chặt môi dưới. Cô biết, cô sao có thể không biết, mặc dù chưa từng so sánh với người đàn ông nào khác nhưng cô vẫn biết, Tạ Phản là tuyệt vời nhất trên thế giới.
Tay Tạ Phản kéo vạt áo cô ra, lướt đi. Túm lấy hai đầu dây áo lót dùng một chút lực, nới lỏng sự ràng buộc ở nửa thân trên của cô.
Cô có thể cảm nhận được ngón tay anh đang đùa nghịch như thế nào, lớp chai mỏng trên đầu ngón tay cái anh đã chạm qua chỗ nào. Mu bàn tay anh chắc chắn nổi lên vài đường gân xanh, mỗi đường đều vô cùng gợi cảm.
Đầu óc rất rối loạn, lại còn choáng váng, sớm đã không còn chỗ cho suy nghĩ, chỉ còn phần bị d*c v*ng thôi thúc, khi Tạ Phản hôn lại môi cô, cô nhắm mắt lại không từ chối.
Mỗi một chiếc xương trên người cô dường như đều tan chảy bởi sự độgn chạm của anh.
Vốn đã say, lúc này ý chí là yếu nhất. Vậy thì cứ thế này đi, dù sao cô cũng thực sự khao khát, dù có che giấu thế nào thì vẫn nhớ anh.
Vậy thì cứ tận hưởng đi, muốn gì thì cứ muốn, đừng kìm nén nữa.
Tay cô dần dần ôm lấy cổ anh, dưới ánh đèn pháo hoa ngập trời, dưới sự thúc đẩy của rượu, cô đột nhiên rất muốn biết, cũng rất muốn hỏi: “Tạ Phản, ngoài tôi ra, anh có từng hẹn hò với người phụ nữ nào khác không?”
“Không.” Anh trả lời dứt khoát, cũng thẳng thắn.
“Thật không?”
“Thật.”
“Từ mẫu giáo đến bây giờ,” Cô mắt mơ màng nói: “Chỉ có mình tôi?”
Tạ Phản khẽ cười một tiếng: “Ừ” một tiếng: “Chỉ có mình em.”
Ánh mắt anh nhìn xuống, nóng rực. Tô Y Man rất trắng, thịt rất biết cách mọc, đều mọc ở những chỗ cần thiết. Bản thân đã phát triển không tồi, năm đó sau khi ở bên anh lại được anh khai phá thêm, phát triển lần hai càng quyến rũ hơn.
Mắt anh nhìn, tay anh cũng không rảnh.
Tay kia giữ gáy cô, anh hôn lên, trong lúc xoay chuyển khàn giọng nói với cô: “Bảo bối, mối tình đầu, nụ hôn đầu, ‘lần đầu’ của anh , tất cả đều là em.”
Tô Y Man say mềm cả người.
Những thứ rơi vãi bên cạnh ghế sofa ngày càng nhiều, chiếc áo T-shirt bên ngoài của cô, chiếc váy, hai món đồ bên trong, cuối cùng là một mảnh bao bì bị xé toạc.
Hơi thở Tạ Phản nặng nề, khóe mắt nóng đỏ. Anh nhìn vào mắt cô, hỏi bằng giọng cực kỳ dịu dàng: “Nhớ anh không?”
Cô không trả lời. Cảm nhận được sự làm chủ. Một tiếng rên thoát ra khỏi cổ họng, rất quyến rũ.
Nghe anh lại nói: “Anh rất nhớ em.”
Gần như muốn phát điên.
Lời tình tứ của anh tiến vào cô.
Thứ đó cũng tiến vào cô.