Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 156

Tô Y Man vốn không muốn ở lại với Hạ Thần quá lâu vì đã muộn, lại không có người khác ở cùng dễ gây hiểu lầm. Nhưng kể từ khi nhìn thấy Tạ Phản lên chiếc xe của Đinh Dĩnh Tây đến đón, trong lòng cô như bị nghẹn lại bởi một cái gai.

Tại sao anh vừa mới hôn cô trong nhà hát cũ, ngay sau đó lại có thể đi hẹn hò với người phụ nữ khác được.

Càng nghĩ càng tức nên cô đã cố chấp theo Hạ Thần về nhà cậu ta như một sự thách thức.

Cô không có nhiều điều để nói, hầu hết thời gian là Hạ Thần tìm chủ đề, hỏi thăm cô ở trong nước thế nào, công việc có thuận lợi không, đi hiện trường có vất vả không, vân vân.

Ban đầu trò chuyện khá bình thường nhưng sau đó cậu ta đột nhiên hỏi: “Y Man, cậu có nghe tin Tạ Phản và Đinh Dĩnh Tây sắp đính hôn chưa?”

Tim cô chùng xuống nặng nề, như bị cắt một nhát dao, phải cố gắng duy trì giọng điệu bình tĩnh: “Không, chưa nghe.”

“Tớ nghe vài người bạn trong giới nói, hai nhà Tạ Đinh đang chuẩn bị kết thông gia.” Hạ Thần quan sát phản ứng của cô, không muốn thấy bất kỳ biểu cảm buồn bã nào trên khuôn mặt cô:

“Thực ra có nhiều người biết, Tạ Phản và Đinh Dĩnh Tây sớm muộn gì cũng sẽ kết hôn, không ai thích hợp với đối phương hơn họ.”

“Vậy sao.” Tô Y Man cười giả vờ không quan tâm, chắc là nụ cười trông rất khó coi.

Khi Hạ Thần còn muốn nói thêm gì đó, chuông cửa bên ngoài reo lên điên cuồng, cứ như đang đòi mạng.

Cậu ta chạy ra mở cửa.

Cửa vừa mở, một cú đá thẳng vào mặt cậu ta. Cậu ta bị đánh không kịp chống trả, bò dậy khỏi mặt đất còn chưa đứng vững, cổ áo đã bị người ta nắm chặt, lưng đập mạnh vào cánh cửa “rầm” một tiếng.

Ánh mắt Tạ Phản hung dữ, giọng nói lạnh thấu xương: “Mày đã làm gì A Man rồi!”

Tô Y Man nghe thấy tiếng động, vội vàng chạy ra can ngăn.

Tạ Phản gần như mất hết lý trí, vẫn còn muốn động thủ với Hạ Thần, cô đành nói: “Hạ Thần

không làm gì tôi cả, tôi chỉ đến nhà cậu ấy uống một chén trà thôi! Anh buông tay ra!”

“Đêm hôm khuya khoắt một cô gái đến nhà người đàn ông thích mình uống trà?”

Mặc dù Tạ Phản không đánh người nữa, tay cũng buông ra nhưng cơn giận không hề giảm: “Tô Y Man, em không biết nguy hiểm là gì sao?”

“Nguy hiểm gì?” Tô Y Man cũng tức giận, cãi lại anh: “Anh mới là người nguy hiểm! Trên đời này chỉ có anh là nguy hiểm nhất!”

Tạ Phản không nói gì nữa, ánh mắt tối đi một tầng.

Cô quay sang xin lỗi Hạ Thần: “Xin lỗi cậu, tớ gây rắc rối cho cậu rồi.”

Nói xong cô vòng qua Tạ Phản bước ra ngoài.

Hạ Thần tiến lên kéo cánh tay cô: “Y Man…”

“Mày mẹ nó đừng chạm vào cô ấy!”

Tạ Phản đẩy cậu ta vào, cửa đóng sầm lại bên ngoài.

Tô Y Man đã cầm chìa khóa xe định đi, còn chưa kịp bấm mở khóa cửa, Tạ Phản bước tới giật lấy chìa khóa, tiện tay ném cho Võ Điện đang chờ sẵn bên ngoài.

Anh lạnh giọng ra lệnh: “Lái xe về Hòa Đình.”

Võ Điện: “Vâng.”

Tô Y Man bị Tạ Phản kéo đến chiếc xe phía trước, bất đắc dĩ ngồi vào ghế phụ. Phía sau Hạ Thần đuổi theo, chưa được mấy bước, Tạ Phản đã chở người đi mất.

Lái xe đi được bao lâu, Tạ Phản dừng xe lại bên một con sông hoang vắng gần đó. Vào hè, khắp nơi xanh tốt um tùm, ven bờ sông mọc đầy cỏ dại không tên, chiếc xe ẩn mình giữa đám cỏ đó.

Tạ Phản hạ cửa kính, châm một điếu thuốc đầy vẻ bực bội. Hút được nửa điếu, anh quay đầu nhìn cô gái ở ghế phụ: “Cậu ta mời em vào nhà cậu ta là em vào à? Em có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?”

“Anh có tư cách gì mà quản tôi?” Tô Y Man kiên quyết nhìn lại anh: “Tôi đến nhà ai thì liên quan gì đến anh?”

Cô càng nói càng tức giận, nghĩ đến việc Tạ Phản vừa gặp Đinh Dĩnh Tây là cô giận đến phát điên, lời nào cũng nói được: “Anh quên bạn trai tôi là Hạ Thần, không phải anh rồi à? Dù tối nay tôi có ngủ lại đó, tôi lên giường với cậu ấy, đó cũng là chuyện đương nhiên, anh không có quyền quản tôi.”

“Tô Y Man!” Tạ Phản bị lời cô nói làm k*ch th*ch, dạ dày dần cảm thấy khó chịu: “Em còn muốn gây rối với anh đến bao giờ?”

“Tôi không gây rối với anh, là anh luôn không chịu chấp nhận hiện thực!”

“Thực tế là em không nói một lời nào đã chia tay anh, không hỏi gì cả đã mẹ nó trực tiếp tuyên án tử hình cho anh!”

“Không có gì để hỏi, nếu rõ ràng như vậy mà tôi còn không nhìn ra anh đùa giỡn với tôi, thì quả thật tôi quá ngu ngốc rồi. Khi chúng ta ở bên nhau anh không hề thích tôi nhiều đến thế, anh chỉ cần một cô gái để giải quyết nhu cầu sinh lý thôi, anh đối với tôi chỉ có d*c v*ng, không có tình yêu!”

“Em coi anh là loại người gì?” Tạ Phản cố gắng lý lẽ với cô: “Nếu anh là một thằng suy nghĩ bằng nửa th*n d***, anh sẽ không nhất định phải là em, anh đã ngủ với không biết bao nhiêu người phụ nữ rồi! Việc gì phải giữ mình suốt bao nhiêu năm chỉ vì em!”

Anh nhìn chằm chằm cô với đôi mắt đỏ hoe: “Tô Y Man, anh đã tìm em năm năm rồi, ông đây tìm em ròng rã năm năm! Tất cả mọi người đều giấu tin tức của em, không ai dám cho anh biết em ở đâu. Anh tìm em muốn phát điên rồi, em còn nghĩ anh không thích em sao?”

Về chuyện này Tô Y Man cũng không thể hiểu được, một người vốn lạnh lùng không có trái

tim, tại sao lại bận tâm đến sự biến mất của cô. Anh nên nhanh chóng quên cô đi, lao vào một mối quan hệ tiếp theo mới là bình thường.

“Tại sao anh phải làm như vậy? Tạ Phản, anh không cần lãng phí thời gian vào tôi, bên cạnh anh không thiếu những cô gái xinh đẹp, đủ loại béo gầy, anh muốn loại nào cũng có để chọn. Hoặc anh có thể làm như cha mẹ anh kỳ vọng, cũng đúng những gì anh đã nói, ở bên Đinh Dĩnh Tây, để cô ấy làm vợ anh.”

Khi cô nói những lời này, hai giọt nước mắt của cô vô thức rơi chính xác rơi vào nơi mềm yếu nhất trong tim Tạ Phản.

Dưới ánh đèn lờ mờ, cô yếu đuối và quyến rũ, đẹp đến mức khiến người ta đau lòng.

Tạ Phản tháo dây an toàn nghiêng người về phía cô, chặn đôi môi cô lại mà nghiền thật mạnh.

Cô không thể nói thêm những lời anh không muốn nghe, thỉnh thoảng chỉ phát ra những tiếng th* d*c ngắn ngủi, không thành tiếng. Bàn tay Tạ Phản đang kẹp điếu thuốc nắm lấy cổ cô, không dùng sức, chỉ là buộc mặt cô phải ngẩng lên, không cho cô trốn tránh bất cứ hướng nào.

Cơ thể cô đã mềm nhũn, nhưng vẫn cố gắng né tránh, ngắt quãng nói không thành câu: “Tạ Phản… anh buông ra…”

Tạ Phản tháo dây an toàn trên người cô, dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn trên xe, tay đỡ eo cô, dùng chút sức kéo cô từ ghế phụ lên đùi mình.

Tô Y Man chống cự dữ dội, lưng thỉnh thoảng đập vào vô lăng phía sau. Tạ Phản hạ lưng ghế xuống, tạo ra một khoảng không gian, lật người đè cô xuống, giữ chặt hai tay cô đang vùng vẫy.

Cô cảm nhận được đôi môi nóng bỏng lưu luyến đến tai, rồi men xuống làn da cổ cô. Da cô mỏng, trắng, dễ dàng bị hôn để lại vài vết đỏ, nóng như bị lửa đốt.

Không biết Tạ Phản có ma thuật gì, chỉ vài động tác như vậy cô đã như bị rút hết xương thịt, mềm oặt không còn hình dáng, sự chống cự ngày càng nhỏ lại.

“Tạ Phản…” Giọng cô thốt ra mềm mại đến tan chảy, như đang từ chối, lại càng giống như nửa từ chối nửa đón nhận: “Anh buông ra… a…”

Lý trí của cô sắp không còn, tay thậm chí muốn ôm lấy anh. Cô mặc chiếc váy hai dây, dây áo mỏng manh ban đầu ở trên vai, sau đó tuột xuống, treo trên cánh tay gầy và trắng của cô.

Chân cô chạm vào kính chắn gió phía trước. Máy lạnh thổi đều nhưng cô vẫn thấy nóng.

Cô cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra, mơ màng hồ đồ, đến khi nhận ra mọi chuyện không nên phát triển như vậy thì đã quá muộn.

Xa nhau năm năm, cô chưa chuẩn bị sẵn sàng. Mất hai phút để thích nghi, mồ hôi lạnh cuối cùng cũng không còn tuôn ra.

Trong đầu không nghĩ gì nữa, hận không nghĩ, oán không nghĩ, thứ duy nhất có thể nghĩ chỉ còn lại Tạ Phản, toàn tâm toàn ý chỉ còn lại Tạ Phản, anh đang chiếm trọn tư tưởng và linh hồn cô một cách mãnh liệt và tuyệt đối.

Cô đã cô đơn quá lâu rồi.

Nhớ anh quá lâu rồi.

Bình Luận (0)
Comment