Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 154

Cho đến khi tan sở, Liễu Cẩn và Wright vẫn không ngừng tố cáo Tạ Phản, mắng anh là một nhà tư bản vô tình vô nghĩa, nhà tư bản lòng dạ đen tối, nhà tư bản không biết thông cảm cho cấp dưới, tóm lại là một nhà tư bản tồi tệ đến mức không thể tả!

Đồng thời họ cũng cầu xin Tô Y Man nhờ cô giúp họ nói tốt trước mặt Tạ Phản.

Tô Y Man không nói nên lời: “Hai người đâu phải là bộ phận marketing, lương không gắn liền với doanh số, làm gì có tiền thưởng để mà bị trừ. Hơn nữa, anh ấy thuê chúng ta, mỗi tháng trả lương gấp đôi so với ở viện thiết kế còn lải nhải than vãn cái gì.”

Hai người lúc này mới phản ứng lại, lau mặt rồi chuyển sang nói: “Tạ Phản nhà tư bản này thực sự rất tốt, em biết không, chưa từng thấy nhà tư bản nào biết điều hơn anh ta.”

“…”

Sau khi xong việc, Tô Y Man định về nhà nghỉ ngơi.

Sắp đi đến dưới lầu công ty thì nhìn thấy một chiếc Bentley, bên cạnh là Đinh Dĩnh Tây, cô

gái xinh đẹp đeo kính râm khoanh tay đợi người.

Bước chân Tô Y Man dừng lại. Không lâu sau, Tạ Phản một tay đút túi đi ra từ tòa nhà chọc trời, trên mặt Đinh Dĩnh Tây lập tức nở nụ cười, bước về phía anh, hạ tay xuống muốn nắm tay anh.

Không nắm được, Tạ Phản cũng đút tay còn lại vào túi quần, đi thẳng qua trước mặt cô ta mà không liếc nhìn. Tài xế lập tức mở cửa sau xe, Tạ Phản ngồi vào, không nhường chỗ.

Tài xế đành đóng cửa lại, đi vòng sang mở cửa bên kia, mời Đinh Dĩnh Tây ngồi.

Chiếc xe lăn bánh, mỗi bước đi như đang nghiền nát trái tim Tô Y Man. Cô cảm thấy xấu hổ vì ý nghĩ tha thứ cho Tạ Phản vừa thoáng qua, cô nắm chặt tay chịu đựng cơn co thắt khắp cơ thể do đau đớn dữ dội, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

Liễu Cẩn đứng bên cạnh cô nhìn chiếc xe chạy xa, buột miệng chửi: “Chết tiệt, Tạ Phản với cái cô họ Đinh đó đúng là có gian tình! Anh ta đã có hôn thê rồi mà vẫn không tha cho em, đúng là không phải người.”

Tô Y Man không nói gì nhưng trông cô như sắp tan vỡ.

Liễu Cẩn kéo cô đi: “Không sao không sao, nghe lời chị, bây giờ về nhà trang điểm thật đẹp, chị đây dẫn em đi gặp trai.”

Ban đầu không muốn đi, nhưng vì những gì vừa thấy Tô Y Man lại muốn đi.

Cô về nhà từ công ty, tắm rửa thay quần áo, dành thời gian trang điểm, chọn một chiếc váy hai dây xinh đẹp để mặc.

Sắp xếp xong xuôi cô ngồi vào chiếc xe đang đợi dưới lầu.

Chiếc xe là chiếc SUV Rolls-Royce Cullinan Mansory: “xe công vụ” do Tạ Phản cấp. Chìa khóa ở chỗ cô, cô không muốn lái, nên tạm thời nhường cho Liễu Cẩn.

Xe càng lúc càng chạy xa, Tô Y Man ngủ một giấc tỉnh dậy, xuống xe phát hiện đã đến sân bay thủ đô.

Cô thắc mắc: “Chúng ta đến đây làm gì?”

“Đương nhiên là đón người rồi.” Liễu Cẩn phóng khoáng đóng cửa xe, lắc cái eo nhỏ nhắn đi về phía trước bằng giày cao gót “tách tách tách”, cổ tay hất ra sau khóa cửa xe.

Cô vô cùng thích chiếc Rolls-Royce Cullinan Mansory mà Tạ Phản đã cho, tận hưởng sự hư vinh mà chiếc xe sang mang lại, mỗi lần khóa cửa xe đều có vẻ đắc ý kiểu “tiểu thư đến rồi, tránh ra hết đi”.

Tô Y Man đã quen với sự khoa trương của cô ấy, đi theo bên cạnh: “Đón ai vậy?”

“Hai anh đẹp trai.” Liễu Cẩn tháo kính râm, nháy mắt trái, bí ẩn nháy mắt.

Người được đón là Âu Dương Khiếu Thiên và Hạ Thần.

Âu Dương Khiếu Thiên đến Trung Quốc là để tìm bạn gái. Có lẽ vì khoảng cách xa cách khiến một người nhìn rõ trái tim mình hơn, Liễu Cẩn cuối cùng cũng chịu mở lời muốn chính thức hẹn hò với anh.

Âu Dương Khiếu Thiên khó khăn lắm mới theo đuổi được nữ thần, lo sợ cơ hội thoáng qua, lập tức xin công ty đến chi nhánh ở Bắc Kinh thường trú.

Thấy Liễu Cẩn ra đón, Âu Dương Khiếu Thiên chạy đến ôm cô một cái thật chặt, sau đó hôn sâu như chốn không người.

Hai người này trước nay vẫn luôn nhiệt tình phóng khoáng như vậy, Tô Y Man đã quen rồi, quay đầu hỏi Hạ Thần: “Sao cậu lại về?”

“Bố tớ bảo tớ về quản lý công ty trong nước.” Hạ Thần cười ôn hòa: “Sao, không chào đón à?”

“Không có. Chào mừng cậu về nước.”

“Vậy cậu có mời tớ ăn một bữa ngon được không, coi như là mừng tớ về nước.”

“Được thôi. Cậu chọn thời gian, tớ mời.”

Tô Y Man nhìn xuống, đưa tay ra: “Tớ giúp cậu cầm hành lý nhé.”

“Không cần, chút hành lý này tớ vẫn mang được.”

Hạ Thần cùng cô ra khỏi sân bay, đến khu vực đậu xe bên ngoài, Liễu Cẩn và Âu Dương Khiếu Thiên vẫn đang hôn nhau, tư thế đó như đang rất cần một căn phòng một chiếc giường mới có thể giải tỏa sự nóng bỏng của họ.

Hạ Thần thân thiện nhắc nhở: “Này, có cần tôi giúp hai người tìm chỗ ở không?”

Liễu Cẩn cuối cùng cũng hôn đã, lau miệng lem son môi: “Không cần. Anh không biết đâu, ký túc xá Tạ Phản sắp xếp cho chúng tôi cực kỳ sang trọng, tôi và Khiếu Thiên ở thoải mái thừa sức.”

Sắc mặt Hạ Thần không tốt lắm, cúi đầu nhìn Tô Y Man một cái: “Chỗ ở của cậu cũng do Tạ Phản sắp xếp à?”

“Ừm.”

“Có muốn chuyển ra ngoài không, tớ có nhà trống, có thể cho cậu mượn ở.”

“Không cần đâu.”

“Đang khách sáo với tớ à?”

“Hạ Thần, tớ ở nhà Tạ Phản sắp xếp là do công việc cần, anh ấy là Chủ đầu tư của tớ có trách nhiệm sắp xếp chỗ ở cho tớ. Nhưng tớ và cậu chỉ là bạn bè, cậu bảo tớ lấy danh nghĩa gì để ở nhà cậu miễn phí?”

Hạ Thần không nói gì nữa.

Mấy người lên xe. Liễu Cẩn nhường ghế lái ra, cùng Âu Dương Khiếu Thiên ngồi hàng ghế sau ôm ấp thì thầm bằng tiếng Anh. Tô Y Man ngồi ghế phụ nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ, những cột đèn đường như con mắt của màn đêm, sáng rực, chói lòa.

Không biết Tạ Phản đang làm gì.

Anh và Đinh Dĩnh Tây đang ở cùng nhau nhỉ, có phải đang cùng cha mẹ ăn cơm trò chuyện vui vẻ, giống như một gia đình. Tương lai họ sẽ luôn là một gia đình.

Liễu Cẩn cuối cùng không về nhà, mà tìm một khách sạn gần đó xuống xe cùng Âu Dương Khiếu Thiên, nói là ở khách sạn sẽ có cảm hứng hơn.

Ngoài ra còn có thể dành chút thời gian cho Hạ Thần, để cậu ta nhanh chóng tìm cách theo đuổi được Tô Y Man.

Tạ Phản người đàn ông đó đẹp trai thì đẹp trai thật, cuốn hút thì cuốn hút thật, nhưng quá nguy hiểm, Liễu Cẩn thực sự không nỡ để A Man phải chịu khổ vì tra nam một lần nữa.

Hai người vừa đi, trong xe trở nên trống trải. Tô Y Man không biết nói gì với Hạ Thần, cầm điện thoại cúi đầu giả vờ rất bận, lướt web nhàm chán một lúc.

Hạ Thần không làm phiền cô, lái xe đến một khu biệt thự ở ngoại ô Bắc Kinh, xách hành lý từ cốp xe ra. Tô Y Man vốn định nói lời tạm biệt với cậu ta tự lái xe về. Nhưng chưa kịp mở cửa ghế lái, Hạ Thần nói: “Nếu cậu không ngại, có muốn vào nhà tớ ngồi chơi không?”

Tô Y Man thấy không ổn: “Cậu vừa xuống máy bay, nên nghỉ ngơi sớm đi.”

“Ngủ suốt cả chuyến bay rồi.” Hạ Thần đẩy cửa biệt thự: “Căn nhà này tớ lâu rồi không ở, khá lạnh lẽo. Coi như là bạn bè đến giúp tớ làm ấm nhà, được không?”

Tô Y Man do dự.

Cách đó không xa có một chiếc xe chạy tới, người ngồi ở ghế lái là Võ Điện. Giờ này anh ta vừa xong việc từ tổng công ty trở về, bụng đói meo, trong đầu chỉ nghĩ đến việc nhanh chóng về nhà ăn bữa tối vợ nấu.

Nhưng khi đèn xe chiếu vào hai người trước một căn nhà, Võ Điện lập tức không còn buồn ngủ nữa.

Người đàn ông anh ta biết, tên là Hạ Thần, người phụ nữ là Kiến trúc sư Tô mà sếp đang dùng đủ mọi cách để theo đuổi.

Chiếc xe chạy qua, Voc Điện quay đầu lại nhìn mấy lần. Đúng là Tô Y Man, cô đi theo tình địch của Tạ Phản là Hạ Thần vào một căn nhà, sau khi bóng dáng biến mất, cửa sân được Hạ Thần đóng lại từ bên trong.

Võ Điện dừng xe khẩn cấp, vội vàng lấy điện thoại gọi cho Tạ Phản.

Bình Luận (0)
Comment