Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 148

Văn phòng dự án không xa Hòa Đình, chỉ khoảng mười phút đi bộ. Nhưng khi Tô Y Man vừa ra khỏi tòa nhà chung cư, thư ký của Tạ Phản là Võ Điện đã đợi sẵn bên ngoài, anh ta đưa cho cô một chùm chìa khóa xe và cung kính nói: “Kiến trúc sư Tô, đây là chiếc xe công ty cấp cho cô.”

Tay Võ Điện chìa ra, chỉ cho Tô Y Man thấy một chiếc SUV Rolls-Royce Cullinan phiên bản Mansory cấu hình cao nhất, giá thị trường từ mười ba triệu tệ trở lên, màu xe tương tự chiếc Jeep SUV mà cô từng mua, một màu đen đêm.

Tô Y Man lắc đầu không nhận chìa khóa: “Tôi không cần.”

“Cô cứ cầm lấy đi ạ, tôi làm theo lệnh, nếu cô không nhận, Tổng giám đốc sẽ trách tôi.” Võ Điện đặt chìa khóa vào tay cô, rồi nhanh chóng quay lưng bỏ đi.

Tô Y Man nhìn chìa khóa, rồi nhìn chiếc xe. Thật ra cô rất thích, cô luôn muốn mua một chiếc SUV cao cấp, tiện cho việc tự lái đi du lịch sau này.

Nhưng là Tạ Phản cho, cô không muốn lái. Cô bỏ chìa khóa vào túi, lờ đi chiếc xe sang trọng ở bãi đỗ, đi bộ đến công ty.

Đầu tiên là đi ăn ở căng tin, Liễu Cẩn hào hứng kéo cô hỏi han rất lâu, từ chuyện cô và Tạ Phản quen nhau như thế nào đến chuyện chia tay ra sao, nói luyên thuyên đến mức tai người ta sắp đóng kén.

Tô Y Man chỉ nói đại khái vài câu: “Em và anh ấy là bạn học cấp ba.

Ở trường em không nổi bật lắm, anh ấy chú ý đến em là vì thành tích của em vượt qua anh ấy, giành mất vị trí thứ nhất của anh ấy. Thực ra em có thể quen biết anh ấy, học cùng trường với anh ấy cũng là nhờ thành tích của em khá tốt. Có lẽ tròn mắt người khác em thực sự là một thiên tài, nhưng đối với anh ấy, thiên tài chỉ là ngưỡng cửa để gặp anh ấy.

Chỉ yêu nhau khoảng hai tháng, không có nhiều kỷ niệm khắc cốt ghi tâm đến vậy.

Em phát hiện anh ấy không thích em lắm nên chia tay.”

Liễu Cẩn lắng nghe chăm chú, đứng trên lập trường của một người bạn tốt để suy nghĩ: “Năm đó em còn nhỏ như vậy, vừa mới trưởng thành đã bị anh ta lừa vào tay, sau đó anh ta lại không chịu thương yêu em. Nếu đặt mình vào vị trí của em, chị thực sự sẽ hận chết, trước khi đi nhất định phải kiếm một khoản lớn từ anh ta mới hả giận.”

Nói rồi cô ấy còn tính toán thật: “Em nói bao nhiêu tiền là hợp lý? Năm triệu? Không được, anh ta giàu như vậy, mở miệng với anh ta không thể tỏ ra nhỏ mọn, không thì người ta lại nghĩ mình coi thường anh ta. Ít nhất phải năm mươi triệu, thêm hai căn nhà trong vành đai 3 ở Bắc Kinh, một căn tứ hợp viện ở vành đai 2!”

Tô Y Man kinh ngạc: “Chị đòi hỏi thế hơi quá rồi đấy.”

Ngoại trừ tình yêu tương đương hoặc thậm chí nhiều hơn, cô không nghĩ đến việc nhận được bất cứ điều gì từ Tạ Phản. Cô là người mà khi chia tay nhất định phải trả lại tất cả những món quà mà đối phương đã tặng.

“Em yêu anh ấy là vì lúc đó em thực sự thích anh ấy, không phải vì muốn tiền của anh ấy.”

“Nhưng tổn thương anh ta gây ra cho em là sự thật mà.”

“Khi em quyết định yêu anh ấy, em đã nghĩ rằng chúng em sẽ không có kết quả tốt. Vì vậy coi như một người nguyện đánh một người nguyện chịu, em không có gì để than phiền.”

Liễu Cẩn không hiểu: “Tại sao em lại có suy nghĩ như vậy?”

Hai người bước vào căng tin, Tô Y Man muốn kết thúc chủ đề này nhanh chóng, nên nói qua loa: “Có lẽ vì anh ấy có cái mặt búng ra tồi khiến người ta không thể tin tưởng được.”

“Mặt anh tồi chỗ nào?”

Một người chen ngang với giọng cười lạnh khiến Tô Y Man giật mình, cô quay đầu lại, Tạ Phản cầm một cái khay xếp hàng sau cô, mắt hơi nheo lại, lộ ra vẻ khó chịu đã nhịn từ lâu.

Từ khi Tạ Phản xuất hiện, không ít nhân viên trong căng tin đang lén lút hoặc công khai nhìn họ. Tô Y Man không dám quá tùy tiện trong lãnh địa của anh, cúi đầu giả vờ như chuyện vừa rồi là một giấc mơ, những lời vừa nói là lời nói mê.

Liễu Cẩn ngẩng đầu nhìn Tạ Phản ở cự ly gần càng nhận ra người đàn ông này thực sự quá cuốn hút, vai rộng eo thon chân dài, tỷ lệ cơ thể đẹp đến nghịch thiên, khuôn mặt đẹp không góc chết. Khí chất tổng thể lại còn thu hút, toàn thân ngoại trừ mùi trai tồi thì chỉ có mùi trai đẹp.

Thật không thể trách Tô Y Man bị anh ta xoay vòng vòng, nếu là cô, cô mười phần sẽ cam tâm tình nguyện bị anh ta “tồi”, xong còn phải khen một câu: “Tồi thật tuyệt!”

Liễu Cẩn cắt ngang suy nghĩ lan man, lẩm nhẩm một đoạn chú thanh tâm, nịnh nọt cười với Tạ Phản: “Tạ tổng, sao anh lại ở đây?”

Tạ Phản nhìn cô một cái như thể câu hỏi cô hỏi rất ngớ ngẩn: “Tôi không thể đến à?”

“Đây là căng tin anh bỏ tiền ra mở, tất nhiên anh có thể đến.” Liễu Cẩn biết câu trả lời, nhưng vẫn muốn nghe Tạ Phản tự nói ra: “Nhưng bình thường anh không đến văn phòng dự án mà, càng không đến ăn cơm nhân viên.”

“Bình thường tôi không đến.” Tạ Phản dùng kẹp gắp một chiếc bánh bao chay nhân đậu phụ vào đĩa của Tô Y Man: “Hôm nay đến là để theo đuổi người.”

Liễu Cẩn chịu thua, anh thật sự có thể hạ thấp bản thân đến thế.

Bánh bao chay nhân đậu phụ luôn là món Tô Y Man yêu thích nhất. Cô ăn bánh bao thịt dễ ngán, khi có khẩu vị tốt có thể ăn hai ba chiếc bánh bao đậu phụ.

Trên quầy đặt sữa đậu nành, cô đang bần thần, tiện tay lấy một bát.

Tạ Phản nhìn cô một cái, đặt bát đó xuống, đổi cho cô một bát mới: “Bát vừa rồi không có đường.”

Không biết từ lúc nào anh lại nhớ cả chuyện cô thích ăn bánh bao đậu phụ, thích uống sữa đậu nành ngọt có đường.

Tạ Phản đặt một quả trứng trà vào đĩa của cô, đây cơ bản là bữa sáng cô có thể ăn hết, anh cũng lấy một phần y hệt cho mình.

Tô Y Man nghi ngờ không biết anh thế có ăn no được không, lại thấy mình hơi lo chuyện bao đồng nên nhịn không nói. Nghĩ một lát, cô dùng kẹp gắp thêm một chiếc bánh bao thịt vào đĩa của mình.

Giây tiếp theo, quả nhiên thấy Tạ Phản cũng theo đó gắp một chiếc bánh bao thịt. Cô tiếp tục gắp thêm một cái nữa, Tạ Phản cũng theo.

Đồ ăn trên đĩa gần đủ, cô tìm một chỗ ngồi. Cô cố ý chọn bàn có người, đối diện là một người đàn ông đeo kính, cô và Liễu Cẩn ngồi hai chỗ còn lại.

Kết quả Tạ Phản vẫn đi tới, liếc nhẹ người đàn ông kia một cái. Người đàn ông đó là một người thật thà, bình thường chỉ biết cắm đầu vào công việc, thông tin hạn hẹp đến mức ngay cả tin tức “màu hồng” của sếp cũng không biết.

Nhận được ánh mắt của Tạ Phản, anh ta còn tưởng sếp gần đây rảnh rỗi quá, chạy đến căng tin nhân viên làm khảo sát.

“Tạ tổng, gần đây đồ ăn ở căng tin đều rất ngon…” Anh ta tự mình nói trước: “Đa dạng phong phú, khẩu vị cũng nhiều, món Á món Âu gì cũng có…”

Đang thao thao bất tuyệt, Tạ Phản “rầm” một tiếng đặt cái khay xuống bàn, nghiêng đầu ra ngoài: “Nhường chỗ.”

“Hả?” Người đàn ông kia thắc mắc: “Tại sao vậy Tạ tổng?”

“Bởi vì…” Tạ Phản nhìn Tô Y Man, rồi quay lại trả lời người kia: “Tôi cần theo đuổi bạn gái.”

“…”

Bình Luận (0)
Comment