Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 136

Dù sao Tô Y Man cũng có chuyện muốn nói với Tạ Phản, giải quyết một lần hôm nay cũng tốt.

Cô về nhà bê cây ngân hạnh vàng ra đặt ở ghế sau xe, lái xe đến Khách sạn The Mark ở khu Upper East Side.

Đây là lần đầu tiên cô đến nơi như vậy, không khỏi có chút rụt rè, không biết nên đi hướng nào. Người phục vụ tinh mắt thấy cô đi lung tung, cười tiến đến lịch sự hỏi bằng tiếng Anh: “Xin hỏi có phải là cô Tô Y Man không ạ?”

Tô Y Man trả lời là phải.

“Ngài Tạ đang đợi cô, mời cô đi theo tôi.”

Người phục vụ dẫn cô vào thang máy riêng, thang máy đi thẳng lên tầng mười lăm.

Cả tầng trên cùng chỉ có một căn hộ suite, ngay cả hành lang bên ngoài cũng được trang trí cực kỳ xa hoa. Người phục vụ đưa cô đến nơi, ý tứ ngồi thang máy biến mất.

Tô Y Man ôm chậu cây ngân hạnh vàng lâu đến mức mỏi tay, cô đặt chậu cây xuống đất ấn chuông cửa.

Đợi khoảng nửa phút, người bên trong ra mở cửa.

Đúng lúc Tạ Phản vừa tắm xong, trên người mặc chiếc áo choàng tắm trắng sạch sẽ không tì vết, thắt lỏng lẻo ở eo, lồng ngực săn chắc để lộ một mảng, trên đó còn dính vài giọt nước.

Một tay anh cầm khăn tắm đang lau tóc, thấy cô, anh nghiêng người nhường đường: “Vào đi.”

“Không cần.” Tô Y Man lại bê chậu cây lên, đưa ra phía trước: “Trả cho anh.”

Tất cả quà anh tặng, chỉ cần có chút giá trị cô đều chưa từng nhận.

Tạ Phản nhướng mí mắt, khăn tắm rời khỏi tóc anh, chụp lên đầu cô. Cô gái bị bóng tối đột ngột ập đến làm cho giật mình, cơ thể cứng đờ. Một tay anh nhận lấy chậu cây, tay kia vòng qua eo cô, ôm cô vào nhà.

Cửa khóa lại một tiếng, anh đặt chậu cây ở kệ hành lang, thân thể đè tới nhẹ nhàng gỡ chiếc khăn đang che mắt cô gái ra.

Đôi mắt Tô Y Man vẫn không thay đổi, trong suốt, thuần khiết như miếng hổ phách tinh khiết nhất trên đời. Dáng mắt hơi tròn, điều này khiến cô luôn có cảm giác ngây thơ, chậm lớn, lúc nào cũng như vẻ non nớt của tuổi mười tám.

Tạ Phản cúi đầu về phía cô, ánh mắt anh lướt chậm rãi trên mặt cô, cuối cùng dừng lại ở đôi môi hơi hé mở.

Cổ họng anh lại ngứa lên, nuốt xuống, giọng nói trở nên khàn đặc: “Tặng quà gì em mới chịu nhận?”

“Chỉ cần là quà anh tặng, tôi đều không muốn.” Tô Y Man bị anh nhìn đến mức má nóng lên, đưa tay đẩy anh: “Phiền anh tránh xa tôi ra!”

Anh chỉ mặc duy nhất chiếc áo choàng tắm, lại chưa mặc chặt, cô kéo nhẹ một cái là lỏng lẻo ra. Phần trên tản ra thì thôi đi, chết người là dây thắt lưng cũng tuột ra…

Tô Y Man thấp hơn anh rất nhiều, cúi đầu có thể nhìn thấy bên dưới lớp áo choàng lờ mờ có thứ gì đang dựng đứng, sau bao nhiêu năm rồi vẫn đáng kinh ngạc như vậy.

Toàn thân cô bùng cháy, nóng muốn chết. Cứ tiếp tục như thế này sẽ lộ ra nhiều hơn, cô đành đưa tay giúp anh thắt lại dây lưng: “Anh có bệnh không, tại sao ngay cả q**n l*t cũng không biết đường mặc vào?”

Tạ Phản cười cười, cúi đầu nhìn cô, môi gần như áp sát sống mũi cô: “Hay là em mặc giúp anh đi?”

Tô Y Man ngẩng đầu định mắng anh, nhưng anh lại nhân cơ hội hôn xuống, cánh mũi khẽ cọ xát qua sống mũi cô, rồi cọ má cô. Cô khó chịu rụt vai lại, chân đột nhiên nhũn ra nhưng vẫn còn một chút lý trí buộc cô quay đầu đi: “Anh nhất quyết muốn chiếm lợi của tôi sao?”

Tạ Phản hờ hững giữ cổ cô, khuỷu tay chống vào cằm cô, buộc cô phải ngẩng đầu nhìn anh.

“Hạ Thần có biết em đến tìm anh không?” Anh hỏi.

“Liên quan gì đến cậu ấy.”

“Cậu ta không phải bạn trai em sao?” Tạ Phản vui vẻ xoa cằm cô: “Nếu cậu ta biết em đang âu yếm với anh, em nghĩ cậu ta sẽ nghĩ thế nào?”

Tô Y Man cắn môi: “Anh mà dám làm gì tôi nữa, tôi sẽ báo cảnh sát.”

“Thật sao?” Tạ Phản ác ý nhếch môi cười, cúi đầu tiếp tục hôn cô, lần này hôn nặng nề hơn rất nhiều, c*n m** d*** cô gây ra cảm giác đau. Cô vô thức r*n r* một tiếng, hai hàm răng nới lỏng, anh tìm được khe hở đưa lưỡi vào miệng cô, quấn lấy lưỡi cô l**m m*t.

Tô Y Man giận dữ gọi tên anh, nhưng giọng nói đều bị nghẹn lại trong miệng, chỉ có thể thoát ra những tiếng hừ hừ như nũng nịu.

Tạ Phản hôn đủ mới buông cô ra, vẫn là anh chủ động lau đi vết nước trên môi cô: “Em có thể báo cảnh sát rồi đấy.”

“Đồ khốn nạn.” Tô Y Man mắng anh, còn muốn tát anh một cái nữa, nhưng nhìn thấy khuôn mặt anh với vết thương chưa lành lại không nỡ.

Cô thu tay về, Tạ Phản cười hỏi: “Sao không đánh?”

“Tôi có chuyện muốn nói với anh…” Cô không nhìn anh: “Làm ơn buông ra.”

Tạ Phản chậm rãi lùi nửa bước khỏi người cô, mạnh mẽ nắm tay cô kéo vào nhà: “Vào đây nói chuyện tử tế, anh nghe đây.”

Càng đi vào trong, cô càng thấy rõ sự xa hoa của căn hộ suite. Nhưng Tô Y Man đến đây hôm nay không phải để chiêm ngưỡng căn hộ suite cao cấp có giá 75.000 đô la mỗi đêm trông như thế nào.

“Có phải anh đã nói gì với thầy Khang không?”

Cô giật tay ra, nói chuyện với anh: “Anh đã gây áp lực cho thầy, bắt thầy ấy phải giao dự án của Tập đoàn Chí Đắc cho tôi phụ trách, đúng không?”

Cô càng nói càng thấy người này thực sự quá đáng ghét: “Sao anh có thể đe dọa một tiền bối đã ngoài năm mươi như vậy? Anh không thấy xấu hổ sao?”

Tạ Phản vẻ mặt thờ ơ, quả thực không tìm thấy chút xấu hổ nào: “Anh giao dự án cho em là vì em có đủ tài năng và năng lực, chứ không vì điều gì khác, về điểm này thầy Khang cũng đồng ý. Bản thiết kế và các bản phác thảo kiến trúc của em anh đều đã xem qua, làm rất tốt. Anh không giao cho em thì giao cho ai?”

“Anh đừng nói luyên thuyên, tôi vào công ty được bao lâu, có được bao nhiêu kinh nghiệm thực tế. Nếu theo quy trình bình thường, một dự án lớn như vậy không thể nào rơi vào tay tôi được.”

“Em thiếu tự tin vào bản thân đến vậy sao?”

Tạ Phản khoanh tay tựa vào quầy bar, tóc nửa ướt nửa khô, tóc mái lòa xòa che khuất từ lông mày trở xuống, vẻ ngoài thường ngày này bớt đi sự lạnh lẽo thêm chút phong thái bất lực: “A Man, khiêm tốn là tốt, nhưng cũng không nên khiêm tốn quá.”

“Tôi chỉ nói sự thật thôi.”

“Lời anh nói chẳng lẽ không phải sự thật, em cho rằng những cuộc thi em tham gia ở trường, những giải thưởng thiết kế em đạt được đều không có chút giá trị nào sao? Kinh nghiệm của em còn chưa đủ, nhưng kinh nghiệm của ai mà chẳng là tích lũy từng bước từ con số không, nếu em cứ mãi trốn sau lưng thầy Khang làm một học việc nhỏ bé, thì bao giờ em mới tiến bộ?”

Tô Y Man bị nói đến cứng họng.

“Nghề thiết kế kiến trúc này nếu chỉ biết cắm đầu vẽ vời là không được, còn cần phải có cơ hội.”

Bình Luận (0)
Comment