Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 134

Tô Y Man không thể nào đẩy được cửa xe ghế phụ ra, Tạ Phản lên xe nghiêng người qua giúp cô cài dây an toàn, cô vẫn quậy phá và đánh đập, cuối cùng thậm chí còn gục lên vai anh cắn.

Anh mặc khá thoải mái, thân trên là chiếc áo phông đen hàng hiệu ít người biết, cổ áo hơi rộng, lúc cô cắn không nhìn chỗ, lại kéo áo anh xuống, khiến cô cắn trúng vào hõm cổ anh.

Cô ngây người, Tạ Phản cũng ngây người, ngay sau đó cơ thể người đàn ông trở nên nóng rực.

Cô lập tức buông miệng đẩy anh ra, để che giấu sự thân mật mờ ám vừa rồi, cô mắng anh: “Anh bắt cóc à! Tôi không muốn ngồi xe anh, thả tôi xuống.”

Tạ Phản cảm nhận được hơi thở ấm áp của cô gái vẫn còn đọng lại trên cổ.

Anh thu người lại, khởi động xe hòa vào dòng xe cộ: “Không muốn ngồi xe anh, muốn ngồi xe Hạ Thần?”

“Đúng.”

“Em nói có bạn trai đang hẹn hò, là cậu ta sao?”

“…”

Cô im lặng rất lâu, Tạ Phản nhìn cô: “Không nói dối được nữa sao?”

Tô Y Man cắn răng: “Đúng! Hạ Thần chính là bạn trai tôi, thế thì sao?”

Tạ Phản đột ngột siết chặt vô lăng, dùng sức đến mức gân xanh trên cánh tay nổi lên, lồng ngực đau nhói.

“Thích cậu ta sao?” Bốn từ nói ra vô cùng khó khăn.

Tô Y Man liều mạng: “Không được sao? Cậu áy cũng không tệ mà.”

“Anh tệ ở chỗ nào?”

“…” Tô Y Man quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nén lại vị chua xót trong cổ họng, một lúc sau, quay lại nhìn anh, nhẫn tâm nói: “Anh rất tốt, nhưng tôi không thích nữa.”

Sắc mặt Tạ Phản tái nhợt đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, môi cũng trắng bệch một mảng. Không chỉ vậy, Tô Y Man phát hiện hơi thở của anh cũng có vấn đề, dường như đang cố gắng chịu đựng cơn đau.

“Anh bị sao vậy?” Cô chưa từng thấy anh như thế, hoảng hốt.

Dạ dày Tạ Phản lại đau, cơn đau ập đến như vũ bão khiến anh gần như không thể chống đỡ nổi.

Anh lái xe vào một con đường vắng vẻ yên tĩnh dừng lại bên bờ sông, xuống xe châm một điếu thuốc.

Tô Y Man bước đến bên cạnh anh, mượn ánh đèn xe nhìn thấy tóc mái lòa xòa trước trán anh đã ướt đẫm, giọt mồ hôi lạnh tích tụ đến một mức độ nào đó nặng nề rơi xuống, đọng lại trên sống mũi thẳng tắp của anh.

Thời đi học, Tô Y Man biết cơ thể anh luôn rất tốt, nói như trâu bò cũng không hề nói quá.

Mới có vài năm thôi, cô không nghĩ cơ thể anh có thể xảy ra vấn đề gì, cô không nghĩ đến phương diện đó, chỉ nghĩ là anh tâm trạng không tốt.

“Tạ Phản…”

Cô muốn nói gì đó, vừa mở lời Tạ Phản đã dập tắt điếu thuốc, bàn tay vừa cầm thuốc lá chuyển sang ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng.

Anh dựa lưng vào đầu xe, Tô Y Man bị ép tựa vào lòng anh, ngửi thấy mùi hương bạc hà sạch sẽ quen thuộc trên người anh, xen lẫn một chút mùi thuốc lá thoang thoảng.

Có lẽ vì môi trường quá yên tĩnh, gió đêm thổi quá dịu dàng, hoặc có lẽ là vừa thấy vẻ anh đau đớn như vậy, cô nhất thời không nỡ đẩy anh ra.

Má cô gối lên lồng ngực anh, cô nghe thấy anh nói: “A Man, đừng rời xa anh, cầu xin em.”

Những lời thấp hèn như vậy không nên thốt ra từ miệng một người đàn ông ngang tàng bất cần này.

Lúc này anh yếu ớt như sắp ngã xuống bất cứ lúc nào, phải ôm chặt Tô Y Man mới có thể lấy được một chút sức lực để chống lại cơn đau dạ dày.

Tô Y Man ngoan ngoãn để anh ôm, nhưng lời nói ra vẫn không có chỗ lùi: “Tạ Phản, chính anh cũng nên biết, giai cấp giữa tôi và anh quá khác biệt, chúng ta chắc chắn không thể bên nhau, anh từ bỏ đi.”

Tạ Phản ngẩng đầu lên khỏi hõm cổ cô, hai tay ôm lấy khuôn mặt cô, mắt tìm đến môi cô: “Anh chưa bao giờ tin vào sự chắc chắn.”

Anh cúi đầu hôn cô, nụ hôn vô cùng dịu dàng, chậm rãi, vừa nhịn đau vừa hôn cô.

Lúc này dường như anh đang bị bệnh, Tô Y Man mặc kệ anh.

Một lúc sau, môi hai người tách ra, ngón tay anh lau đi vết nước bị hôn lan ra ở khóe môi cô, dưới ánh trăng nhìn đôi mắt ửng đỏ của cô.

Đến bước này là đủ rồi, Tô Y Man quay mặt đi không dung túng anh nữa: “Nếu anh khó chịu thì đi tìm bác sĩ đi.”

“Bác sĩ nào tác dụng bằng em.”

“…” Cô không nói gì nữa, chỉ nhìn chằm chằm anh một cách khó hiểu.

“Cơ thể anh không sao, em không cần lo lắng.”

“Tôi không lo lắng. Anh có thể buông tôi ra chưa?” Cô muốn thoát khỏi khỏi lòng anh: “Tôi muốn về nhà.”

“Anh đưa em về.”

Hai người lên xe, lần này Tạ Phản không còn lái tùy tiện nữa, nghiêm chỉnh đưa cô đến khu biệt thự cô đang ở.

Tô Y Man lo sợ bị cha mẹ nhìn thấy, cách nhà vài trăm mét đã bảo anh dừng xe. Anh làm ra vẻ không nghe thấy, tiếp tục lái về phía trước.

Qua một khúc cua phía trước, Tô Y Man nhìn qua kính chắn gió thấy cha mẹ đang dẫn em trai đứng ở cổng sân, nói chuyện với hàng xóm người nước ngoài ở bên cạnh.

“Anh đừng đi vào nữa, ba mẹ tôi sẽ nhìn thấy anh mất.”

“Sớm muộn gì cũng phải gặp.”

Tạ Phản đạp ga dừng xe ngay cổng sân, anh xuống xe, trong ánh mắt của mọi người kéo Tô Y Man ra khỏi ghế phụ.

Tô Y Man hất tay anh ra. Nhữ Trân và Tô Húc Hồng quả nhiên bị hoảng sợ, kinh ngạc nhìn chằm chằm hai người, nửa ngày không biết phải nói gì.

Tạ Phản lại vẻ mặt thản nhiên tự tại: “Bác trai, bác gái.”

Quả nhiên là anh ta.

Như gặp đại địch, Nhữ Trân kéo Tô Y Man lại, sợ cô có bất kỳ tiếp xúc nào với Tạ Phản. Tô Húc Hồng giận dữ không kìm được xông lên túm cổ áo Tạ Phản, đấm một cú vào mặt anh: “Súc sinh! Cậu còn dám quấy rối con gái tôi!”

Tạ Phản hoàn toàn có thể né được, nhưng anh không né, chịu đòn mà không hề thay đổi sắc mặt. Tô Húc Hồng đánh anh mấy cú, vừa đánh vừa mắng: “Cậu làm con gái tôi khổ sở như vậy mà còn dám xuất hiện!”

Mỗi cú đánh đều rất mạnh, có thể nghe thấy tiếng nắm đấm va vào xương. Tạ Phản không né một cú nào, mặt anh bầm tím một mảng, khóe môi có máu chảy ra.

Hàng xóm sợ hãi nép sang một bên, Nhữ Trân và Tô Kỳ Duệ kéo chặt Tô Y Man, sợ cô bị chó sói tha đi.

Tô Y Man nhìn thấy khóe môi Tạ Phản chảy máu, lòng đau nhói, rưng rưng nước mắt gọi: “Ba, đừng đánh nữa.”

Tô Húc Hồng thở hổn hển dừng tay, đầy căm hận nhìn chằm chằm Tạ Phản: “Cậu cút đi, sau này đừng bao giờ đến gặp con gái tôi nữa!”

Tạ Phản hững hờ lau vết máu ở khóe môi, bị đánh như bao cát lâu như vậy, giọng anh vẫn cung kính: “Trước đây là cháu có lỗi với A Man, nhưng bảo cháu không gặp cô ấy nữa, cháu không làm được.”

Tô Húc Hồng tức giận định đánh anh nữa, bị Tô Y Man ngăn lại: “Ba, để anh ấy đi đi.”

Tô Húc Hồng lúc này mới miễn cưỡng buông tay: “Cút!”

Bình Luận (0)
Comment