Anh nhìn cô, ánh mắt đau khổ: “Em đã có nhiều bất mãn như vậy, tại sao lúc đó không nói thẳng với anh? Dù em muốn chia tay, cũng nên mặt đối mặt nói chuyện với anh, chứ không phải quăng một tin nhắn, chỉ dùng mười chữ vứt bỏ anh như một con chó!”
“Anh đã nói sẽ cưới người khác rồi, tôi còn cần thiết phải nói chuyện với anh nữa không?”
“Khoảng thời gian đó tất cả mọi người trong nhà đều ép anh chia tay với em, ngay cả ông nội đã nghỉ hưu từ lâu cũng khuyên. Tối hôm ở câu lạc bộ anh đã uống rất nhiều rượu, trước khi em nghe thấy câu anh nói với Đinh Dĩnh Tây, cô ta cứ ám chỉ rằng nếu anh tiếp tục ở bên em, sẽ mang đến cho em rất nhiều rắc rối không thể giải quyết, ở Bắc Kinh em sẽ gặp khó khăn, mọi người trong gia đình em sẽ phải đối mặt với đòn hủy diệt chí mạng. Lúc đó anh lại uống say, nên mới thuận theo lời cô ta, nói ra câu… đó.”
Tám chữ đó anh không thể nói ra. Anh không thể tổn thương Tô Y Man lần nữa, điều đó khiến anh muốn g**t ch*t chính mình.
Tim Tô Y Man có chút dao động nhẹ, nhưng trái tim cô đã vỡ rồi, cô sẽ không bao giờ quay đầu lại.
“Dù thế nào đi nữa, câu đó cũng là tự anh nói ra. Anh nói như vậy, chứng tỏ anh chưa bao giờ nghĩ đến việc có tương lai với tôi, trong tương lai của anh, anh đã lên kế hoạch để cùng một người khác rồi.”
“Là anh sai, anh thừa nhận. Anh dám nói câu đó với người khác, anhkhông phải là người.”
Anh không hề ngụy biện, dễ dàng dỡ bỏ sự kiêu ngạo: “Anh đã gặp quả báo, mất em năm năm rồi. Em có thể dùng bất cứ cách nào để trả thù anh nhưng điều duy nhất không thể là chia tay với anh.”
“Anh tưởng anh là ai, anh muốn gì cũng được sao?” Nước mắt cô chực trào trong mắt, nhất quyết không rơi xuống: “Tạ Phản, anh chưa bao giờ thực sự yêu tôi, anh căn bản không biết yêu người khác, anh dựa vào đâu mà bắt tôi ở bên anh?”
“Anh yêu em.” Anh đột nhiên nói.
Đó là lần đầu tiên Tô Y Man nghe thấy ba từ này từ miệng Tạ Phản. Trong những năm tháng thiếu nữ từ mười lăm đến mười tám tuổi của cô, cô ao ước mỗi ngày có thể nghe thấy ba từ này từ miệng anh.
Bây giờ cô đã lớn rồi, cô đã qua cái tuổi mộng mơ, không còn tin rằng sẽ có người yêu cô không hối tiếc, đặc biệt là không tin Tạ Phản yêu cô.
Ánh mắt cô vẫn lạnh băng, lời nói còn lạnh hơn: “Nhưng tôi không yêu anh nữa.”
Mắt Tạ Phản đầy đau đớn, sau khoảng năm giây im lặng, anh nói: “Không sao, anh sẽ làm em yêu anh lại từ đầu.”
“Không thể nào, tôi yêu ai cũng sẽ không yêu anh đâu.”
Tô Y Man gồng mình không cho phép bản thân mềm lòng, dù vẻ Tạ Phản hiện tại thực sự quá đáng thương, giống hệt một con chó hoang không nhà.
Điều cô cần nói vẫn phải nói: “Tạ tổng, xin anh đừng đến tìm tôi nữa. Anh nên nhớ, chúng ta đã kết thúc từ tám trăm năm trước rồi.”
“Chia tay bằng một tin nhắn sao? Anh chưa bao giờ đồng ý.”
“Tôi biết, anh là người kiêu ngạo. Nếu vì năm năm trước tôi bỏ đi không lời từ biệt mà ah cảm thấy mất mặt, vậy chúng ta làm lại từ đầu, bây giờ anh có thể đề nghị chia tay với tôi.”
“Đừng chia tay.”
Ánh mắt Tạ Phản đau đớn, u uất: “Cầu xin em, đừng chia tay với anh.”
Tô Y Man run rẩy, viền mắt chợt đỏ lên.
Tạ Phản chưa bao giờ yếu đuối đến mức này, anh hạ thấp tất cả tư thái của mình nói với cô: “A Man, anh rất nhớ em.”
Tô Y Man không dám tin mình vừa nghe thấy gì.
Sao Tạ Phản có thế nói ra câu này.
Dù anh có vì lý do gì đi chăng nữa, cũng chắc chắn không phải là mục đích tốt. Tô Y Man không dám giữ lại dù chỉ một chút hy vọng, cố gắng nuốt đi vị chua xót nơi sống mũi: “Anh mang những lời này đi lừa ma lừa quỷ đi.”
Nói xong câu này, cô quay người bước đi, đột nhiên cổ tay bị kéo lại, cả người bị một lực mạnh bạo kéo về, va vào lồng ngực Tạ Phản. Ngực anh rộng hơn, cứng rắn hơn trước, có một hơi nóng như thiêu đốt.
Cô không chịu nổi tiếp xúc cơ thể với anh, mặt đỏ bừng giãy giụa: “Tạ Phản anh buông tay ra!”
Cô bị đè mạnh về phía sau, eo cô chạm vào chiếc Land Rover Range Rover đang đậu phía sau. Hơi thở Tạ Phản dồn dập, tay giữ chặt gáy cô không cho cô cử động, hơi thở anh càng lúc càng thô nặng, giọng khàn đặc nói: “Anh nhớ em đến mức sắp phát điên rồi.”
Anh vô lý hôn xuống, năm năm không gặp, anh vẫn quen thuộc với cô đến vậy, chính xác không sai sót chặn lấy môi cô.
Trong đầu Tô Y Man nổ tung một tràng pháo hoa, cơ thể cô mềm nhũn đi một chút, nhanh chóng tỉnh táo lại không ngừng xô đẩy anh, cổ họng oằn oại kêu lên thảm thiết.
Tạ Phản chưa bao giờ là người chấm dứt nông cạn, hôn cô vài cái, đổi mặt đổi góc đã đẩy lưỡi vào miệng cô. Cô cắn chặt răng không cho, mặt cố gắng nghiêng sang một bên, ấp a ủ ủ thốt ra vài chữ: “Anh điên rồi!”
“Đúng là điên rồi.” Tạ Phản ngón cái ấn vào tai cô, m*t và hôn môi cô, như người nghiện ngọt: “Nhớ em đến phát điên.”
Tô Y Man không tin, cô tuyệt đối không tin anh nữa. Tay cô không ngừng đẩy vai anh, tránh né anh, nhất quyết không cho anh hôn, khó khăn lắm mới giãy thoát được một giây, cô không hề nghĩ ngợi dùng sức tát anh một cái.
Tạ Phản không hề né tránh, chịu đựng cú tát đó, mặt anh bị đánh nghiêng sang một bên.
Móng tay cô hơi dài, dùng sức lại lớn, làm khóe môi anh rách ra một vệt máu nhỏ.
Tát xong cô lại thấy xót xa, nhưng không thể xót xa, đứng ngây tại chỗ không biết phải làm sao.
Tạ Phản vô cùng thờ ơ l**m khóe môi đang rỉ máu, ngẩng mắt hỏi cô: “Tay em có đau không?”
Tô Y Man hơi th* d*c, không nói gì. Tim đập ngày càng nhanh, như mắc bệnh tim.
“Nếu không đau,” Anh quay mặt bên kia lại: “Bên này em đánh thêm một cái nữa, chỉ cần em có thể hết giận.”
“Có phải anh uống rượu say rồi không?” Cô chỉ có thể nghĩ ra lý do này.
“Anh chỉ uống một ly, em biết tửu lượng của anh không tệ đến vậy mà.”
“Dù anh say hay không, sau này anh đừng đến tìm tôi nữa. Chúng ta đã kết thúc rồi, mãi mãi không thể bắt đầu lại được đâu.”
Tô Y Man chen ra khỏi đầu xe, bước đi vài bước cô thấy chân mình hơi nhũn ra. Dù cô hận anh đến mức nào, dù thời gian đã trôi qua bao lâu, cô vẫn có cảm giác với nụ hôn của anh.
Cô không thể kiểm soát loại phản ứng sinh lý này.
Trước khi mở cửa, cô dừng lại, quay đầu: “Anh uống rượu rồi, đừng lái xe.”
Tạ Phản khôi phục lại vẻ lười biếng: “Anh có nói là anh lái xe đâu.”
“Vậy…”
Cô chợt nghĩ ra điều gì đó, da đầu tê dại, nhìn xuyên qua kính chắn gió đen kịt của xe về phía ghế lái. Người tài xế đang ngồi nghiêm chỉnh bên trong sớm đã vã mồ hôi lạnh đầy trán, anh ta không hề muốn dòm ngó đời tư của ông chủ, nhưng ông chủ cứ nhất quyết hôn cô gái nhỏ trước mặt anh ta.
Tô Y Man nhận ra vừa rồi Tạ Phản đè cô lên đầu xe hôn suốt năm phút, năm phút đó bị người khác nhìn thấy, và còn nhìn ở cự ly cực gần.
Cô đáng lẽ phải rõ Tạ Phản là người đáng ghét đến mức nào!
Cô hằn học lườm anh một cái, cô nói: “Anh sau này đừng đến nữa, tôi không muốn thấy anh nữa.”
Nói xong lời cay nghiệt, cô đóng cửa chạy vào sân. Chưa đi được vài bước, điện thoại cô nhận được một tin nhắn, từ số lạ vừa gọi cho cô của Tạ Phản: [Bảo anh chết thì được, bảo anh đừng đến gặp em nữa, anh không làm được.]
Tim cô chấn động mạnh mẽ, ngón tay siết chặt cạnh điện thoại, viền mắt dần dần nóng ran.