Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 108

Buổi sáng có người gõ cửa, gọi lớn bên ngoài: “Anh Phản, không phải đã nói hôm nay ra biển sao, cậu và chị dâu chưa dậy à?”

Tạ Phản ra mở cửa, ăn mặc chỉnh tề, nhưng không cho họ vào: “Hét cái gì mà hét. Tất cả về đi, khi nào ra biển tôi sẽ báo cho mấy người sau.”

Trương Ngạn không hiểu, định hỏi thêm vài câu, Tạ Phản đã đóng cửa lại.

Tô Y Man ngủ đến chiều mới dậy, toàn thân vẫn còn mệt mỏi. Cô biết lịch trình đi chơi hôm nay, vốn định tìm một chiếc váy đẹp để mặc, nhưng cúi đầu xuống thì thấy trên chân có không ít vết hồng đỏ mờ ám, là do Tạ Phản nhéo hoặc cắn tối qua.

Không chỉ đùi, ngay cả bắp chân cũng có.

Tạ Phản thực sự rất thích để lại dấu vết trên người cô.

Cô đành tìm một chiếc quần dài mặc vào, cố gắng dùng kem nền che đi vết hôn trên cổ.

Xuống lầu, mọi người đều đang đợi cô và Tạ Phản.

Trương Ngạn chỉ vào đồng hồ đeo tay: “Bây giờ đã ba giờ chiều rồi, giờ này ra biển đi đuổi theo mặt trời lặn hả?”

“Đúng là đi đuổi theo mặt trời lặn đấy…” Tạ Phản khoác vai Tô Y Man, quay đầu lườm Trương Ngạn một cái: “Không được à?”

“…”

Hải trình của du thuyền đã được đăng ký từ trước, sẽ lênh đênh trên biển ba ngày.

Tô Y Man thích cảnh biển rộng lớn vô tận, dường như mọi thứ trần tục đều không còn liên quan đến cô, cuộc sống của cô chỉ còn lại Tạ Phản, Tạ Phản, và vẫn là Tạ Phản.

Mỗi sáng mở mắt ra là có thể nhìn thấy anh, buổi tối đi ngủ vẫn có thể nhìn thấy anh, anh ở ngay bên cạnh cô, trong tầm tay cô, và sẽ không bao giờ rời đi.

Khi quay về trùng với lúc mặt trời lặn nhuộm vàng mặt biển, đẹp như một bức tranh sơn dầu. Một đàn hải âu bay đến, Tô Y Man ném bánh quy, từng con hải âu sẽ chính xác ngậm lấy bánh quy.

Tạ Phản nói chuyện gì đó với bạn bè ở gần cô, thỉnh thoảng lại nhìn cô như thể sợ cô cũng bị hải âu ngậm đi.

Nhiễm Uy trêu chọc anh: “Sao mấy ngày nay tôi thấy chị dâu cứ mặc quần dài suốt, không mặc váy nữa vậy.”

Tạ Phản khinh miệt nói cậu ta bị bệnh: “Phụ nữ của tôi mặc quần áo gì cậu cũng quản à?”

“Không phải, tôi chỉ nhớ hình như cô ấy bắt đầu mặc váy từ lần họp lớp trước thì phải, luôn mặc váy.”

Về chuyện này, Tạ Phản không để ý. Anh không biết sự thay đổi của Tô Y Man là vì anh nói cô mặc váy rất đẹp, không biết cô không buộc tóc nữa là vì anh nói cô xõa tóc dài rất đẹp. Về nhiều suy nghĩ của cô, anh đều không biết, thậm chí anh còn không nhìn rõ bằng một người ngoài.

“Mấy ngày nay cô ấy có gì bất thường à?” Nhiễm Uy cười nói: “Có vẻ đang che đậy gì đó phải không? Anh Phản, cậu cũng quá mãnh liệt rồi, thích gặm chân người ta à?”

Tạ Phản hừ một tiếng cười khẩy, vẻ mặt kiêu ngạo: “Cậu có ý kiến?”

“Nói vậy là sao, Y Man còn không có ý kiến, tôi nào dám có ý kiến.”

“Mấy cậu đang nói gì vậy?” Lý Hân đi đến, cô ấy gần đây giảm cân rất hiệu quả, vòng eo lộ ra mảnh như giấy A4. Nhưng cũng có tác dụng phụ, sắc mặt không tốt.

Nhiễm Uy nhìn cô ấy: “Này, cậu có bị ốm không, thấy sắc mặt không được tốt lắm.”

“Thật sao?” Lý Hân đang nói chuyện với Nhiễm Uy, nhưng ánh mắt nhìn Tạ Phản không rời: “Không có đâu, tớ vẫn luôn như vậy mà.”

Vừa dứt lời, mắt cô ấy đột nhiên tối sầm lại, cả người đổ về phía trước nhưng cô ấy vẫn còn chút ý thức cuối cùng, nhân cơ hội này để ngã vào lòng Tạ Phản.

Cô ấy ngất xỉu bất ngờ, Tạ Phản theo phép lịch sự đỡ lấy một tay. Tô Y Man nghe thấy tiếng động chạy đến, vừa lúc thấy tay anh đang ôm eo Lý Hân.

“Chuyện gì thế này?” Nhiễm Uy hoảng hốt, gọi Lý Hân vài tiếng không thấy hồi âm: “Không phải chết người đấy chứ?”

Tạ Phản đặt Lý Hân nằm ngửa trên sàn tàu: “Chắc là đói quá ngất thôi, đi lấy chút sô cô la cho cô ấy ăn.”

“Được.” Nhiễm Uy vội vàng chạy đi lấy.

Sự cố nhỏ này nhanh chóng được giải quyết, Lý Hân ăn hết hai thanh sô cô la đã tỉnh lại, lại ăn thêm một chút đồ ăn khác.

Tô Y Man ở bên cạnh bầu bạn, gọt một quả táo cho cô ấy: “Cậu không thể giảm cân như thế nữa, hại sức khỏe lắm, với lại cậu vốn dĩ đâu có béo.”

Lý Hân yếu ớt không nói nên lời. Mặc dù vừa rồi ngất xỉu khá mất mặt, nhưng may mắn là cô ấy ngất trong lòng Tạ Phản.

Nghĩ vậy lại thấy đáng giá.

Tô Y Man thấy cô đang thẫn thờ, gọi một tiếng: “Lý Hân, cậu có nghe tớ nói không?”

“Hả? Ừm, nghe thấy rồi.” Lý Hân cắn một miếng táo, cười: “Tớ biết rồi, sau này sẽ không giảm cân như thế nữa.”

Tô Y Man an tâm: “Vậy thì tốt. Cậu uống thêm chút cháo đi, cháo này nấu thơm lắm.”

Lý Hân không phải chưa từng cảm thấy có lỗi với Tô Y Man.

Tô Y Man là một cô gái lương thiện, thân thiện và đơn thuần, chưa bao giờ thâm độc với ai. Nhưng Lý Hân, người miệng luôn nói mình là bạn thân nhất của cô lại ngầm có ý đồ xấu ngay từ đầu.

Đúng lúc Lý Hân mềm lòng, cô quay đầu lại nhìn thấy Tạ Phản đang đi về phía này.

Chàng trai mười chín tuổi thanh mảnh cao ráo, tuấn tú bức người, khí chất cao quý, là ước mong cô đã nghĩ đến nhiều nhất, là tình yêu si mê cô đã thèm muốn suốt nhiều năm, trong những giấc mơ lúc nửa đêm.

Ai có thể không yêu chàng trai đã làm kinh ngạc cả tuổi thanh xuân của mình chứ.

Cho nên, xin Chúa hãy tha thứ cho cô, cô buộc phải làm một vài chuyện xấu vì khao khát của mình.

Sau hơn nửa tháng du lịch trên đảo, cả nhóm trở về Bắc Kinh theo lịch trình ban đầu.

Ra khỏi sân bay, có tài xế nhà họ Tạ đang đợi bên ngoài.

Tô Y Man lên xe, Tạ Phản nhận lấy thứ gì đó từ tay trợ lý đưa cho cô: “Tặng em.”

Tô Y Man mở quà, trong hộp là một chiếc túi Hermès xa xỉ, chỉ có một mẫu được bán giới hạn trên toàn thế giới, bao nhiêu người tranh giành kịch liệt, tốn bao nhiêu công sức cũng không mua được lại dễ dàng đến tay cô.

Chiếc túi thương hiệu này cô vẫn nhận ra: “Quá quý giá, em không thể nhận được.”

Tạ Phản lại nói nhẹ nhàng: “Cứ cầm lấy đi, không đáng mấy đồng.”

Cái con số “năm triệu tám trăm nghìn tệ” trong miệng anh lại là “không đáng mấy đồng”.

Lúc đó Tô Y Man không hề biết, trong nhận thức của cô, đắt đến vỡ trời có lẽ cũng chỉ vài trăm nghìn tệ.

“Thực ra em không thích những món đồ xa xỉ này đâu.” Cô không biết giá cụ thể, nhưng biết chắc chắn không rẻ: “Anh không cần phải tốn tiền.”

Tạ Phản: “Không thích thì cứ để ở nhà, dùng làm túi rác cũng được.”

“…”

Bình Luận (0)
Comment