Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 105

“Trần Toàn nói gia đình cô ấy có việc, đã đi từ sáng sớm nay rồi.”

Hôm sau khi ăn sáng, Lý Hân nói: “Nhưng tớ nghĩ, cô ta chắc là người đã trộm thuốc của cậu, bị Tạ Phản cảnh cáo nên không thể ở lại đây được nữa mới bỏ đi.”

Tô Y Man đang nhai một chiếc bánh bao hấp trong miệng, không bình luận gì về suy đoán này. Cô thấy Lý Hân chỉ cắn hai miếng bánh mì lúa mạch, uống một cốc nước ép cần tây xanh lét thì nghi ngờ hỏi: “Cậu ăn chừng này không thấy đói sao?”

“Không còn cách nào, tớ phải giảm cân.”

“Nhưng cậu đã rất gầy rồi mà.”

“Vẫn chưa đủ, tớ phải giảm xuống còn bốn mươi ký, mặc bikini mới đẹp.”

Tô Y Man cảm thấy cô ấy giảm cân đến mức ám ảnh rồi: “Cậu cao mét sáu mươi sáu mà giảm xuống bốn mươi ký sẽ có chuyện đấy.”

“Sao lại có chuyện được, cậu cũng chỉ có bốn mươi ký thôi mà.”

“Tớ đâu có cao bằng cậu.”

“Cũng gần bằng mà, chúng ta chỉ chênh nhau bốn phân thôi.” Lý Hân nói xong, đột nhiên véo vào eo Tô Y Man một cái, ghen tị nói: “Y Man, cậu nói cho tớ biết làm thế nào cậu giữ được vóc dáng vậy, cảm giác cậu ăn uống bình thường, không hề cố ý ăn kiêng.”

Tô Y Man chưa từng để ý, không hề biết về đường cong cơ thể mình: “Vóc dáng tớ đẹp sao?”

“Đương nhiên rồi, ngực nở mông cong, eo lại nhỏ như thế, quan trọng là gầy mà vẫn có ngực.” Lý Hân ghé sát cô, hạ giọng nói: “Đàn ông bây giờ thích nhất kiểu thân hình như cậu đấy.”

Phản ứng đầu tiên của Tô Y Man là nghĩ đến Tạ Phản. Anh ấy hình như quả thực rất hài lòng với vóc dáng của cô, mấy lần nói cô rất chuẩn.

Mặt cô hơi đỏ lên, cô cầm ly sữa lên, uống cạn.

Gần đó có một khu phố thương mại đặc sắc, Lý Hân dành cả buổi sáng ở đó, thấy gì cũng muốn mua, đủ loại bikini mua đến mười mấy bộ. Tô Y Man không có nhiều h*m m**n mua sắm, đi một vòng xuống tay cô xách toàn là túi mua sắm của Lý Hân.

Trên đường họ gặp vài cô gái cùng đi du lịch biển lần này, tất cả đều mặc đồ hiệu xa xỉ, cộng thêm trang sức lấp lánh. Người ở giữa được vây quanh là Đinh Dĩnh Tây.

Đinh Dĩnh Tây luôn là người được săn đón nhất trong nhóm con gái. Khoác trên tay chiếc túi Chanel màu đen, rất xấu, nhưng cái thứ xấu xí đó lại được mua với giá hai triệu tệ.

Chiếc túi được phát hành giới hạn mười chiếc trên toàn thế giới, cô ấy là một trong mười người mua quý giá đó. Vì vậy, những lời tâng bốc của các cô gái xung quanh càng nhiều hơn.

Tô Y Man không quen họ nên không chào hỏi nhiều. Đợi khi cô cùng Lý Hân mua sắm xong trở về biệt thự, những người kia cũng đã về, ngồi quây quần trên chiếc ghế sofa hình bán nguyệt trong phòng khách xem chiến lợi phẩm vừa mua về. Phần lớn là hàng hiệu xa xỉ. Vì vậy, khi họ quay đầu lại, ánh mắt đặt trên người Tô Y Man, cùng với ánh mắt khinh miệt còn có giọng nói được cố tình phóng đại của họ.

“Cô ta thực sự tằn tiện quá đi, nhìn xem cô ta còn đang đeo cái túi vải bố lỗi thời kia kìa, hàng chợ à.”

“Người nghèo đeo túi kỳ cục, không có gì lạ.”

“Tạ Phản dẫn cô ta đi cùng không cảm thấy mất mặt sao?”

Tô Y Man dừng lại, quay người, đi đến trước mặt nhóm cô gái đó. Vừa rồi họ nói lén lút, nhưng Tô Y Man thì không, giọng cô trong trẻo dễ nghe: “Tôi nghèo hay không có liên quan gì đến mấy người? Những người như mấy người dựa vào gia thế tốt mà chế nhạo người khác mới thực sự là mất mặt đấy.”

Có người bất mãn định cãi lại, Tô Y Man đã mắng trước: “Mấy người ăn mặc tươm tất như người, ai biết được nội tâm lại xấu xí như vậy, đúng là khiến người ta ghê tởm.”

“Mày dám…”

Có cô gái nhảy dựng lên định động tay chân, bị Đinh Dĩnh Tây kéo lại. Đinh Dĩnh Tây nhìn lên lầu, mọi người cũng đồng loạt nhìn lên.

Bên cạnh lan can kính của phòng khách thông tầng, Tạ Phản đút tay vào túi quần đứng đó, mắt nhìn xuống phòng khách, ánh mắt khi nhìn nhóm cô gái trên sofa thì lạnh lùng, ngoài ra còn mang theo vẻ khinh miệt nặng nề hơn tất cả những lời chế nhạo của họ khi công kích bạn gái anh, cứ như thể đang nhìn một lũ heo ngu ngốc. Còn khi chuyển sang Tô Y Man, ánh mắt anh lập tức ấm áp hẳn lên.

Anh gọi cô: “A Man, đừng đứng gần lũ ngu ngốc đó quá, lại đây.”

Nói xong quay người đi.

Những người trên sofa đều cúi đầu ủ rũ, Tô Y Man cuối cùng nhìn họ một cách khinh bỉ, cùng Lý Hân đi thang máy lên lầu.

Cô giúp mang tất cả đồ đã mua hôm nay đến phòng Lý Hân, định đi thì bị gọi lại.

Lý Hân đang đứng trước gương thử quần áo: “Y Man, cậu thực sự không định ở lại với tớ sao?”

“Không đâu.”

“Nhưng cậu ở chung phòng với Tạ Phản không thấy quá nhanh sao?” Lý Hân thắt nơ ở ngực: “Cậu không hiểu đâu, nếu quá nhanh để đàn ông đạt được mục đích, cảm giác mới mẻ của đàn ông sẽ giảm nhanh, người ta sẽ không còn trân trọng cậu nữa.”

Bản thân Tô Y Man cũng từng nghĩ đến vấn đề này. Nhưng cô không thể từ chối Tạ Phản, cứ như thể cô đã được lập trình sẵn vậy, đối với mọi yêu cầu của Tạ Phản, cô chỉ có một lựa chọn duy nhất là tuân theo.

Buổi tối có tiệc BBQ trên bãi biển, có khá nhiều người đến, nhìn đi đâu cũng thấy những cô gái xinh đẹp, nóng bỏng mặc bikini với thân hình quyến rũ.

Đinh Dĩnh Tây cùng vài cô bạn bơi biển xong quay lại, khoảnh khắc bước ra khỏi mặt nước đã thu hút sự chú ý của không ít chàng trai, thậm chí có người còn huýt sáo với họ, trêu chọc: “Mỹ nữ, kết bạn được không?”

Tạ Phản đang uống rượu với mọi người, gió đêm thổi bay mái tóc mái xơ rối của anh, đôi mắt anh từ đầu đến cuối không có chút dao động nào.

Kỷ Hồng Sâm nhìn những người đàn ông đang cố ý bắt chuyện với Đinh Dĩnh Tây, nói: “Họ đang tán tỉnh người phụ nữ của cậu đấy, cậu không giận sao?”

Tạ Phản cười khẩy một tiếng không quan tâm, nghiêng trán về phía góc bốn mươi lăm độ bên phải, chỉ về phía Tô Y Man: “Người phụ nữ của tôi ở đằng kia kìa.”

Kỷ Hồng Sâm nhìn theo, Tô Y Man đang đứng nói chuyện gì đó với Lý Hân, mặc một chiếc váy màu nhạt, mái tóc dài mềm mại buông xõa, che đi bờ vai gầy gò mảnh khảnh của cô.

Lý Hân mặc thoáng hơn nhiều, cô ấy gần đây giảm cân đã có kết quả, hôm nay cố ý chọn một chiếc bikini thiết kế cầu kỳ và tinh tế, khoe trọn vóc dáng gợi cảm của mình.

Kỷ Hồng Sâm nhìn một lúc lâu, quay lại: “Anh Phản, cậu không thấy Lý Hân cũng khá xinh đẹp sao?”

“Không chú ý.”

“Chỉ chú ý đến Y Man nhà cậu thôi phải không.” Kỷ Hồng Sâm cười: “Đôi khi tất cả chúng tôi đều nghi ngờ, không biết có phải cậu giả vờ yêu thành thật rồi không?”

Tạ Phản không trả lời, anh đặt xiên thịt đã nướng xong vào đĩa, hướng về phía cô gái cách đó vài mét: “A Man, lại đây ăn đi.”

“Ồ, vâng.” Tô Y Man chạy đến, trong đêm tối gấu váy cô bay nhẹ nhàng, tóc cô bay theo bước chân.

Bình Luận (0)
Comment