Cơn bão đi qua, trời không còn tối nữa. Một nhóm người tụ tập ở phòng khách tầng một vừa ăn trưa vừa cười nói, nghe thấy tiếng cửa, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn.
Tạ Phản cõng Tô Y Man đang ngủ say đi vào, cả người anh ướt sũng, cứ như vừa được vớt lên từ dưới nước. Tô Y Man khá hơn anh, trên người cô được quấn một chiếc áo khoác nam rộng thùng thình.
Kỷ Hồng Sâm chạy đến trước tiên: “Y Man bị làm sao vậy? Không sao chứ?”
“Không sao.” Tạ Phản giao ô cho người làm, cõng Tô Y Man vào thang máy.
Về đến phòng, anh đặt cô xuống sofa, Tạ Phản bắt đầu c** q**n áo cô. Cô bị đánh thức mở mắt ra, vừa lúc thấy tay Tạ Phản kéo chiếc áo ngực của mình.
Tô Y Man khoanh hai tay che lại, trong tình huống này rất dễ gây hiểu lầm: “Anh làm gì vậy?”
“Mặc quần áo ướt không sợ cảm lạnh à?” Tạ Phản muốn tiếp tục c** đ* lót bên dưới cho cô, khi tay sắp chạm vào thì nhớ ra điều gì đó, hất đầu về phía phòng tắm: “Tự em vào thay đi.”
Bụng Tô Y Man đã không còn đau nữa, tinh thần cô hồi phục. Nhưng cứ thế tr*n tr**ng chạy vào thì cô hơi ngại, cô nhặt chiếc áo khoác của Tạ Phản đặt bên cạnh mặc vào, tìm một bộ quần áo sạch sẽ chạy vào phòng vệ sinh.
Chiếc áo khoác che đến dưới mông cô gái, Tạ Phản nhìn thấy đôi chân cô, dài và thẳng, trắng đến mức phát sáng.
Anh nuốt cơn ngứa trong cổ họng xuống, gọi điện thoại bảo người hầu mang bữa trưa hai người lên.
Tô Y Man dùng khăn tắm lau qua người, mặc quần áo vào, mái tóc ướt được gội sạch và sấy khô khoảng tám phần.
Máy sấy tóc vừa được tắt và đặt về chỗ cũ, bên ngoài cửa có hai tiếng gõ, ngay sau đó giọng Tạ Phản vang lên: “Tối qua Đinh Dĩnh Tây đúng là có đến đây nhưng anh và cô ta chỉ nói vài câu đơn giản, không làm gì khác.”
Lo lắng cô không hiểu, anh nói thêm hai câu: “Không tán tỉnh cũng không chạm vào cô ta chút nào. Cô ta hỏi anh lịch trình vài ngày gần đây, ngày cụ thể về Kinh, chỉ có thế thôi.”
Anh hiếm khi giải thích với ai vì cảm thấy không cần thiết, làm màu. Anh là người như thế nào trong lòng anh tự biết, không cần người khác nhìn nhận ra sao.
Nhưng Tô Y Man đã buồn, điều này khiến anh không thể chịu được.
Giải thích thì giải thích thôi, miễn là cô vui lên là được.
Cửa phòng tắm mở ra, Tô Y Man mặc đồ chỉnh tề xuất hiện trước mặt anh, nhìn anh: “Em biết rồi.”
“Còn buồn không?” Anh hỏi.
“Hôm qua tại sao anh lại giận?”
“Em và Hạ Thần nói chuyện khá lâu ở bãi biển.” Tạ Phản không nói thì thôi, một khi đã nói thì rất thẳng thắn: “Ông đây nhìn không vừa mắt.”
“Anh ghen sao?”
“…” Anh ngây người vài giây, rồi nhanh chóng thừa nhận: “Phải, ghen rồi.”
Nghe câu trả lời như vậy Tô Y Man khá bất ngờ, Tạ Phản bình thường quá kiêu ngạo, hai chữ ghen tuông có vẻ hơi không hợp với anh.
Nhưng anh thực sự ghen rồi, vì cô.
Trong lòng cô như nếm mật, khóe môi không nén được nụ cười, cô quay đầu cắn c*n m** d*** quay lại nhìn anh: “Tạ Phản, anh nên tự tin vào bản thân mình chứ.”
Tạ Phản nhướng mày.
Cô gái nhỏ nhón chân về phía anh, hai bàn tay nhỏ mềm mại ôm lấy khuôn mặt anh, đôi mắt màu nhạt dịu dàng nhìn anh: “Anh đẹp trai như vậy, làm sao em có tâm trí mà nhìn những người đẹp tầm thường khác chứ.”
Khóe mày Tạ Phản nhếch lên cao hơn, một lát sau bật ra tiếng cười từ cổ họng, giọng nói khàn khàn đầy ẩn ý: “Chỉ đẹp trai thôi à?”
“Cũng thông minh nữa.”
“Chỉ thông minh thôi à?”
“Giọng hay.”
“Chỉ giọng hay thôi à?”
Tô Y Man nhất thời không nói được gì thêm, cảm thấy người đàn ông này thật khó chiều, đã nói nhiều ưu điểm như vậy mà vẫn chưa thỏa mãn: “Thế còn gì nữa?”
“Thân hình không đẹp sao?” Anh cúi đầu xuống, chạm nhẹ vào môi cô, nhẹ nhàng nhấc lên rồi phủ xuống, hôn nhẹ khóe môi cô, đột nhiên trở nên hỗn đản: “Chuyện giường chiếu không giỏi sao?”
“…” Tô Y Man đỏ mặt.
Nụ hôn vẫn tiếp tục, cô cảm thấy tay anh giữ lấy gáy cô, ngón tay luồn vào tóc cô.
Anh hôn từ nhẹ nhàng chuyển sang nặng nề, hận không thể kéo lưỡi cô vào miệng anh nghiền nát từng chút, rồi đẩy lưỡi anh vào cổ họng cô.
Cô dần dần không chịu nổi, bất giác nức nở vài tiếng. Môi Tạ Phản chuyển đến tai cô, rồi xuống dưới, c*n m*t chỗ thịt mềm trên cổ cô gây ra cảm giác đau.
Tô Y Man yếu ớt ôm lấy anh, quần áo vừa mặc vào nhanh chóng nhăn nhúm, tay anh không yên phận nhào nặn eo cô, rồi đi lên.
Mỗi lần phát triển đến bước này, các bước tiếp theo chắc chắn là l*m t*nh. Nhưng cô vẫn đang đến kỳ, cô cảm thấy như vậy không tốt, cô rụt vai lại: “Tạ Phản…”
Tạ Phản chuyên chú ngậm m*t phần thịt mềm trên cổ cô: “Ừm.”
“Anh đừng…” Cô không còn sức lực, chống cự yếu ớt, đổi lại là bị anh giữ chặt hơn. Cô lùi lại, cho đến khi không còn đường lùi nữa.
Tạ Phản đè cô dựa vào cửa phòng tắm, một tay dễ dàng nắm lấy hai cổ tay cô, kéo lên ấn trên đỉnh đầu: “Đừng gì?”
“Em… em đến kỳ rồi.” Cô nói.
“Ừm.” Giọng anh như có móc câu, rất dễ mê hoặc người: “Anh biết.”
“…” Tô Y Man nghi ngờ anh có muốn chơi trò k*ch th*ch không.
Dù sao bình thường anh chơi cũng đã rất k*ch th*ch rồi, một số động tác cô không dám nhớ lại.
Nhưng khi cô đang ra máu… chuyện này cũng quá mức rồi, trước đây chưa từng có.
Cô biết theo tính khí của anh là không thể dừng lại, chỉ có thể cầu xin: “Vậy, vậy anh nhẹ một chút, đừng để máu dính khắp nơi.”
Hành động của Tạ Phản đột nhiên dừng lại, anh hiểu cô đang nói gì, vùi vào hõm cổ cô cười rung cả vai.
Tô Y Man khó hiểu: “Anh cười gì?”
“Em coi ông đây là loại người gì vậy?” Tạ Phản thân mật cọ mũi cô: “Nghĩ anh muốn chiến đấu trong vũng máu sao?”
“…”
Anh có vẻ bất lực: “Hóa ra trong lòng em, anh là một người khốn kiếp như vậy sao?”
Tô Y Man rất muốn nói chẳng lẽ không phải sao.
“Dù anh có khao khát đến mấy cũng không thể làm ra chuyện đó được.” Tạ Phản nhận thấy cô gái nhỏ này khá ngốc, anh thấy cần phải phổ cập kiến thức cho cô: “Con gái nếu quan hệ t*nh d*c trong kỳ kinh nguyệt dễ gây nhiễm trùng vi khuẩn, dẫn đến viêm nhiễm phụ khoa, thậm chí có thể gây ra lạc nội mạc t* c*ng.”
Những chuyện này chưa từng có ai nói với Tô Y Man, ngay cả trong tiết sinh học giáo viên cũng không giảng.
“Cho nên em nhớ kỹ, mỗi lần đến kỳ, dù anh nói gì em cũng không được cho phép anh lên giường với em.”
Lời anh nói cứ như thể anh sẽ ép buộc cô vậy, nhưng rõ ràng người dạy cô phải bảo vệ cơ thể mình lại là anh.
“Vậy vừa rồi…” Cô xoa cổ tay bị nắm đến đau: “Là đang làm gì?”
Tạ Phản thấy buồn cười: “Hôn em không được sao?”
Mặt cô nóng bừng, cúi đầu không nói gì nữa.
“Em ăn cơm trước đi.”
Tạ Phản kéo cô đến khu vực ăn uống, tất cả đồ uống lạnh trên bàn ăn đều được dọn đi, ly được rót đầy nước ấm. Anh đi vào phòng tắm để tắm nhưng lại tắm rất lâu, không như thường lệ mười phút là xong.
Tô Y Man muốn đợi anh cùng ăn, nhìn đồng hồ mấy lần cuối cùng cảm thấy không ổn, đi đến chỗ cửa nói với người bên trong: “Tạ Phản, sao anh tắm lâu thế?”
Giọng cô gái ngọt ngào như nước suối, thấm vào lòng người, vừa hay giúp Tạ Phản một việc. Anh tắt vòi sen, chiếc áo choàng tắm thắt lỏng lẻo, để lộ một mảng ngực săn chắc vạm vỡ, cứ thế mở cửa bước ra.
“Đang tự xử, gấp gì.” Anh đi ngang qua cô gái, nhếch khóe môi lười biếng và bất cần, vẻ ngoài vô tình đó hư hỏng đến tận xương tủy.
Anh nói ra một cách bình thản bao nhiêu, Tô Y Man lại ngượng chín mặt bấy nhiêu, hận không thể mình bị điếc.